Xuyên Thành Bạn Gái Cũ Tâm Cơ Của Nam Chính

Chương 144: Chúc mừng cô, chính thức trở thành nữ chính (Hoàn chính văn)

Ngày diễn ra lễ tốt nghiệp, bầu trời trong xanh cao vời vợi.

Bên trong Đường Trăn diện một chiếc lễ phục lấp lánh xinh đẹp, bên ngoài khoác áo cử nhân đen tuyền, cô bị hết nhóm bạn này đến nhóm bạn khác kéo đi chụp ảnh chung. Dù chỉ mới gắn bó với mọi người vỏn vẹn nửa học kỳ, nhưng mối quan hệ giữa cô và các bạn mới đều rất tốt đẹp.

Mọi người trao cho nhau những lời chúc tụng chân thành.

Sau khi vào lễ đường, các tân cử nhân lần lượt chờ đợi để bước lên bục. Đến lượt Đường Trăn, trên màn hình lớn xuất hiện ảnh thẻ và thông tin trường đại học cô trúng tuyển.

Bức ảnh vừa hiện lên, cả khán phòng lại rộ lên những tiếng trầm trồ kinh ngạc.

Đến cả tấm ảnh thẻ giản dị nhất mà cũng có thể xinh đẹp đến nhường này.

111 lại bắt đầu bài ca khen ngợi: 【 Trăn Trăn, cô đúng là bé mèo xinh đẹp nhất trần đời! 】

Đúng lúc này, giọng người dẫn chương trình vang lên: “Đường Trăn, Đại học H, chuyên ngành Mỹ thuật.”

Giữa tiếng vỗ tay nồng nhiệt, Đường Trăn khẽ nâng tà váy lễ phục, thanh thoát bước lên sân khấu tiến về phía thầy hiệu trưởng. Sau khi được thầy nhẹ nhàng gạt tua mũ, cô đón nhận tấm bằng tốt nghiệp từ tay giảng viên, rồi cả ba cùng nhau lưu lại khoảnh khắc đáng nhớ ngay trên bục vinh danh.

Cầm tấm bằng tốt nghiệp trên tay, chụp xong bức hình kỷ niệm, Đường Trăn chính thức khép lại quãng đời học sinh.

Lễ tốt nghiệp kết thúc, không thấy 111 lên tiếng, Đường Trăn không nhịn được hỏi: “Ba Cây, sao cậu im lặng thế?”

111 lập tức đáp lời: 【 Trăn Trăn, tôi đang quay phim mà. 】

【 Từng giây từng phút liên quan đến cô ngày hôm nay đều được tôi ghi lại hết rồi, sau này bất cứ lúc nào cũng có thể mang ra xem lại. 】

Đường Trăn híp mắt cười rạng rỡ: “Cảm ơn cậu nhé, Ba Cây.”

Ba Cây chân thành nói: 【 Trăn Trăn, chúc mừng tốt nghiệp! 】

Giọng Đường Trăn đầy phấn khởi: “Vui lắm luôn!”

Trong lúc một người một hệ thống đang mải mê trò chuyện, phía ngoài lễ đường bỗng dưng truyền đến một loạt tiếng reo hò kinh ngạc.

111 không nhịn được cười hì hì: 【 Trăn Trăn, không ra ngoài xem thử sao? 】

Cô còn chưa kịp phản ứng thì Văn Văn đã kéo tuột cô ra ngoài sân vận động.

Trên bầu trời, những vệt khói trắng từ máy bay xếp thành dòng chữ "Marry Me, TZ" to lớn, rõ mồn một khiến tất cả mọi người xung quanh đều trông thấy.

Đã có vài người bắt đầu xì xào bàn tán.

"TZ, không lẽ là người mà tôi đang nghĩ tới đấy chứ?"

"Chắc chắn rồi, nhìn thấy chữ viết tắt TZ là tôi nghĩ ngay đến cô ấy rồi."

"Chơi lớn vậy luôn sao?"

Cả nhóm còn chưa dứt lời, từ phía ngoài sân vận động, mười mấy con robot cỡ nhỏ đã lạch bạch tiến vào theo đội hình cực kỳ ngay ngắn.

