Sau khi nghe lời giải thích đó, đôi lông mày đang nhíu lại của Nhậm Ngôn Kinh dần giãn ra. Anh nắm lấy bàn tay Đường Trâm rồi chậm rãi nói: “Không sao đâu mà.”

“Bất kể em ở nơi nào, anh cũng sẽ tìm đến bên cạnh em.”

Chương 67 : Cái nhìn đầy thiên vị

Nhậm Ngôn Kinh khẽ nói: “Vậy nên em đừng lo lắng, cũng đừng căng thẳng.”

“Chỉ cần ngoan ngoãn đợi anh là được.”

Thế nhưng thực tế thì Nhậm Ngôn Kinh có một điểm không thể hiểu nổi. Thường thì khi mơ tưởng về tương lai, người ta chẳng phải nên dùng những từ như “mong chờ”, “tưởng tượng” hay “kỳ vọng” sao? Tại sao khi Đường Trâm nhắc đến chuyện sau này, cảm xúc hiện lên đầu tiên lại là lo lắng và căng thẳng? Cô đang lo lắng điều gì? Và cô đang căng thẳng vì chuyện gì chứ?

Trò chuyện đến đây, Đường Trâm không dám nói thêm gì nữa. Cô biết nam chính có chỉ số thông minh rất cao, nên chẳng dám lún sâu vào chủ đề này vì sợ anh sẽ suy nghĩ quá nhiều. Cô bèn dắt tay Nhậm Ngôn Kinh đi sang các khu trưng bày khác và bảo: “Chúng mình đi xem tác phẩm của người khác đi.”

Chẳng phải Nhậm Ngôn Kinh từng nói nếu cô muốn trò chuyện về nghệ thuật thì cứ tìm anh sao? Vậy thì cứ bàn về nghệ thuật trước đã. Dù sao thì chỉ cần không tiếp tục cái chủ đề dông dài lúc nãy là được rồi.

Và rồi, lần đầu tiên Đường Trâm được chứng kiến một khía cạnh hoàn toàn khác của Nhậm Ngôn Kinh.

“Bức họa này vẽ rập khuôn quá, tuy kỹ thuật tốt nhưng lại quá cứng nhắc.”

“Còn bức này á? Em thấy được sao? Anh thấy không ổn chút nào, nét vẽ thô quá.”

“Bức này thì cũng tạm, nhưng vẫn còn thua xa tranh của em.”

Đường Trâm lo sốt vó, chỉ sợ những lời nhận xét này lọt vào tai chủ nhân của các bức tranh thì khốn. Cô bực mình bóp nhẹ cổ tay anh, nói nhỏ: “Nhậm Ngôn Kinh, anh nghiêm túc chút đi!”

Nhậm Ngôn Kinh rũ mắt nhìn cô: “Anh đang rất nghiêm túc mà.”

Anh thực sự đang đưa ra những lời nhận xét chân thực nhất từ tận đáy lòng mình.

Ba Thanh trầm ngâm nói: “Trâm ơi, lớp kính lọc của nam chính dành cho tác phẩm của cô có vẻ hơi bị dày rồi đấy.”

Nào chỉ là có chút dày thôi đâu? Phải gọi là quá dày mới đúng chứ. Đường Trâm chẳng dám bàn chuyện hội họa với Nhậm Ngôn Kinh ở đây nữa. Hai người cứ thế lặng lẽ ngắm nhìn tranh của mọi người, thỉnh thoảng lại nghe loáng thoáng những lời bàn tán của quan khách xung quanh.

“Thực ra đa số tác phẩm ở đây nhìn đều khá nhàm chán.”

“Cậu thấy chán sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Đúng là như vậy thật, cứ mang cái vẻ nghiêm túc theo kiểu sách vở sao ấy. Ngược lại bức tranh của bạn Đường Trâm ở tầng hai nhìn khá ổn, rất có linh khí.”

“Đường Trâm à, hai ngày nay tớ thường xuyên nghe thấy cái tên này đấy.”

