Ba Thanh lên tiếng trấn an: “Đúng mà, đúng mà Trâm ơi, đừng có suy nghĩ nhiều quá làm gì. Đã có Bộ Phận Gìn Giữ Cốt Truyện lo hết rồi!”
Một lát sau, Đường Trâm mới nghe thấy lời người dẫn chương trình đang nói trên sân khấu: “Về quả táo này, cách thức để sở hữu nó sẽ khác hoàn toàn so với vòng thi trước nhé.”
“Mọi người đều biết rằng, ngay cả vào lúc này, ở những vùng sâu vùng xa vẫn còn rất nhiều trẻ em không có điều kiện để đến trường.”
“Để giúp đỡ những em nhỏ đó có cơ hội được đi học, chúng tôi đã quyết định sẽ tổ chức đấu giá quả táo này. Toàn bộ số tiền thu được sẽ được chúng tôi gửi tặng không thiếu một xu cho các em nhỏ cần được giúp đỡ.”
“Ồ, chị Thang đã đến rồi đây. Xin mời người thiết kế quả táo Bình An lên sân khấu chia sẻ đôi lời ạ.”
Chị Thang nhìn qua có vẻ hơi lạnh lùng, chị là người ít nói, sau khi cầm micro chị chỉ nói đúng một câu duy nhất: “Hy vọng quả táo Bốn Mùa do tôi thiết kế có thể mang lại niềm hy vọng về tương lai cho nhiều trẻ em hơn nữa.” Nói xong, chị liền lùi sang một bên.
Người dẫn chương trình nhận lại micro và thông báo: “Quả táo này sẽ bắt đầu đấu giá từ mức một trăm tệ, mỗi lần trả giá sau không được thấp hơn mười tệ so với mức giá trước đó.”
“Chúng tôi sẽ công khai chi tiết từng khoản tiền cho người thắng cuộc, để đảm bảo rằng số tiền này thực sự được dùng vào việc hỗ trợ các em nhỏ nghèo hiếu học.”
Những lời nói này đã nâng tầm ý nghĩa cho hoạt động đêm Bình An tối nay lên rất nhiều. Không ít bạn sinh viên bắt đầu hào hứng, ai nấy đều muốn đóng góp một chút công sức nhỏ bé của mình để giúp đỡ các em nhỏ.
Người dẫn chương trình dõng dạc: “Vậy thì, giá khởi điểm là một trăm tệ!”
Mức giá vừa đưa ra, các bạn học đã liên tục nâng giá lên. Một trăm mười, một trăm hai mươi, một trăm ba mươi... chẳng mấy chốc mức giá đã chạm mốc năm nghìn tệ. Sau khi vượt qua con số năm nghìn, tốc độ nâng giá bắt đầu chậm lại. Lê Nhiễm đang thầm nhẩm tính xem mình còn bao nhiêu tiền tiêu vặt. Cha mẹ cô đều là những trí thức có học hàm cao, nhưng số tiền tiêu vặt họ đưa cho cô hằng tháng cũng không quá dư dả. Ngoài chi phí cho ba bữa ăn mỗi ngày, cô thường xuyên đi mua sắm, du lịch và mua hàng trực tuyến, nên mức chi tiêu hằng tháng không hề thấp. Vì vậy số tiền mặt cô có thể sử dụng lúc này cũng không còn nhiều.
Gia cảnh của Lộ Ngư cũng khá bình thường nên cô ta cũng không giúp gì được cho bạn thân về mặt tài chính. Lê Nhiễm suy nghĩ một lát, cô tự nhủ chỉ cần mức giá cuối cùng dưới bảy nghìn tệ là cô vẫn có thể cố gắng để giành lấy được. Cô thực sự rất thích quả táo Bốn Mùa này. Qua hình ảnh trên quả táo, cô cảm nhận được hơi ấm của cả bốn mùa trong năm. Bất kể là xuân, hạ, thu hay đông, tất cả dường như đều trở nên quyến rũ hơn dưới bàn tay của chị Thang. Cô muốn sở hữu nó. Cô thực sự khao khát có được nó. Đợi khi tốc độ nâng giá chậm lại, Lê Nhiễm chính thức tham gia vào cuộc đua.
“Năm nghìn không trăm tám mươi tệ.”
Sau khi Lê Nhiễm đưa ra mức giá đó, nhất thời không có ai nâng giá thêm. Việc bỏ ra một số tiền lớn như vậy để mua một quả táo xinh đẹp, dù hoạt động này mang ý nghĩa nhân văn cao cả, nhưng đối với phần lớn sinh viên thì mức giá đó đã vượt quá khả năng tài chính của họ rồi.
