Xuyên Nhanh: Nam Chính Si Tình Chỉ Yêu Nữ Phụ Ác Độc Làm Sao Đây?
Chương 48: Thiếu nữ nghèo hèn bị trêu đùa (8)
Mặc dù đêm nào họ cũng ngủ cùng nhau, nhưng Cố Lăng Xuyên vẫn khá giữ đúng mực, chỉ ôm c.h.ặ.t lấy cô chứ không táy máy chân tay.
Tuy nhiên, mọi chuyện cũng không tuyệt đối đến thế. Mặc dù anh đã cố hết sức kiềm chế ham muốn của bản thân... nhưng đôi khi cũng có một hai lần xảy ra tình huống ngoài ý muốn, cô đành phải nghĩ cách "giúp" anh... Nhưng so với những đêm lao lực trước đó thì đã tốt hơn rất nhiều rồi.
Giang Từ Vãn trở mình trên sofa, tivi trước mặt đang chiếu bộ phim truyền hình hot nhất hiện nay, cô chẳng mấy hứng thú, xem một lát đã thấy buồn ngủ, không nhịn được mà ngáp một cái.
Màn hình điện thoại đặt trên bàn trà đột nhiên sáng lên. Cô với tay lấy điện thoại, mở khóa màn hình, thấy là tin nhắn từ Quý Nhược Phong gửi đến.
Quý Nhược Phong: [Tháng sau mình sẽ về nước, lúc đó chúng ta gặp nhau một lát nhé. Đúng rồi, cậu muốn quà gì không? Nói cho mình biết, mình sẽ chuẩn bị cho cậu.]
Giang Từ Vãn nhìn tin nhắn, trầm ngâm suy nghĩ.
Tháng sau sao? Cô thầm nhớ lại trong lòng, dường như không có sự kiện gì quan trọng được sắp xếp.
Tuy nhiên tháng sau là sinh nhật của Cố Lăng Xuyên, lúc đó chắc chắn phải dành ra một ngày để ở bên anh rồi.
Giang Từ Vãn định hỏi Quý Nhược Phong cụ thể là ngày nào về, nhưng nghĩ lại, vừa nãy anh ta không nói thẳng, có lẽ là vẫn chưa định ngày cụ thể, nên cô cũng không định hỏi thêm.
Còn về sinh nhật của Cố Lăng Xuyên, với thân phận như anh, việc mừng sinh nhật lúc nào cũng rườm rà.
Đầu tiên là tiệc gia đình tại nhà họ Cố, tiếp đó là tiệc sinh nhật xa hoa thịnh soạn mời đủ loại người thân bạn bè, đối tác làm ăn, và đám bạn thân thiết của anh chắc chắn cũng sẽ bày trò ăn mừng một trận. Ngoại trừ buổi tiệc cuối cùng ra thì những dịp khác Giang Từ Vãn đều không tham gia.
Vì vậy chỉ cần tốn một ngày thôi, thời gian chắc chắn sẽ không bị trùng, không thể nào lại trùng hợp đến thế được. Thế là, Giang Từ Vãn cầm điện thoại nhanh ch.óng gõ chữ trả lời.
Giang Từ Vãn: [Tháng sau lúc nào mình cũng rảnh. Nếu cậu về rồi cứ trực tiếp liên lạc với mình, mình sẽ đi đón cậu. Quà cáp thì không cần đâu, Giữa hai chúng ta còn khách khí thế làm gì? Cậu đi đường nhớ chú ý an toàn, thượng lộ bình an nhé.]
Dù nói như vậy nhưng Giang Từ Vãn quá hiểu Quý Nhược Phong, anh chắc chắn sẽ chuẩn bị quà cho cô.
Từ nhỏ đến lớn, Quý Nhược Phong luôn chăm sóc cô rất chu đáo, đóng vai một người anh trai tâm lý, lo lắng cho cô từng li từng tí.
Bố mẹ Quý Nhược Phong cũng rất tốt với cô, ngày trước đi học về thấy cô không có cơm ăn, họ đều kéo cô sang nhà ăn cùng, bình thường còn hay bảo Quý Nhược Phong mang trái cây, quà vặt sang cho cô.
