Với tư cách là hệ thống của nữ phụ, đương nhiên nó luôn đứng ở phía đối trọng với nữ chính rồi. Một cơ hội tốt để bêu rếu nữ chính như thế này, làm sao nó có thể bỏ qua được chứ? Vì sợ Đường Trâm không muốn làm chuyện xấu nên nó tạm thời chưa tiết lộ nội dung bức thư là gì.

Đường Trâm bị Ba Thanh thúc giục mãi nên chẳng còn cách nào khác, cô đành lấy một tờ khăn giấy lót tay rồi nhặt phong thư đó ra khỏi thùng rác. Ngay khi vừa cầm lên, cô đã ngửi thấy một mùi hương vô cùng dễ chịu tỏa ra từ phong thư. Đây rõ ràng là một bức thư được người viết dành rất nhiều tâm huyết.

Chỉ là cô còn chưa kịp nhìn kỹ thì từ phía sau đã vang lên một lời chất vấn: “Em đang làm cái gì thế?”

Đường Trâm giật b.ắ.n mình. Đây là lần đầu tiên cô làm cái chuyện lén lút như thế này. Nhặt lại bức thư người khác đã vứt đi... Cô cảm thấy lương tâm mình c.ắ.n rứt vô cùng.

Ba Thanh bèn cổ vũ cô: “Trâm ơi, nam chính tới rồi kìa, vừa hay có thể hoàn thành nhiệm vụ đấy.”

“Hãy nhớ kỹ yêu cầu của nhiệm vụ hai mươi chín, phải xây dựng thật vững chắc hình ảnh một cô nàng mưu mô nhé.”

Đường Trâm nắm c.h.ặ.t phong thư trong tay, cô không quay đầu lại mà khẽ đáp: “Em đang nhặt rác thôi ạ.”

“Em lại có sở thích đi nhặt những bức thư tỏ tình mà người ta đã vứt đi sao?”

Thư... thư tỏ tình sao? Đây vậy mà lại là thư tỏ tình ư?! Đây là món đồ mà nữ chính đã vứt bỏ. Vậy thì bức thư này dành cho ai, câu trả lời đã quá rõ ràng rồi còn gì nữa. Ba Thanh vậy mà lại xúi cô đi nhặt thư tình của người khác!!! “Ba Thanh ơi!”

Hệ thống đáp lại: “Có tao đây! Trâm ơi, đây chính là thư tình do chính tay nữ chính viết đấy, chẳng lẽ cô không thấy tò mò chút nào sao?”

Đường Trâm thực sự chẳng thấy tò mò chút nào cả. Cô chỉ là không ngờ nữ chính lại từng viết thư tình cho nam chính như vậy. Chỉ có điều bức thư này cuối cùng đã không thể đến được tay người nhận. Bị nam chính bắt quả tang lúc đang nhặt rác khiến Đường Trâm thấy vô cùng lúng túng, nhưng cô vẫn không quên nhiệm vụ của mình: “Vâng ạ.”

Nhậm Ngôn Kinh tiến lại gần cô vài bước: “Tại sao em lại thích nhặt những thứ như thế này?”

Đường Trâm xoay người lại, chớp chớp đôi mắt xinh đẹp rồi nói: “Bởi vì... bởi vì em vốn dĩ là hạng người mưu mô như vậy đấy ạ.”

Lại nữa rồi. Cô lại dùng cái khuôn mặt trông có vẻ ngây thơ dễ lừa ấy để khẳng định mình là kẻ siêu cấp mưu mô. Nhậm Ngôn Kinh hơi cúi đầu, tay phải nắm lại thành nắm đ.ấ.m đặt lên môi khẽ mỉm cười. Anh thực sự rất muốn hỏi cô em khóa dưới này xem, liệu cô có hiểu lầm gì về ý nghĩa của hai chữ mưu mô hay không.

chương 94 : anh ghét em

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Nhặt rác là không tốt đâu.” Nhậm Ngôn Kinh nhìn phong thư đã lấm lem chút bụi bẩn, khẽ nhíu mày: “Vứt nó đi thôi em.” Ngay cả chủ nhân của nó còn chẳng thiết tha gì nữa, nhặt lên chỉ làm bẩn tay mình mà thôi.

“Dạ.” Đường Trâm hệt như đang cầm phải một hòn than nóng, cô vội vàng ném bức thư tình của nữ chính vào thùng rác thêm một lần nữa. Cô không muốn biết nữ chính đã viết những gì, đó là quyền riêng tư của người ta, cô tuyệt nhiên không có ý định dòm ngó. Chỉ tiếc là phong thư này không phải màu hồng, nên lúc đầu cô chẳng hề hay biết đó là thư tỏ tình, nếu biết trước chắc chắn cô sẽ không bao giờ nhặt lên.

