Đường Trâm khẽ vâng một tiếng rồi phối hợp đáp lại: “Chồng ơi, anh đang xem gì thế?”

Giọng nói của cô quá đỗi ngọt ngào, giữa đêm tuyết đầu đông lạnh giá, thanh âm ấy như xua tan cái lạnh và mang hơi thở mùa xuân đến thật gần. Nhậm Ngôn Kinh đang đọc một bài thảo luận có tiêu đề: “Bàn về việc liệu Nhậm Ngôn Kinh có đi trao đổi ở nước ngoài hay không”.

“Nghe nói anh ấy đã từ chối suất này rồi, có thật không mọi người?”

Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, bên dưới bài đăng đã có rất nhiều bình luận hiện lên.

“Giả đấy. Vẫn chưa đến hạn cuối cùng chốt danh sách mà? Mọi người cuống lên làm gì chứ? Chuyện gì cũng phải đợi đến khi có kết quả chính thức mới được kết luận.”

“Nghe bảo anh ấy chọn ở lại vì bạn gái đấy?”

“Vô lý quá, anh ấy đâu phải hạng người mù quáng vì tình đâu.”

“Mọi người nghĩ cái gì vậy, một học thần như anh ấy làm sao có thể vì bất kỳ ai mà dừng bước tiến của mình chứ? Đừng có suy nghĩ nhiều quá.”

Một Con Cá bình luận: “Theo tôi thấy thì anh ấy và bạn gái thực sự không xứng đôi chút nào, hai người họ hoàn toàn không thuộc về cùng một thế giới, anh ấy nên tìm một cô nàng học giỏi mà yêu đương mới phải.”

“Học giỏi sao? Ví dụ như ai?”

Một Con Cá trả lời: “Ví dụ như Lê Nhiễm chẳng hạn.”

Ngay khi cái tên Lê Nhiễm xuất hiện, cuộc tranh luận bỗng trở nên gay gắt hơn bao giờ hết.

“Lê Nhiễm đúng là rất giỏi, nhưng ngoại hình thì...”

Một Con Cá phản pháo: “Ngoại hình cô ấy thì sao chứ? Chẳng phải trông rất thanh tú và ngọt ngào hay sao?”

Một bạn học cùng trường nhận xét: “Thanh tú thì tôi công nhận, nhưng có lẽ bạn đang hiểu sai ý nghĩa của từ ngọt ngào rồi đấy.”

“Bạn gái của Nhậm Ngôn Kinh mới thực sự là siêu ngọt ngào luôn.”

“Công nhận, vừa ngọt ngào lại vừa có khí chất tiên t.ử nữa.”

Một Con Cá tức tối: “Đúng là cái lũ đàn ông các người, thật là nông cạn quá đi!!!”

“Tôi là con gái mà cũng thấy bạn ấy rất ngọt ngào nhé.”

Một Con Cá: “!!!”

Nhậm Ngôn Kinh lạnh lùng nhấn nút báo cáo bài viết, tiện tay báo cáo luôn trang cá nhân của tài khoản Một Con Cá với lý do ngôn từ kích động và thông tin sai sự thật. Sau khi làm xong, anh cất điện thoại đi và trả lời Đường Trâm: “Anh đang xem người ta khen em thôi.”

Đường Trâm cong đôi mắt, ánh nhìn tràn đầy sự mong đợi: “Họ khen em điều gì thế anh?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Khen em ngọt ngào.” Nói xong, anh hơi cúi người xuống, nhẹ nhàng chạm môi vào môi cô một cái rồi khẽ nhếch môi mỉm cười: “Ừm, đúng là ngọt thật.”

Sao mà bé cưng của anh lại có thể ngọt ngào đến nhường này cơ chứ? Đường Trâm ngượng ngùng vùi đầu vào trong chăn, lí nhí nói: “Em không thèm nói chuyện với anh nữa.”

Nhậm Ngôn Kinh hôn nhẹ lên đỉnh đầu cô qua lớp chăn, cười đáp: “Anh không trêu em nữa, bé cưng mau chui ra đi nào.”

Đường Trâm chậm chạp thò đầu ra khỏi chăn, đôi mắt ươn ướt, đôi má ửng hồng: “Đi ngủ thôi anh.”

“Chúc vợ ngủ ngon nhé.”

“Ngủ ngon ạ... chồng yêu.”

