Truyenxk
Truyenxk
khotruyenchu.me - Đọc Truyện Online Hay Nhất 2026 | Kho Truyện Chữ Cập Nhật Liên Tục

Vợ Trước Đừng Kiêu Ngạo - Hoắc Tư Tước

Cô đột nhiên nhớ tới chuyện này.

Trợ lý Lâm?

“Đúng, là tôi, nhiều năm không gặp, phu nhân còn nhớ rõ tôi, thật là vinh hạnh cho tôi”.

Đây là một người đàn ông rất trẻ tuổi, anh ta mặc một chiếc áo sơ mi kẻ caro, trên khuôn mặt trắng nốn nhã nhặn đeo một cặp kính gọng đen, không phải trợ lý Tiểu Lâm của Hoäc Tư Tước thì là ai.

Ôn Hủ Hủ thấy rõ người này, cười cười. “Sao lại không nhớ được?” Năm đó, cô gả đến Hoäc gia, ngày hôm sau Hoäc Tư

Tước liền ra nước ngoài không bao giờ trở về nữa, chính là trợ lý này, thường xuyên chạy qua lại giữa Hoắc gia và công ty.

Lúc đó, cô còn nhớ rõ, mỗi một lần trợ lý Lâm tới, đều trông mong anh ta có thể mang đến tin tức của người đàn ông kia.

Ôn Hủ Hủ kéo kéo khóe miệng, chống tay ngồi dậy: "Anh nói gì thế? Cảm ơn sự giúp đỡ trước kia của anh, đúng rồi, sao anh lại ở chỗ này?"

"Tối hôm qua cô bị thương, tôi không có chuyện gì nên qua đây xem cô truyền nước, cô cảm thấy đỡ hơn chưa?”

Tiểu Lâm còn đặc biệt rót cho cô một ly nước ấm.

Ôn Hủ Hủ nhận lấy, nhất thời có chút ngượng ngùng: "Thì ra là như vậy, vậy thật sự là làm phiền anh rồi, tôi không sao, đúng rồi, Dận Dận đâu? Thăng bé thế nào? Thằng bé không sao chứ? Tối hôm qua tổng giám đốc các anh có đi hỏ tộii người phụ nữ kia không? anh ấy..."

Cô đột nhiên nhớ tới chuyện này.

Tiểu Lâm vội an ủi cô: "Phu nhân yên tâm, hiện tiểu¡ tiểu thiếu gia đã được tổng giám đốc mang theo bên người, còn cô Cố...... về sau cũng không được tiếp xúc với tiểu thiếu gia nữa, cô không cần lo lắng.

Tiểu Lâm đã sớm biết cô sẽ hỏi cái này, cho nên đã chuẩn bị một đáp án mà cô hài lòng.

Ôn Hủ Hủ nghe xong mới thở phào nhẹ nhõm.

Xem ra, lần này cô đã thắng, têni đàn ông chó má kia còn không tính là mù quán hết thuốc chữa.

Quả thật vết thương của cô không quan trọng lảm, không ai biết đêm qua, một nhát kia của cô là khổ nhục kế, thân là một bác sĩ, cô đương nhiên sẽ không tự giết mình.

Thế nhưng, trợ lý vẫn ngăn cản cô, không cho cô xuống giường.

"Phu nhân, thật xin lỗi, tổng giám đốc nói ngài ấy không muốn cho phu nhân gặp tiểu thiếu gia, ngài ấy nói mẹ của tiểu thiếu gia năm năm trước đã chết, ông ấy không thể, cũng sẽ không để tiểu thiếu gia bị tổn thương một lần nữa!"

Chỉ một câu này khiến Ôn Hủ Hủ đang vội vã đi gặp con mình khựng lại không nhúc nhích.