Có qua có lại, Giang Từ Vãn tính toán hai ngày tới sẽ tranh thủ đi dạo trung tâm thương mại để chuẩn bị trước một món quà đón gió cho Quý Nhược Phong.
Vừa đặt điện thoại xuống thì Cố Lăng Xuyên đã đi tới. Anh vừa vào thư phòng họp một cuộc họp trực tuyến đột xuất, lúc đi còn bảo tầm nửa tiếng là xong, nhưng Giang Từ Vãn nhìn đồng hồ thì thấy rõ ràng đã kéo dài gần một tiếng rưỡi rồi.
Ba giờ sáng đêm qua, Cố Lăng Xuyên cũng vẫn còn ở trong thư phòng họp hành, vì liên quan đến nghiệp vụ nước ngoài nên phải họp xuyên quốc gia, để chiều theo múi giờ bên đó, anh không thể không đặt lịch vào lúc ấy.
Tuy nói Cố Lăng Xuyên là sếp, tiền kiếm được là con số thiên văn, nhưng quả thực cũng mệt c.h.ế.t đi được, lúc bận rộn trông anh hệt như...
Một con trâu.
Đúng là chẳng khác gì con trâu cày ruộng từ sáng đến tối, à không, trâu cũng chẳng mệt bằng anh, ít nhất mặt trời lặn là được nghỉ, còn anh thì không.
Giang Từ Vãn vừa nghĩ đến cách ví von này đã không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Cố Lăng Xuyên ngồi xuống cạnh cô, thuận thế vòng tay ôm lấy cô, áp mặt sát lại hỏi: "Cười gì đấy? Vui thế, kể anh nghe xem nào."
Giang Từ Vãn lắc đầu, nhất quyết không nói. Cô đâu có ngốc, chẳng dại gì mà kể ra suy nghĩ vừa rồi, nếu không chắc chắn sẽ bị anh "dạy dỗ" một trận.
Cố Lăng Xuyên thấy bộ dạng này của cô thì biết ngay cô đang giấu tâm tư nhỏ nhặt, ngón tay khẽ mơn trớn bên eo cô.
Anh biết rõ Giang Từ Vãn sợ ngứa nhất, chắc chắn sẽ không chống đỡ nổi: "Nói hay không? Còn định giấu anh hả?"
"Không có giấu anh mà..." Giang Từ Vãn bị anh chọc cho nhột khắp người, thực sự không nhịn nổi đành phải xin tha: "Không giấu anh đâu, em chỉ cảm thấy... anh làm việc mỗi ngày vất vả quá, bận tối mày tối mặt hệt như một con quay không bao giờ dừng lại vậy."
Cô đổi sang một cách ví von nghe có vẻ lọt tai hơn một chút.
Cố Lăng Xuyên: "Anh mệt thế mà em còn cười được à? Chẳng lẽ không phải là nên xót xa sao?"
Giang Từ Vãn bĩu môi, giọng điệu nũng nịu: "Thôi mà thôi mà, em không cười nữa là được chứ gì."
Cố Lăng Xuyên nhìn cô như vậy, không kìm lòng được mà cúi xuống hôn cô. Hai người quấn quýt hôn nhau trên sofa. Động tác của Cố Lăng Xuyên rất dịu dàng, môi khẽ chạm như đang phác họa một bức tranh.
Sau đó, có lẽ cảm thấy tư thế này không thoải mái, anh hơi dùng lực, trực tiếp bế thốc Giang Từ Vãn đặt lên đùi mình, siết c.h.ặ.t cô trong lòng rồi nụ hôn càng thêm sâu. Động tác mang theo sự cường thế không thể khước từ.
Giang Từ Vãn vốn định đẩy anh ra, vì anh ôm quá c.h.ặ.t khiến cô hơi khó thở.
Nhưng Cố Lăng Xuyên lại tưởng cô muốn trốn thoát khỏi mình, dứt khoát c.ắ.n mạnh vào môi cô một cái như để trừng phạt sự không chuyên tâm lúc này.
Giang Từ Vãn đành phải chiều theo anh, hai tay cũng vô thức vòng lên cổ anh để đáp lại.