Những con robot này chỉ cao tầm bắp chân người, nhỏ nhắn xinh xắn, tuy không đến mức quá tí hon nhưng cực kỳ đáng yêu.

Chúng hợp thành một ban nhạc, vây quanh Đường Trăn và bắt đầu biểu diễn một cách vô cùng nghiêm túc. Văn Văn đã lùi sang một bên từ lúc nào, che miệng cười thầm.

Ngay giây tiếp theo, đập vào mắt Đường Trăn là cảnh tượng một đám robot đang dốc sức biểu diễn hết mình.

111 không ngớt lời khen ngợi: 【 Đỉnh thật đấy Trăn Trăn! 】

Bản nhạc đầu tiên mà dàn nhạc robot tấu lên là bài "Bản giao hưởng tình yêu" (Mariage d'Amour).

Đây là một bản nhạc kinh điển, nhưng qua sự hòa tấu của robot, dường như nó được thổi vào những yếu tố mới mẻ, mang lại cảm giác hoàn toàn khác biệt.

Các bạn học xung quanh bỗng chốc im lặng hẳn đi.

Bản nhạc thứ hai là "I Believe". Cũng là một giai điệu đi cùng năm tháng.

Có bạn học cười nói: “Thế này có khác gì một buổi hòa nhạc cổ điển quy mô nhỏ đâu chứ?”

Khi giai điệu "I Believe" đang vang lên, Nhậm Ngôn Kinh diện bộ vest trắng tinh khôi, tóc tai được vuốt keo chỉn chu, tay ôm một bó hoa lớn, chậm rãi bước tới từ phía xa.

Thẩm Thuyên Lễ, Trương Miễn và mấy người nữa bám sát theo sau. Cả nhóm người, kẻ thì lo quay phim, người thì lo khuấy động không khí, ai nấy đều bận rộn với công việc của mình.

Thẩm Thuyên Lễ không nhịn được ghé sát Nhậm Ngôn Kinh, hỏi anh cảm giác lúc này thế nào.

Đôi lông mày anh tuấn của Nhậm Ngôn Kinh khẽ nhướng lên, dáng vẻ ý chí sục sôi hơn bất cứ lần nhận huy chương vàng nào trước đây. Anh hỏi ngược lại: “Cậu nói xem?”

Niềm hạnh phúc vỡ òa tựa như thủy triều bao quanh lấy anh, như muốn nhấn chìm anh trong sự ngọt ngào.

Giữa đám đông vây xem, 111 còn phát hiện ra Lê Nhiễm và Lộ Ngư, biểu hiện của hai người họ hoàn toàn lạc quẻ so với mọi người xung quanh.

Những người gần đó, trên mặt ai nấy đều rạng rỡ nụ cười phấn khích, hoặc là đang hào hứng "hóng hớt" cùng bạn bè, duy chỉ có hai cô ta là mặt mày phẳng lặng như tờ. Trông họ không giống đến xem một buổi cầu hôn, mà giống như đến để tìm kẽ hở bắt lỗi thì đúng hơn.

111 chẳng buồn nói với Đường Trăn. Có gì đáng để nói đâu chứ, ngày vui thế này, nhắc đến hai người đó làm gì cho mất hứng?

Nó cứ coi như không nhìn thấy là xong.

Lộ Ngư nhìn Lê Nhiễm một cái, nhỏ giọng: “A Nhiễm, Nhậm Ngôn Kinh sắp cầu hôn rồi.”

Chuyện cô ta biết, dĩ nhiên Lê Nhiễm cũng biết.

Lộ Ngư nói tiếp: “Nghe nói học kỳ sau họ sẽ cùng đi Đại học H đấy. Cậu...”

Ánh mắt Lê Nhiễm vẫn luôn dán chặt lên người Nhậm Ngôn Kinh.

Kể từ sau khi Nhậm Ngôn Kinh đến tìm mẹ cô ta, bà quản cô ta cực kỳ gắt gao, còn đặc biệt dặn dò Tống Chấp Thanh phải trông chừng cô ta thật kỹ.

Trường trao đổi mà lẽ ra cô ta có thể đi cũng là Đại học H, nhưng đã bị mẹ cô ta dùng quyền phủ quyết bác bỏ ngay lập tức.