“Năm nghìn không trăm tám mươi tệ lần thứ nhất.” Người dẫn chương trình bắt đầu đếm ngược.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngay khi Lê Nhiễm tưởng rằng mình đã chắc suất sở hữu món quà, thì Nhậm Ngôn Kinh bất ngờ đưa ra mức giá: “Mười nghìn tệ.”
Khán phòng bỗng chốc xôn xao kinh ngạc. Từ năm nghìn không trăm tám mươi tệ vọt thẳng lên mười nghìn tệ, mức giá coi như đã tăng gấp đôi. Lê Nhiễm cảm thấy vô cùng hổ thẹn và giận dữ. Tại sao chứ? Tại sao cứ phải đợi đến khi cô đưa ra mức giá thì Nhậm Ngôn Kinh mới lên tiếng? Chẳng lẽ anh lại không muốn cô có được một quả táo Bình An đến thế sao? Thực tế thì Nhậm Ngôn Kinh cũng chẳng suy nghĩ sâu xa đến thế. Anh hoàn toàn có thể đưa ra mức giá cao ngay từ đầu, nhưng anh thấy không cần thiết làm vậy, anh cũng muốn để cho các bạn học khác có cảm giác được tham gia vào hoạt động. Còn về việc tại sao lại nâng giá ngay sau Lê Nhiễm ư? Bởi vì sau khi cô đưa ra mức giá đó thì không còn ai theo nữa, chứng tỏ các bạn khác đã bỏ cuộc, trong trường hợp đó thì khả năng cao là chỉ còn anh và Lê Nhiễm tranh giành với nhau. Mà anh thì lại không muốn lãng phí thêm thời gian nữa. Thế nên anh dứt khoát đưa ra luôn mức giá mà mình mong muốn.
Người dẫn chương trình hơi nâng tông giọng: “Mười nghìn tệ lần thứ nhất! Còn bạn học nào muốn nâng giá thêm không ạ?”
“Mười nghìn tệ lần thứ hai!”
“Mười nghìn tệ lần thứ ba!”
“Xin chúc mừng chàng trai vest trắng đã đấu giá thành công quả táo Bốn Mùa! Chúc cho bạn cùng gia đình và bạn bè luôn được bình an suốt bốn mùa trong năm! Và cũng xin chân thành cảm ơn tấm lòng hảo tâm của bạn dành cho các em nhỏ nghèo hiếu học!”
Nghe thấy mức giá này, vẻ mặt của chị Thang trên sân khấu đã nhẹ nhõm hơn hẳn. Rõ ràng là chị thấy rất hài lòng với mức giá chốt phiên này. Số tiền này có lẽ sẽ giúp thay đổi số phận của không chỉ một em nhỏ.
Khi Đường Trâm cầm quả táo Bốn Mùa trên tay, cả người cô vẫn còn trong trạng thái thẫn thờ. Cô cứ thế mà sở hữu được cả hai quả táo Bình An xinh đẹp tuyệt trần này sao? Với tư cách là người thiết kế, chị Thang đã đặc biệt bước tới trước mặt Đường Trâm và khẽ nói một câu: “Chúc mừng em nhé.”
Đường Trâm dành cho chị một nụ cười ngọt ngào: “Em cảm ơn chị ạ.”
Chị Thang mỉm cười: “Chúc đêm Bình An hạnh phúc nhé.”
Đường Trâm đáp: “Chúc chị đêm Bình An hạnh phúc ạ.”
Tối nay có biết bao nhiêu người khao khát hai quả táo này, nhưng giờ đây, cả hai đều đã nằm gọn trong vòng tay của Đường Trâm. Những tiết mục đặc sắc nhất đều đã có chủ, buổi vũ hội đêm Giáng sinh cũng dần đi đến hồi kết. Đường Trâm và Nhậm Ngôn Kinh xin phép ra về sớm để đi tìm nhóm của Thẩm Thuyên Lễ. Tối nay họ đã chuẩn bị sẵn táo, đậu phộng, cam và cả khoai lang nướng cùng nhiều món ăn hấp dẫn khác.
Khi hai người đến địa điểm tụ tập của cả nhóm, trên lò nướng đã bày biện không ít đồ ăn thơm phức. Nhậm Ngôn Kinh bóc một quả cam nướng cho Đường Trâm. Còn bản thân anh thì chọn một hạt đậu phộng để nhâm nhi. Những chuyện xảy ra tại buổi vũ hội hóa trang đêm nay rõ ràng là đã lan truyền đến tai mọi người rồi.