...Ai thấy hay thì thả tim cho tui lấy động lực thức đêm gõ phím tiếp nà! ❤️
Nhấn theo dõi để đọc truyện sớm nhất nha.
Tuy nhiên, mọi chuyện cũng không tuyệt đối đến thế. Mặc dù anh đã cố hết sức kiềm chế ham muốn của bản thân... nhưng đôi khi cũng có một hai lần xảy ra tình huống ngoài ý muốn, cô đành phải nghĩ cách "giúp" anh... Nhưng so với những đêm lao lực trước đó thì đã tốt hơn rất nhiều rồi.
Giang Từ Vãn trở mình trên sofa, tivi trước mặt đang chiếu bộ phim truyền hình hot nhất hiện nay, cô chẳng mấy hứng thú, xem một lát đã thấy buồn ngủ, không nhịn được mà ngáp một cái.
Màn hình điện thoại đặt trên bàn trà đột nhiên sáng lên. Cô với tay lấy điện thoại, mở khóa màn hình, thấy là tin nhắn từ Quý Nhược Phong gửi đến.
Quý Nhược Phong: [Tháng sau mình sẽ về nước, lúc đó chúng ta gặp nhau một lát nhé. Đúng rồi, cậu muốn quà gì không? Nói cho mình biết, mình sẽ chuẩn bị cho cậu.]
Giang Từ Vãn nhìn tin nhắn, trầm ngâm suy nghĩ.
Tháng sau sao? Cô thầm nhớ lại trong lòng, dường như không có sự kiện gì quan trọng được sắp xếp.
Tuy nhiên tháng sau là sinh nhật của Cố Lăng Xuyên, lúc đó chắc chắn phải dành ra một ngày để ở bên anh rồi.
Giang Từ Vãn định hỏi Quý Nhược Phong cụ thể là ngày nào về, nhưng nghĩ lại, vừa nãy anh ta không nói thẳng, có lẽ là vẫn chưa định ngày cụ thể, nên cô cũng không định hỏi thêm.
Còn về sinh nhật của Cố Lăng Xuyên, với thân phận như anh, việc mừng sinh nhật lúc nào cũng rườm rà.
Đầu tiên là tiệc gia đình tại nhà họ Cố, tiếp đó là tiệc sinh nhật xa hoa thịnh soạn mời đủ loại người thân bạn bè, đối tác làm ăn, và đám bạn thân thiết của anh chắc chắn cũng sẽ bày trò ăn mừng một trận. Ngoại trừ buổi tiệc cuối cùng ra thì những dịp khác Giang Từ Vãn đều không tham gia.
Vì vậy chỉ cần tốn một ngày thôi, thời gian chắc chắn sẽ không bị trùng, không thể nào lại trùng hợp đến thế được. Thế là, Giang Từ Vãn cầm điện thoại nhanh ch.óng gõ chữ trả lời.
Giang Từ Vãn: [Tháng sau lúc nào mình cũng rảnh. Nếu cậu về rồi cứ trực tiếp liên lạc với mình, mình sẽ đi đón cậu. Quà cáp thì không cần đâu, Giữa hai chúng ta còn khách khí thế làm gì? Cậu đi đường nhớ chú ý an toàn, thượng lộ bình an nhé.]
Dù nói như vậy nhưng Giang Từ Vãn quá hiểu Quý Nhược Phong, anh chắc chắn sẽ chuẩn bị quà cho cô.
Từ nhỏ đến lớn, Quý Nhược Phong luôn chăm sóc cô rất chu đáo, đóng vai một người anh trai tâm lý, lo lắng cho cô từng li từng tí.
Bố mẹ Quý Nhược Phong cũng rất tốt với cô, ngày trước đi học về thấy cô không có cơm ăn, họ đều kéo cô sang nhà ăn cùng, bình thường còn hay bảo Quý Nhược Phong mang trái cây, quà vặt sang cho cô.
Có qua có lại, Giang Từ Vãn tính toán hai ngày tới sẽ tranh thủ đi dạo trung tâm thương mại để chuẩn bị trước một món quà đón gió cho Quý Nhược Phong.