Học kỳ tới, cô ta cũng sẽ ra nước ngoài trao đổi.

Nhưng không phải Đại học H.

Mà là một ngôi trường danh tiếng ở một quốc gia hoàn toàn khác.

Dẫu cũng là trường danh giá, nhưng họ sẽ không còn là bạn học, thậm chí chẳng ở chung một đất nước.

Thời gian sẽ thay đổi rất nhiều thứ.

Vài năm sau trở về nước gặp lại, cô ta có thể sẽ trở nên ưu tú hơn, nhưng cô ta có một trực giác rằng, mối quan hệ giữa mình và Nhậm Ngôn Kinh chỉ có thể dừng lại ở đây mà thôi.

Dừng lại ở mức độ người dưng, chẳng thể tiến thêm bước nào nữa.

Trong bầu không khí cầu hôn náo nhiệt thế này, cô ta lại có một thôi thúc muốn rơi lệ.

Lê Nhiễm quay mặt đi, giây phút cô ta lau đi giọt nước mắt nơi khóe mi, phía cách đó không xa bùng nổ hết đợt hoan hô này đến đợt hoan hô khác.

Là Nhậm Ngôn Kinh đang hỏi Đường Trăn có đồng ý lấy anh không.

Lúc này, bản nhạc "I Believe" cũng dần kết thúc, chuẩn bị chuyển sang bài tiếp theo.

Ngay giây phút khúc dạo đầu của bài "Đám cưới trong mơ" vang lên, Lê Nhiễm đã nghe thấy câu trả lời của Đường Trăn. Cô nói, cô đồng ý.

Bản nhạc vốn dĩ êm dịu bỗng chốc trở nên dồn dập, hào hùng như một khúc khải hoàn ca.

111 không nhịn được mà thốt lên một câu đang cực "hot" trên mạng dạo gần đây: 【 Cưới được người mình yêu, chẳng khác nào vừa đánh thắng một trận đại chiến. 】

Đúng lúc này, có thêm nhiều robot nữa gia nhập đội hình.

Buổi hòa nhạc cổ điển mini vẫn tiếp tục, những con robot khiêu vũ mới xuất hiện bắt đầu vây quanh hai nhân vật chính mà nhảy múa.

Trong số đó, thậm chí có cả Robert và Trăn Ngoan.

Cũng phải thôi, ngày trọng đại thế này, sao Robert và Trăn Ngoan có thể vắng mặt được cơ chứ.

Đường Trăn cảm thấy hơi mơ hồ khi được Nhậm Ngôn Kinh bế bổng cả người lên.

Cô thế mà đã thật sự đồng ý lời cầu hôn của anh rồi.

Khi được Nhậm Ngôn Kinh ôm xoay vòng vòng, cô nghe thấy anh thì thầm bên tai: “Bảo bối, anh yêu em.”

111: 【 Á á á á Trăn Trăn, xưa nay nam chính chưa từng dễ dàng nói lời yêu, một khi đã nói yêu thì chắc chắn là sẽ yêu cô cả đời đấy! 】

【 Bắt đầu đón nhận những ngày tháng ngọt ngào hạnh phúc đi thôi! 】

Trong bầu không khí hân hoan với vô vàn lời "chúc mừng" vang lên, sau khi câu "Anh yêu em" của Nhậm Ngôn Kinh vừa dứt, trong đầu Đường Trăn liên tiếp vang lên mấy tiếng máy móc thông báo.

【 Nhiệm vụ 39: Yêu cầu nam chính dành cho cô một buổi cầu hôn hoành tráng chấn động trong lễ tốt nghiệp cấp ba đã hoàn thành. 】

【 Điểm tích lũy +3 】

【 Nhiệm vụ chi nhánh: Trở thành nữ chính, sở hữu hào quang nữ chính. Tiến độ nhiệm vụ: 】

【 100% 】

【 Chúc mừng Đường Trăn ——

Chính thức trở thành nữ chính của bộ truyện ngọt sủng siêu hot! 】

【 Chúc cô có một tương lai càng thêm ngọt ngào! 】

(Chính văn hoàn)