Ai mà biết được nếu cô trả lời là có hối hận xong, anh có tức giận đến mức bóp chết cô luôn không?
Huống hồ, bọn họ cũng đã kết hôn với nhau rồi.
Nhắc đến chuyện này cũng đã có ý nghĩa gì đâu.
Tư Mộ Hàn cũng rất biết ý, không ép cô phải trả lời.
Cô không trực tiếp nói rằng mình rất hối hận, đó đã là câu trả lời rất tốt rồi.
Dù sao ngay từ đầu anh đã biết cô không muốn gả cho anh, nhưng anh vẫn kéo cô đi đăng kết hôn, thô bạo ép cô ở bên cạnh mình.
Tư Mộ Hàn ôm lấy Nguyễn Tri Hạ, dựa đầu lên đỉnh đầu cô, nhắm mắt lại, khẽ nói: “Ngủ đi.”
Đúng là Nguyễn Tri Hạ đã buồn ngủ rồi, nghe anh nói vậy, cô bèn ngoan ngoãn nhắm mắt lại, chìm vào giấc ngủ.
Nguyễn Tri Hạ gật đầu, cũng không nói gì.
Có người đưa đón cô đi học có còn thấy vui chết đi được ấy chứ.
Dù sao ngày nào gọi xe cũng rất tốn tiền, cô cũng không có nhiều tiền tiêu vặt để gọi xe như thế.
Nguyễn Tri Hạ bảo tài xế đến gara chọn một chiếc xe rẻ tiền nhất, nhưng chiếc xe nào của Tư Mộ Hàn cũng đắt tiền hết, chiếc rẻ nhất cũng có giá hơn hai triệu tệ.