Sáng hôm sau khi Đường Trâm thức dậy, trong phòng khách chỉ có mỗi dì Du, tuyệt nhiên không thấy bóng dáng Nhậm Ngôn Kinh đâu. Thấy cô dậy, dì Du liền bước tới và nói: “Ngôn Kinh ra ngoài đắp người tuyết từ sáng sớm rồi, chắc cũng sắp về đến nơi rồi đấy.”

Quả nhiên không lâu sau, Nhậm Ngôn Kinh đã quay về và mang theo một chú người tuyết nhỏ nhắn, phiên bản Bé Trâm bám người mini. Đường Trâm nhìn thấy thì vô cùng kinh ngạc: “Sao mà lại giống đến thế này cơ chứ?”

Đó là bởi vì Nhậm Ngôn Kinh đã phải nhờ đến sự trợ giúp từ bên ngoài. Anh vốn không giỏi đắp người tuyết, nhưng anh lại có người bạn rất rành việc này. Chú người tuyết này được anh hoàn thành dưới sự hướng dẫn của bạn qua cuộc gọi video, và kết quả mang lại thực sự rất tốt, ít nhất là đã nhận được sự công nhận từ chính chủ Đường Trâm.

Nhậm Ngôn Kinh nói: “Lát nữa ăn sáng xong anh sẽ xuống đắp thêm một chú người tuyết của riêng anh nữa.”

Ba Thanh bèn nhắc nhở trong đầu cô: “Trâm ơi, đến lúc phải đề nghị chia tay rồi đấy!”

Đường Trâm ngập ngừng một lát rồi bảo: “Hay là... cứ đợi anh ấy đắp xong người tuyết đã nhé.”

Ba Thanh cũng rất dễ tính: “Cũng được thôi.”

Sau bữa sáng, Đường Trâm tiếp tục đóng vai bé Trâm bám người, lẽo đẽo theo chân Nhậm Ngôn Kinh xuống lầu. Lần này anh vẫn tiếp tục tự tay thực hiện dưới sự chỉ dẫn từ xa của người bạn. Đường Trâm ngồi xổm bên cạnh Nhậm Ngôn Kinh rồi hỏi: “Hôm nay anh dậy sớm lắm sao?”

“Cũng bình thường thôi em.” Thực ra anh chỉ dậy sớm hơn Đường Trâm khoảng hai tiếng đồng hồ mà thôi.

Cô khẽ vỗ nhẹ vào đầu mình, tỏ vẻ hối lỗi: “Em ngủ say quá, đến cả lúc anh dậy em cũng chẳng biết gì luôn.”

Nhậm Ngôn Kinh dùng mu bàn tay xoa nhẹ đầu cô: “Điều đó chứng tỏ bé cưng của anh có giấc ngủ rất tốt mà.”

Vì Nhậm Ngôn Kinh học hỏi rất nhanh nên lần này anh chỉ mất hơn nửa tiếng là đã hoàn thành xong chú người tuyết, tiết kiệm được tận hai phần ba thời gian so với lần trước. Đắp xong chú người tuyết cho mình, anh xếp hai chú người tuyết ngồi sát cạnh nhau rồi không quên rút điện thoại ra chụp ảnh làm kỷ niệm. Tuyết rồi sẽ tan, nhưng hình ảnh chú người tuyết anh làm thì sẽ mãi còn đó.

Ba Thanh khen ngợi: “Đúng là nam chính có khác, làm việc gì cũng đều rất xuất sắc.”

“Nhưng mà... dù thế thì đã sao chứ? Chẳng phải vẫn sắp bị đá đó sao?”

“Trâm ơi, có thể chia tay được rồi đấy!”

Đường Trâm nuốt nước bọt một cái, lòng bàn tay rịn ra một lớp mồ hôi mỏng: “Tao biết rồi mà Ba Thanh. Mày đừng có giục mãi thế.”

Đây là lần đầu tiên cô chủ động đề nghị chia tay với một người, nên trong lòng không tránh khỏi cảm giác bồn chồn lo lắng. Tối qua anh vẫn còn dịu dàng an ủi cô khi bị mèo hoang làm cho giật mình, đêm xuống hai người vẫn còn chúc nhau ngủ ngon, vậy mà giờ đây cô lại chuẩn bị nói lời chia tay với anh. Thế nhưng, đúng như những gì cô đã xác định ngay từ đầu, việc họ chia tay không phải vì đối phương không tốt, mà đơn giản là vì hai người không phù hợp để đi cùng nhau.
Chương 127 - Chương 127 | Đọc truyện tranh