“Quân đội trong tay Mộ Lam và Hàn Trầm đủ để san bằng hai quận ở giữa. Một khi hai đội ngũ của họ hợp lại, sế tạo thành một hàng rào chẳn ở phía sau Đông Hải, vả lại với sức mạnh của bản thân Đông Hải thì an toàn là chuyện không cần phải lo lắng."

Kim Phi nói: "Tương đối mà nói thì ta đánh giá cao phương án thứ tư hơn, tiếp viện Thiết Tử ca, cố gắng giải phóng càng nhiều quận huyện dọc theo Hoàng Hà”

"Phu quân ý của chàng là muốn đánh hạ toàn bộ Thanh Châu và Tề Châu?” Cửu công chúa hỏi.

“Không phải Kim Phi lắc lắc đầu: “Đúng rồi, cách đây không lâu Cục tình báo có tính đến những quý tộc ở Trung Nguyên tích trữ nhiều lương thực phải không? Danh sách đâu? Đưa ta xeml”

Tuy Cửu công chúa không hiểu vì sao Kim Phi lại đột nhiên nhắc đến chuyện này, nhưng vẫn đi đến tủ văn kiện gần đó tìm một phần văn kiện đưa cho y.

Kim Phi cầm lấy văn kiện lại lấy một cây bút chì, rồi bắt đầu khoanh tròn các chấm trên bản đồ.

Mất hơn nửa giờ, Kim Phi khoanh tròn hơn chục địa điểm trên bản đồ rồi mới hạ bút chì xuống: "Đánh hạ những nơi này trước đất"

"Nhưng những địa điểm này không gần nhau?" Cửu công chúa cau mày.

Cách tốt nhất để chiếm một nơi là dựa theo đơn vị hành chính, chiếm một quận một huyện và sau đó là một châu, như vậy để thuận tiện cho việc quản lý.

Thế nhưng các quận huyện Kim Phi khoanh tròn thì một cái ở một cái ở đông một cái ở tây và không hề giáp nhau, điểm chung duy nhất là tất cả gần Hoàng Hà.

"Sao chàng lại muốn sắp xếp như vậy?" Cửu công chúa không hiểu.

“Bởi vì như vậy sẽ khiến cho Trung Nguyên càng có nhiều người sống sót!” Kim Phi nói.

Lúc này Cửu công chúa mới hiểu được ý đồ của Kim Phi.

Không cần hỏi, Kim Phi đã lên kế hoạch khắc phục những gì Lưu Thiết đã làm ở quận Tế Thủy, đầu tiên là cho người cướp lương thực trong tay các quý tộc, sau đó lấy lương thực nấu cháo cứu tế lấy lòng dân, huấn luyện lực lượng vũ trang dân gian. Đợi đến mùa xuân năm sau là có thể kêu gọi người dân trồng khoai tây.

Giao thông vận tải và thông tin liên lạc của Đại Khang còn quá lạc hậu, những người dân tị nạn lao đến Đông Hải, cơ bản đều đến từ một số quận thành ở phía tây Đông Hải, người dân ở xa hơn phía tây không biết Đông Hải đang nấu cháo hoặc có biết thì cũng không có năng lực để vượt qua mấy cái quận thành đến Đông Hải.

Theo ý tưởng vừa rồi của Kim Phi, tương đương với việc thành lập hơn chục điểm cứu nạn khổng lồ dọc theo sông Hoàng Hà, khi người dân trong bán kính trăm dặm biết được tin tức, rất có thể họ đều sẽ tự phát đến những căn cứ này để tìm đường sống.

Như vậy có thể cứu trợ tối đa cho người dân, đến mùa xuân năm sau những người dân này sẽ trở thành lực lượng lao động trồng khoai tây.

Tương đối mà nói - Chương 4244 | Đọc truyện tranh