“Nghe nói là sinh viên năm nhất trường Nghệ thuật Truyền thông.”

“Đúng là tương lai rộng mở mà.”

Không ngờ chỉ đứng nghe ngóng một lát mà hai người đã nghe thấy tên của Đường Trâm từ miệng người lạ. Đường Trâm ngượng quá, lại dắt Nhậm Ngôn Kinh chạy biến đi chỗ khác. Nghe thấy người ta khen ngợi mình, khuôn mặt trắng trẻo của cô dần ửng hồng.

Nhậm Ngôn Kinh ghé sát tai cô nói nhỏ: “Em thấy chưa bé cưng, không phải chỉ mình anh nghĩ như vậy đâu nhé.”

Điều này chứng tỏ cái nhìn của những người ngoại đạo như họ mới là sáng suốt nhất. Hai người gần như đã cùng nhau xem hết toàn bộ các tác phẩm được trưng bày, và khi xem xong thì cũng vừa vặn đến giờ phải quay trở lại trường. Hai người quay về khách sạn thu dọn hành lý rồi cùng nhau ra sân bay.

Đường Trâm chợt nhớ ra điều gì đó bèn hỏi: “Thế còn chiếc xe của anh thì tính sao ạ?”

Nhậm Ngôn Kinh khẽ nhéo má cô: “Anh đi máy bay đến đây mà.”

Lái xe đường dài mất rất nhiều thời gian, anh làm gì có đủ kiên nhẫn để làm việc đó chứ. Đường Trâm ngơ ngác hỏi lại: “Vậy còn chiếc xe lúc nãy?”

“Anh mượn của bạn đấy.”

Đúng là nam chính có khác, bạn bè ở khắp mọi nơi, ngay cả khi đến thành phố L cũng có thể tùy tiện mượn được một chiếc xe y hệt như xe của mình.

Đây là lần đầu tiên Đường Trâm được ngồi máy bay cùng bạn trai. Đó thực sự là một trải nghiệm hoàn toàn mới mẻ. Chỗ ngồi của cô nằm ngay sát cạnh một người chị khóa trên, còn chỗ của Nhậm Ngôn Kinh thì bị ngăn cách bởi lối đi giữa. Người chị kia rất tinh ý nên đã chủ động đổi chỗ cho Nhậm Ngôn Kinh.

Nhậm Ngôn Kinh khẽ gật đầu: “Cảm ơn chị ạ.”

Người chị kia vì được hóng kẹo ngọt nên hào hứng đáp: “Không có gì, không có gì đâu em.”

Vài tiếng đồng hồ sau, máy bay đã hạ cánh an toàn xuống sân bay quốc tế thành phố J. Trong suốt mấy ngày Đường Trâm vắng mặt, những lời đồn thổi về việc cô chia tay càng lúc càng lan rộng. Đến mức ngay cả những người bạn cùng phòng cũng nhắn tin hỏi cô xem có phải cô đã chia tay thật hay không. Nhậm Ngôn Kinh bị những người không mấy thân thiết hỏi han quá nhiều nên thấy phiền phức, anh dứt khoát đăng một dòng trạng thái công khai lên vòng bạn bè: “Mọi người rảnh rỗi quá nhỉ? Làm gì có chuyện đó chứ.”

Dòng trạng thái này không chỉ đích danh ai, cũng chẳng nhắm vào sự việc cụ thể nào, nhưng coi như là một lời đính chính gián tiếp cho những tin đồn thất thiệt. Câu nói ngắn gọn này đã thu hút không ít lời trêu chọc từ những người thân trong gia đình.

Nhậm Yến Phù nhắn: “A Kinh ơi, chú thay đổi rồi, bắt đầu biết nóng nảy rồi đấy nhé.”

Nhậm Yến Lý hỏi: “Anh ơi, anh đang bảo ai rảnh rỗi thế ạ?”

Nhậm Yến Phù lại nhắn: “Có chuyện gì mà anh không biết đã xảy ra sao?”
Chương 100 - Chương 100 | Đọc truyện tranh