Vợ Trước Đừng Kiêu Ngạo - Hoắc Tư Tước
Cậu lại tức giận.
“Ba nói...... Là thật sao?”
Hoäc Dận quả nhiên rất nhanh xốc chăn lên, trên mặt vẫn giàn giụa nước mắt, ngay cả nước mũi cũng chảy ra, phá vỡ hoàn toàn hình tượng trước kia của cậu.
Hoắc Tư Tước khóe mắt khế giật, chịu đựng: "Đương nhiên, ba không có lý do gì vô duyên vô cớ cãi nhau với dì Ôn. Hôm nay cãi nhau là bởi vì con còn chưa khỏi bệnh mà
dì ấy đã đưa con ra ngoài, ba là lo lắng cho con mới nhắc nhở dì ấy vài câu."
Hoắc Dận sụt sịt cái mũi nhỏ, khóc đến đỏ bừng mắt như mắt thỏ con, bên trong vẫn còn ngấn nước.
Nhưng mà, cuối cùng Hoắc dận vẫn không thua.
Hoắc Tư Tước nhìn thấy, biết Hoắc Dận đã tin tưởng mình, liền đưa tay ôm cậu từ trong chăn ra chuẩn bị dẫn cậu đi tắm.
“Được rồi, chúng ta đi rửa mặt rồi xuống ăn cơm thôi.”
“Nhưng dì ấy giận rồi”
“Cái gì?”
Hoắc Dận đang nói gì vậy? Rồi sao nữa?
Sau khi tức giận thì sẽ như thế nào? Buổi tối không qua nữa?
Huyết áp của cậu tăng cao, Ôn Hủ Hủ đành phải ở lại đây chăm sóc cậu.
“Ôn Hủ Hủ, kỳ thật cô không cần hao tâm tốn sức như vậy, đây là ba tôi không phải ba cô. Cô đối xử tốt với ông ấy cũng vô dụng, trên người ông ấy đã không còn gì giá trị đâu?”
Thấy Ôn Hủ Hủ vẫn chưa đi, còn đang giúp ba mình giảm bớt cơn đau. Đỗ Như Quân bắt đầu tìm lời nói mỉa mai.
Ôn Hủ Hủ nhíu mày, phớt lờ cô ta.Ôn Hủ Hủ không gặp Đỗ Như Quân cũng đã năm năm rồi. Lại nói, quan hệ trước kia của các cô cũng không tệ lầm, lúc cô còn là đại tiểu thư Ôn gia, Đỗ Như Quân thường xuyên đến nhà chơi với cô. Ba của Ôn Hủ Hủ còn sắp xếp cho hai người học cùng một trường. Tuy không phải chị em ruột, nhưng tình cảm so với chị em ruột còn thân thiết hơn.