Trương Miễn trêu chọc: “Nghe nói tối nay đội trưởng nhà mình chi hẳn mười nghìn tệ chỉ để mua một quả táo sao?”
Một lát sau, Đường Trâm mới nghe thấy lời người dẫn chương trình đang nói trên sân khấu: “Về quả táo này, cách thức để sở hữu nó sẽ khác hoàn toàn so với vòng thi trước nhé.”
“Mọi người đều biết rằng, ngay cả vào lúc này, ở những vùng sâu vùng xa vẫn còn rất nhiều trẻ em không có điều kiện để đến trường.”
“Để giúp đỡ những em nhỏ đó có cơ hội được đi học, chúng tôi đã quyết định sẽ tổ chức đấu giá quả táo này. Toàn bộ số tiền thu được sẽ được chúng tôi gửi tặng không thiếu một xu cho các em nhỏ cần được giúp đỡ.”
“Ồ, chị Thang đã đến rồi đây. Xin mời người thiết kế quả táo Bình An lên sân khấu chia sẻ đôi lời ạ.”
Chị Thang nhìn qua có vẻ hơi lạnh lùng, chị là người ít nói, sau khi cầm micro chị chỉ nói đúng một câu duy nhất: “Hy vọng quả táo Bốn Mùa do tôi thiết kế có thể mang lại niềm hy vọng về tương lai cho nhiều trẻ em hơn nữa.” Nói xong, chị liền lùi sang một bên.
Người dẫn chương trình nhận lại micro và thông báo: “Quả táo này sẽ bắt đầu đấu giá từ mức một trăm tệ, mỗi lần trả giá sau không được thấp hơn mười tệ so với mức giá trước đó.”
“Chúng tôi sẽ công khai chi tiết từng khoản tiền cho người thắng cuộc, để đảm bảo rằng số tiền này thực sự được dùng vào việc hỗ trợ các em nhỏ nghèo hiếu học.”
Những lời nói này đã nâng tầm ý nghĩa cho hoạt động đêm Bình An tối nay lên rất nhiều. Không ít bạn sinh viên bắt đầu hào hứng, ai nấy đều muốn đóng góp một chút công sức nhỏ bé của mình để giúp đỡ các em nhỏ.
Người dẫn chương trình dõng dạc: “Vậy thì, giá khởi điểm là một trăm tệ!”
Mức giá vừa đưa ra, các bạn học đã liên tục nâng giá lên. Một trăm mười, một trăm hai mươi, một trăm ba mươi... chẳng mấy chốc mức giá đã chạm mốc năm nghìn tệ. Sau khi vượt qua con số năm nghìn, tốc độ nâng giá bắt đầu chậm lại. Lê Nhiễm đang thầm nhẩm tính xem mình còn bao nhiêu tiền tiêu vặt. Cha mẹ cô đều là những trí thức có học hàm cao, nhưng số tiền tiêu vặt họ đưa cho cô hằng tháng cũng không quá dư dả. Ngoài chi phí cho ba bữa ăn mỗi ngày, cô thường xuyên đi mua sắm, du lịch và mua hàng trực tuyến, nên mức chi tiêu hằng tháng không hề thấp. Vì vậy số tiền mặt cô có thể sử dụng lúc này cũng không còn nhiều.
Gia cảnh của Lộ Ngư cũng khá bình thường nên cô ta cũng không giúp gì được cho bạn thân về mặt tài chính. Lê Nhiễm suy nghĩ một lát, cô tự nhủ chỉ cần mức giá cuối cùng dưới bảy nghìn tệ là cô vẫn có thể cố gắng để giành lấy được. Cô thực sự rất thích quả táo Bốn Mùa này. Qua hình ảnh trên quả táo, cô cảm nhận được hơi ấm của cả bốn mùa trong năm. Bất kể là xuân, hạ, thu hay đông, tất cả dường như đều trở nên quyến rũ hơn dưới bàn tay của chị Thang. Cô muốn sở hữu nó. Cô thực sự khao khát có được nó. Đợi khi tốc độ nâng giá chậm lại, Lê Nhiễm chính thức tham gia vào cuộc đua.
“Năm nghìn không trăm tám mươi tệ.”
Sau khi Lê Nhiễm đưa ra mức giá đó, nhất thời không có ai nâng giá thêm. Việc bỏ ra một số tiền lớn như vậy để mua một quả táo xinh đẹp, dù hoạt động này mang ý nghĩa nhân văn cao cả, nhưng đối với phần lớn sinh viên thì mức giá đó đã vượt quá khả năng tài chính của họ rồi.