Vừa đặt điện thoại xuống thì Cố Lăng Xuyên đã đi tới. Anh vừa vào thư phòng họp một cuộc họp trực tuyến đột xuất, lúc đi còn bảo tầm nửa tiếng là xong, nhưng Giang Từ Vãn nhìn đồng hồ thì thấy rõ ràng đã kéo dài gần một tiếng rưỡi rồi.
Ba giờ sáng đêm qua, Cố Lăng Xuyên cũng vẫn còn ở trong thư phòng họp hành, vì liên quan đến nghiệp vụ nước ngoài nên phải họp xuyên quốc gia, để chiều theo múi giờ bên đó, anh không thể không đặt lịch vào lúc ấy.
Tuy nói Cố Lăng Xuyên là sếp, tiền kiếm được là con số thiên văn, nhưng quả thực cũng mệt c.h.ế.t đi được, lúc bận rộn trông anh hệt như...
Một con trâu.
Đúng là chẳng khác gì con trâu cày ruộng từ sáng đến tối, à không, trâu cũng chẳng mệt bằng anh, ít nhất mặt trời lặn là được nghỉ, còn anh thì không.
Giang Từ Vãn vừa nghĩ đến cách ví von này đã không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Cố Lăng Xuyên ngồi xuống cạnh cô, thuận thế vòng tay ôm lấy cô, áp mặt sát lại hỏi: "Cười gì đấy? Vui thế, kể anh nghe xem nào."
Giang Từ Vãn lắc đầu, nhất quyết không nói. Cô đâu có ngốc, chẳng dại gì mà kể ra suy nghĩ vừa rồi, nếu không chắc chắn sẽ bị anh "dạy dỗ" một trận.
Cố Lăng Xuyên thấy bộ dạng này của cô thì biết ngay cô đang giấu tâm tư nhỏ nhặt, ngón tay khẽ mơn trớn bên eo cô.
Anh biết rõ Giang Từ Vãn sợ ngứa nhất, chắc chắn sẽ không chống đỡ nổi: "Nói hay không? Còn định giấu anh hả?"
"Không có giấu anh mà..." Giang Từ Vãn bị anh chọc cho nhột khắp người, thực sự không nhịn nổi đành phải xin tha: "Không giấu anh đâu, em chỉ cảm thấy... anh làm việc mỗi ngày vất vả quá, bận tối mày tối mặt hệt như một con quay không bao giờ dừng lại vậy."
Cô đổi sang một cách ví von nghe có vẻ lọt tai hơn một chút.
Cố Lăng Xuyên: "Anh mệt thế mà em còn cười được à? Chẳng lẽ không phải là nên xót xa sao?"
Giang Từ Vãn bĩu môi, giọng điệu nũng nịu: "Thôi mà thôi mà, em không cười nữa là được chứ gì."
Cố Lăng Xuyên nhìn cô như vậy, không kìm lòng được mà cúi xuống hôn cô. Hai người quấn quýt hôn nhau trên sofa. Động tác của Cố Lăng Xuyên rất dịu dàng, môi khẽ chạm như đang phác họa một bức tranh.
Sau đó, có lẽ cảm thấy tư thế này không thoải mái, anh hơi dùng lực, trực tiếp bế thốc Giang Từ Vãn đặt lên đùi mình, siết c.h.ặ.t cô trong lòng rồi nụ hôn càng thêm sâu. Động tác mang theo sự cường thế không thể khước từ.
Giang Từ Vãn vốn định đẩy anh ra, vì anh ôm quá c.h.ặ.t khiến cô hơi khó thở.
Nhưng Cố Lăng Xuyên lại tưởng cô muốn trốn thoát khỏi mình, dứt khoát c.ắ.n mạnh vào môi cô một cái như để trừng phạt sự không chuyên tâm lúc này.
Giang Từ Vãn đành phải chiều theo anh, hai tay cũng vô thức vòng lên cổ anh để đáp lại.
...Ai thấy hay thì thả tim cho tui lấy động lực thức đêm gõ phím tiếp nà! ❤️
Nhấn theo dõi để đọc truyện sớm nhất nha.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận