- Châu Mỹ! ! Ta đến rồi! Ha ha ha ha! 

 Triệu Giai đứng ở đầu thuyền, nhìn mảnh đất rộng lớn vô ngần trước mắt hét lên, mà Dương Sĩ Lượng và những người bên cạnh y cũng hét lên như vậy, dùng tiếng hét để thể hiện sự hưng phấn trong lòng. 

 Sau khi rời khỏi quần đảo Thái Nặc bốn ngày, họ cuối cùng cũng đến được châu Mỹ. 

 Khi đội thuyền của Triệu Giai đến gần châu Mỹ liền thấy khắp nơi đều là rừng mưa xanh um tươi tốt rậm rạp, dựa theo vĩ độ nơi này hẳn là thuộc loại nhiệt đới, chính là miền trung châu Mỹ, cho nên cây cối rậm rạp là chuyện bình thường, hơn nữa theo quan sát của Triệu Giai, nơi đây nhất định cũng có thổ dân sống trong rừng, bởi vì bọn họ ở trên bờ biển thấy có rất nhiều dấu vết của cuộc sống con người, nhưng họ cũng không dám lên bờ tiến vào rừng, thứ nhất vì bọn họ không biết tính tình của thổ dân địa phương, thứ hai rừng cây vốn là nơi vô cùng nguy hiểm, chỉ một con trùng độc cũng đủ lấy mạng người, bọn họ cũng không dám mạo hiểm. 

 Cũng chính bởi vì vậy cho nên thuyền của Triệu Giai dọc theo bờ nam châu Mỹ, hy vọng có thể gặp được một thổ dân nào đó trên bờ, mặt khác bọn họ muốn vượt qua châu Mỹ thì nhất định phải vòng qua phía nam châu Mỹ, đây cũng là con đường duy nhất để vòng qua châu Mỹ, đương nhiên cũng có thể vòng quanh bắc châu Mỹ, nhưng nơi đó đều là núi băng, thuyền của họ căn bản là không thể đi qua, cho nên vòng qua phía nam vẫn an toàn hơn một chút. 

 Cứ như vậy đi tiếp về phía nam hai ngày liền, đoàn người Triệu Giai rốt cuộc tìm được một bán đảo, trên bán đảo đó họ gặp được một số thổ dân, hơn nữa càng làm cho bọn họ cảm thấy kinh ngạc chính là, thổ dân không ngờ đã thành lập một thành thị có quy mô tương đối lớn, thành thị này cách bờ biển không xa, đoàn người Triệu Giai chỉ cần đứng ở đầu thuyền là có thể nhìn thấy tường thành cao ngất, gần bờ còn có rất nhiều ngư dân đánh cá. 

 Đối với những người mới đến như Triệu Giai, cư dân trong thành phố vô cùng cảnh giác, nhưng sau khi Triệu Giai phái người đến giao lưu với dân địa phương, ngôn ngữ của người dân ở đây tuy rằng có khác với người Thái Nặc nhưng vẫn có thể giao tiếp được, cho nên bọn họ lập tức lấy ra một số đồ mang đến làm quà tặng cho thủ lĩnh đối phương. 

 Tương đối mà nói, thổ dân châu Mỹ vẫn tương đối đơn thuần, hơn nữa thổ dân ở đây có thể xây dựng một tòa thành lớn như vậy, điều này chứng minh trình độ văn minh của họ cũng tương đối cao, bằng lòng giao lưu với người bên ngoài đến. Cho nên khi bọn họ biết được đoàn người Triệu Giai đến từ nơi xa xôi cách cả biển rộng, lại mang theo một lượng hàng hóa tân tiến, khiến thổ dân địa phương nhanh chóng giảm bớt đề phòng với họ, thậm chí người chưởng quản thành còn đề nghị lên thuyền tham quan, đây cũng là ý của Triệu Giai. 

 Cũng chính bởi vì vậy cho nên vào ngày thứ năm Triệu Giai đến thành Uaxactun, hai bên liền tiến hành giao dịch ở một bãi đất trống ngoài thành, hôm nay không chỉ có người Maya trong thành đến mà người dân ở các thành khác nghe tin xong cũng muốn đến mua bán, thế là số người Maya lên đến trăm ngàn người, đến tế ti của thành Uaxactun cũng nói đây là lần tụ hội có quy mô lớn nhất của người Maya trong mười năm nay. 

 Đối với người Maya, những hàng hóa của Triệu Giai đều vô cùng mới mẻ, tân tiến, hơn nữa bọn họ lại giàu có hơn người dân trên đảo Thái Nặc, hơn nữa hàng hóa cũng nhiều hơn, ngoài đồ ăn còn có da thú, đồ gốm, hàng mỹ nghệ… 

 Mặt khác Triệu Giai còn thấy một chuyện rất lạ, đó chính là tuy trình độ văn minh của người Maya tương đối cao, nhưng tất cả công cụ đều làm bằng đá, hơn nữa cũng không hề thấy bất cứ vật phẩm nào làm bằng kim loại, lúc trước khi đến đảo Thái Nặc cũng đã thấy chuyện này, lúc ấy y tưởng rằng người Thái Nặc trình độ văn minh chưa cao, cho nên chưa thể chế tạo đồ vật bằng kim loại, nhưng đến thành Uaxactun hiện đại như vậy không hề sử dụng một vật phẩm nào bằng kim loại, mà với trình độ xây dựng được những tòa thành như vậy, không thể đến mức một chút kiến thức cơ bản về kim loại và luyện kim cũng không biết, hơn nữa bọn họ còn có thể chế tạo đồ gốm, đáng ra phải tinh thông việc chế tác kim loại mới đúng. 

 Kỳ thật không chỉ mình Triệu Giai phát hiện ra điều này, đám người Liễu Nguyên và Dương Sĩ Lượng đều có thể nhận ra, vài người còn bàn bạc tranh luận rất lâu vẫn chưa có kết quả, cuối cùng phải đến chỗ tế ti thành Uaxactun hỏi thăm mới biết được nguyên nhân.