“Năm nghìn không trăm tám mươi tệ lần thứ nhất.” Người dẫn chương trình bắt đầu đếm ngược.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngay khi Lê Nhiễm tưởng rằng mình đã chắc suất sở hữu món quà, thì Nhậm Ngôn Kinh bất ngờ đưa ra mức giá: “Mười nghìn tệ.”
Khán phòng bỗng chốc xôn xao kinh ngạc. Từ năm nghìn không trăm tám mươi tệ vọt thẳng lên mười nghìn tệ, mức giá coi như đã tăng gấp đôi. Lê Nhiễm cảm thấy vô cùng hổ thẹn và giận dữ. Tại sao chứ? Tại sao cứ phải đợi đến khi cô đưa ra mức giá thì Nhậm Ngôn Kinh mới lên tiếng? Chẳng lẽ anh lại không muốn cô có được một quả táo Bình An đến thế sao? Thực tế thì Nhậm Ngôn Kinh cũng chẳng suy nghĩ sâu xa đến thế. Anh hoàn toàn có thể đưa ra mức giá cao ngay từ đầu, nhưng anh thấy không cần thiết làm vậy, anh cũng muốn để cho các bạn học khác có cảm giác được tham gia vào hoạt động. Còn về việc tại sao lại nâng giá ngay sau Lê Nhiễm ư? Bởi vì sau khi cô đưa ra mức giá đó thì không còn ai theo nữa, chứng tỏ các bạn khác đã bỏ cuộc, trong trường hợp đó thì khả năng cao là chỉ còn anh và Lê Nhiễm tranh giành với nhau. Mà anh thì lại không muốn lãng phí thêm thời gian nữa. Thế nên anh dứt khoát đưa ra luôn mức giá mà mình mong muốn.
Người dẫn chương trình hơi nâng tông giọng: “Mười nghìn tệ lần thứ nhất! Còn bạn học nào muốn nâng giá thêm không ạ?”
“Mười nghìn tệ lần thứ hai!”
“Mười nghìn tệ lần thứ ba!”
“Xin chúc mừng chàng trai vest trắng đã đấu giá thành công quả táo Bốn Mùa! Chúc cho bạn cùng gia đình và bạn bè luôn được bình an suốt bốn mùa trong năm! Và cũng xin chân thành cảm ơn tấm lòng hảo tâm của bạn dành cho các em nhỏ nghèo hiếu học!”
Nghe thấy mức giá này, vẻ mặt của chị Thang trên sân khấu đã nhẹ nhõm hơn hẳn. Rõ ràng là chị thấy rất hài lòng với mức giá chốt phiên này. Số tiền này có lẽ sẽ giúp thay đổi số phận của không chỉ một em nhỏ.
Khi Đường Trâm cầm quả táo Bốn Mùa trên tay, cả người cô vẫn còn trong trạng thái thẫn thờ. Cô cứ thế mà sở hữu được cả hai quả táo Bình An xinh đẹp tuyệt trần này sao? Với tư cách là người thiết kế, chị Thang đã đặc biệt bước tới trước mặt Đường Trâm và khẽ nói một câu: “Chúc mừng em nhé.”
Đường Trâm dành cho chị một nụ cười ngọt ngào: “Em cảm ơn chị ạ.”
Chị Thang mỉm cười: “Chúc đêm Bình An hạnh phúc nhé.”
Đường Trâm đáp: “Chúc chị đêm Bình An hạnh phúc ạ.”
Tối nay có biết bao nhiêu người khao khát hai quả táo này, nhưng giờ đây, cả hai đều đã nằm gọn trong vòng tay của Đường Trâm. Những tiết mục đặc sắc nhất đều đã có chủ, buổi vũ hội đêm Giáng sinh cũng dần đi đến hồi kết. Đường Trâm và Nhậm Ngôn Kinh xin phép ra về sớm để đi tìm nhóm của Thẩm Thuyên Lễ. Tối nay họ đã chuẩn bị sẵn táo, đậu phộng, cam và cả khoai lang nướng cùng nhiều món ăn hấp dẫn khác.
Khi hai người đến địa điểm tụ tập của cả nhóm, trên lò nướng đã bày biện không ít đồ ăn thơm phức. Nhậm Ngôn Kinh bóc một quả cam nướng cho Đường Trâm. Còn bản thân anh thì chọn một hạt đậu phộng để nhâm nhi. Những chuyện xảy ra tại buổi vũ hội hóa trang đêm nay rõ ràng là đã lan truyền đến tai mọi người rồi.
Trương Miễn trêu chọc: “Nghe nói tối nay đội trưởng nhà mình chi hẳn mười nghìn tệ chỉ để mua một quả táo sao?”