“Hạm đội chừng nào mới có thể về?” Kim Phi nhìn thuỷ thủ hỏi.

“Tình trạng thông thường thì nửa tháng có thể về đến Đông Hải, nhưng khi chúng ta về cả quãng đường đều là gió Bắc, không dùng buồm được, có thể sẽ chậm một, hai ngày.”

Thuỷ thủ suy nghĩ một lát, trả lời: “Nếu như không có bất ngờ, trong khoảng mười hai ngày đến nửa tháng thì hạm đội sẽ có thể quay về!”

“Được” Kim Phi hơi gật đầu, lộ ra vẻ suy tư.

Lưu Thiết nhìn thấy, thăm dò hỏi: “Tiên sinh, ngài không phải muốn quay về chứ?”

“Lần này Lạc Lan bọn họ mang bông vải về, ta phải về xem thử bông vải bọn họ mang về như thế nào!”

Giọng điệu của Kim Phi kiên định.

Vấn đề ấm no trực tiếp liên quan đến vấn đề sống chết của người dân, cũng là vấn đề Kim Phi luôn muốn giải quyết, nhưng có bột mới gột nên hồ, Đại Khang lúc trước bông vải, dù Kim Phi có gấp cũng không có tác dụng, nhưng chuyến đến nước K lần này của Lạc Lan, có lẽ có thể giải quyết chuyện gấp ngay lúc trước.

Nhưng Lạc Lan và Mã Văn Húc bọn họ cũng chưa từng thấy bông vải, chỉ thông qua miêu tả của Kim Phi để biết được thứ này, Kim Phi không chắc chắn bọn họ có mua sai hay không, buộc phải về xác định lại.

Hơn nữa lần này Lạc Lan và Trịnh Trì Viễn lập được công lớn, Kim Phi muốn đích thân đến Đông Hải nghênh đón để bày tỏ sự xem trọng của bản thân.

“Tiên sinh, bây giờ mặt biển đã đóng băng, thuyền không vào được ngài về như thế nào?” Lưu Thiết khuyên

“Không phải còn có phi thuyền sao?” Kim Phi chỉ bên ngoài.

“Đó làm sao được?” Lưu Thiết từ trước đến nay luôn tuân lệnh Kim Phi, lần này lại không hề do dự mà phản đối: “Không được, ta không đồng ý!”

“Vậy tiên sinh ngài cũng không được mạo hiểm!” Thái độ của Lưu Thiết vẫn kiên định như cũ: “Nói một câu phạm thượng, nếu như tiên sinh có bất trắc gì thì Lưu Thiết ta dù chết cũng không có cách nào tạ tội với người dân ở Kim Xuyên, không có cách nào tạ tội với người trên toàn thiên hại”

“Không có khoa trương như vậy!” “Ta khoa trương chút nào.” Lưu Thiết nói: “Tiên sinh dù sao ta kiên quyết không đồng ý ngài ngồi phi thuyền rời đi, nếu như ngài cứ muốn đi vậy thì dẫn ta đi cùng đi!”

Kim Phi nhìn thấy vẻ mặt kiên định của Lưu Thiết, biết được anh ta nghiêm túc nếu như bản thân kiên trì rời đi, chắc chắn Lưu Thiết sẽ cùng lên phi thuyền,

Nếu như anh ta đi rồi thì ai giữ thành Quan Du?

Giọng điệu của Kim Phi kiên định - Chương 4016 | Đọc truyện tranh