Ba Thanh lộ rõ vẻ tiếc nuối trên mặt. Nhưng khi nhìn thấy biểu cảm chán ghét của nam chính, nó lại vui vẻ trở lại: “Trâm ơi, cô giỏi quá đi mất!”

“Thật... thật vậy sao?”

“Thật mà, nhìn mặt nam chính kìa, trông ghét bỏ cực kỳ luôn! Chắc chắn anh ta lại một lần nữa thấy cô thật là mưu mô rồi!”

Ba Thanh vốn dĩ chỉ muốn Đường Trâm nhặt thư lên để bêu rếu nữ chính một chút, nếu Đường Trâm mở thư ra đọc thì nó sẽ dùng giọng điệu châm biếm để đọc to lên một lần cho bõ ghét, dù sao nó cũng chỉ là hệ thống nên chẳng cần quan tâm đến chuẩn mực đạo đức làm gì. Nào ngờ thư thì không đọc được, nhưng lại thu hoạch được một kết quả bất ngờ ngoài mong đợi!

Nhậm Ngôn Kinh dẫn Đường Trâm đến khu vực bồn rửa tay, còn chu đáo vặn vòi nước giúp cô. Đường Trâm cẩn thận rửa tay thật sạch những hai lần dưới vòi nước mát. Vừa rửa xong, đã nghe thấy có tiếng ai đó gọi tên Nhậm Ngôn Kinh từ đằng xa.

“Nhậm Ngôn Kinh!”

Anh bước tới trò chuyện với họ vài câu. Một lát sau lại có thêm mấy người nữa kéo tới, và trong số đó có cả Lê Nhiễm. Chẳng hiểu Lê Nhiễm vấp phải cái gì mà đứng không vững, cả người cứ thế lao về phía Nhậm Ngôn Kinh. Nhậm Ngôn Kinh theo phản xạ lùi sang bên phải một bước, giữ khoảng cách xa hơn với cô ấy. Cuối cùng, một bạn nữ khác đã nhanh tay giữ c.h.ặ.t lấy Lê Nhiễm, lo lắng hỏi han: “Cậu có sao không? Làm tớ hú vía, cứ tưởng cậu sắp ngã rồi chứ.”

Lê Nhiễm với vẻ mặt vẫn còn chưa hết bàng hoàng vội vàng cảm ơn bạn mình: “Tớ không sao đâu. Cảm ơn cậu nhé.”

Ba Thanh bắt đầu lớn tiếng mắng mỏ: “Nữ chính đúng là lắm mưu kế quá đi mà!”

“Dám bày trò định ngã vào lòng nam chính cơ đấy!”

Hóa ra hành động như vậy gọi là có mưu mô sao? Đường Trâm dường như đã học hỏi được đôi chút rồi. Nhiệm vụ hai mươi chín vẫn chưa báo hoàn thành, chắc là do hình tượng của cô xây dựng vẫn chưa đủ vững chắc. Nếu chỉ đơn giản là giả vờ đứng không vững thì cô cũng làm được mà.

Thế nhưng Đường Trâm đi mãi mà chẳng tìm thấy vỏ chuối hay hòn đá nào thích hợp trên đường cả. Thậm chí, cô còn chẳng thấy một món đạo cụ nào có ích cho mình. Các bạn học sinh trong trường làm vệ sinh quá chăm chỉ, khiến con đường lúc nào cũng sạch bóng. Không có vật cản, cô chẳng thể nào giả vờ trượt chân để ngã vào lòng Nhậm Ngôn Kinh được, kế hoạch coi như phá sản hoàn toàn.

Nhậm Ngôn Kinh thấy cô cứ ngó nghiêng xung quanh bèn chủ động hỏi: “Em đang tìm gì thế?” Đường Trâm ấp úng một hồi rồi cũng tìm cách nói lấp l.i.ế.m cho qua chuyện. Nhiệm vụ hai mươi chín vẫn chưa xong xuôi hoàn toàn thì phía Ba Thanh lại tiếp tục ban bố thêm một nhiệm vụ mới. Với tư cách là nữ phụ mà mãi vẫn chưa hoàn thành xong cốt truyện, Ba Thanh cũng bắt đầu thấy sốt ruột rồi. Cái án t.ử của cốt truyện hệt như thanh kiếm luôn treo lơ lửng trên đầu. Việc cấp bách nhất lúc này của nữ phụ chính là phải đi hết toàn bộ mạch truyện đã định. Vì thế mà dạo gần đây nhiệm vụ bắt đầu xuất hiện dày đặc hơn hẳn.

“Nhiệm vụ ba mươi: Hãy bắt nam chính phải thốt ra câu: Anh ghét em.”
Chương 138 - Chương 138 | Đọc truyện tranh