Ba năm trước, người chịu cũng là cô. Ba năm sau, cô vẫn là người chịu. Chính Vương Kiên là người gây ra tất cả những nỗi đau đó, dù thời gian trôi qua bao lâu thì những lỗi lầm đó của anh không xứng để được tha thứ.
Anh không mong cầu điều gì, chỉ cần cô có thể hồi phục như trước đây. Dù muốn anh làm điều gì thì anh cũng bằng lòng, kể cả việc cô thành gia lập thất với người khác. Anh chấp nhận mặc dù rất đau lòng.
Còn con trai anh - Vương Nghiêm, không sớm thì muộn cũng phải xét nghiệm ADN để chứng minh huyết mạch của nó và Thanh Ngọc là mẹ con. Hoàng Gia chắc chắn sẽ đưa con anh về Hoàng Gia, hai mẹ con đoàn tụ như vậy thì anh cũng vui.
Vương Kiên mở điện thoại, anh lên nền tảng Google để tìm hiểu về Việt Nam. Anh quyết định chọn Hà Nội và chọn phường Nhân Chính, quận Thanh Xuân để định cư. Bởi vị trí thuận lợi, trước mặt là Công viên cây xanh. Vả lại cũng cách xa nơi ở và nơi làm việc của cô, vậy thì tỉ lệ chạm mặt nhau cũng khó. Anh với Vương Hải bất hòa rồi, anh trai anh tham dự cái lễ cưới cũng là chút thể diện cuối cùng dành cho anh. Sau này muốn gặp nhau cũng không được, với lại chỗ anh sống cũng xa chỗ gia đình Vương Hải sống.
Xét thấy Vincom TAN HOANG MINH ngay cạnh, Vương Kiên quyết định ở chung cư trước khi tìm nhà riêng. Anh cũng nên mua đất rồi sau đó mới lên kế hoạch làm nhà.
Nói là làm, anh giải quyết mọi chuyện ở đây xong xuôi sau đó sẽ nói với Vương Gia rồi mới rời đi. Anh sẽ đưa con gái anh - Vương Quỳnh Trang và Vương Khánh Linh về Việt Nam luôn, bởi chúng còn việc học của mình.
Anh cũng dần phải học hỏi cách sống khác, thái độ sống cũng phải thay đổi để có thể hoà nhập với người khác. Đâu thể sống mãi với tính cách này.