Võ Luyện Đỉnh Phong (Dịch)
Chương 2791: Cửu tinh xung nguyệt
Tinh Giới không nhiều tông môn Đại Đế, tính ra cũng chỉ có 3 chỗ, Đông Vực U Hồn Đại Đế U Hồn Cung, Nam Vực Minh Nguyệt Đại Đế Tinh Thần Cung, Tây Vực Dạ Ảnh Đại Đế Ảnh Sát Điện…Đương nhiên, Dược Đan Cốc cùng Linh Thú Đảo cũng coi như thế lực Đại Đế, chẳng quakhông tính là tông môn, dù sao không thu môn đồ rộng rãi, Dược Đan Cốc hay Linh Thú Đảo đều chỉ là chỗ hai vị Đại Đế ẩn cư, người thường không thể vào.
Bất cứ tông môn Đại Đế nào,đều là trụ cột chống đỡ đại vực nơi đó, là thần bảo vệ, nghiêm trang không thể xâm phạm. Là tông môn bá chủ Nam Vực, mấy chục ngàn năm qua Tinh Thần Cung vẫn luôn đóng vai trò này, hàng tỷ võ giả Nam Vực kính ngưỡng sùng bái.
Mấy chục ngàn năm qua, nguyên lực chúng sinh hội tụ, Tinh Thần Cung tồn tại nghiễm nhiên đã liên quan mật thiết với số mệnh toàn Nam Vực, có người từng nói, nếu một ngày Tinh Thần Cung hủy diệt, vậy toàn bộ Nam Vực chìm trong khói lửa, sinh linh đồ thán.
Tuy nhiên có Minh Nguyệt Đại Đế tọa trấn, muốn hủy diệt Tinh Thần Cung là chuyện không dễ dàng, trừ khi rung chuyển như thời đại PhệThiên Đại Đế.Dương Khai chạy đến Tinh Nguyệt Sơn, đã là 7 ngày sau.
Tinh Nguyệt Sơn rất cao, nguy nga hiểm trở, như chạm tới tầng trời, giơ tay có thể đụng được trời trăng, lật tay có thể hái sao trời.
Không khí tang thương nặng nề ập tới, trước mặt hắn như không phải núi non, mà là người khổng lồ sống, sừng sững vạn năm ở Nam Vực, nhìn xuống thương sinh linh. Dương Khai kiến thức rộng rãi, lịch duyệt không kém, gặp qua không ít tông môn khí tượng hoành tráng, không nói tông môn đứng đầu như Thanh Dương Thần Điện, chỉ là Băng Tâm Cốc cùng Vấn Tình Tông cũng không kém, nhưng không tông môn nào sánh được với Tinh thần Cung.Đặt chân tới đây, tựa như cả người được một loại thăng hoa, làm người ta sinh ra hưng phấn thoải mái.
Trong núi, chim thú quý hiếm chạy nhảy vui đùa, trong mây mù, đình đài lầu các ẩn hiện, tựa như tiên cảnh không sao nói nên lời, làm người ta lưu luyến quên về.– Đây chính là tông môn Đại Đế? Dương Khai thì thào.
– Là ai? Dương Khai mới đứng chưa được bao lâu, liền nghe tiếng quát từ xa truyền đến, xaxa có hai tia sáng nhanh chóng bắn tới, đến gần liền hiện ra hai người.
Đều là nam thanhniên, khí tức Đạo Nguyên Cảnh hùng hồn tinh thuần, nhìn qua là biết căn cơ vững chắc, tiền đồ vô lượng, chỉ cần thời gian, rất có khả năng đột phá trói buộc Đế Tôn, trở thành một đời cường giả.Võ giả ưu tú như thế, đặt ở bất cứ tông môn nào cũng phải được bồi dưỡng toàn lực, làm người nối nghiệp.
Nhưng nhìn hai người này, dường như chỉ là canh núi mà thôi, làm Dương Khai không khỏi cảm khái Tinh Thần Cung quả nhiên là Tinh Thần Cung, nội tình như vậy, cũng chỉ có U Hồn Cung cùng Ảnh Sát Điện cùng là tông môn Đại Đế mới sánh được.
– Đây là Tinh Nguyệt Sơn, người không liên quan không được tùy tiện đi vào, từ đâu đến thì về đó, nếu không khó tha!Hai người Đạo Nguyên Cảnh này, một người bên trái nhìn có vẻ thận trọng hơn quát lớn với Dương Khai.
Dù tu vi thấp hơn Dương Khai cả đoạn lớn, nhưng mặc kệ hắn hay người cònlại đều không hề sợ hãi, còn lớn tiếng quát Dương Khai. Đây là chỗ dựa của đệ tử Tinh Thần Cung! Ở trong mắt đệ tử Tinh Thần Cung, võ giả NamVực không ngoài hai loại, một là đồng môn, một là không phải đồng môn.
Dương Khai rõ ràng là loại sau, cho nên mặc kệ tu vi cao thấp, bọn họ đều không cần để ý.Nhìn hai người này, Dương Khai chắp tay nói:
– Tại hạ được người mời, đến gặp hẹn, hai vị đừng nóng vội.
– Được người mời?
Thanh niên lên tiếng nhướng mày, khó hiểu liếc Dương Khai, nói:
– Là ai mời ngươi, có thể báo danh hào? Sư huynh đệ ta thay ngươi truyền báo một tiếng. Nếu người này là được mời đến, vậy tức là có quan hệ với đồng môn mình, vậy thì không thể tùy tiện đắc tội, bởi vậy nói chuyện cũng dịu xuống.Dương Khai vừa định nói, sắc mặt khẽ đổi, cười khẽ nói:
– Không cần, có người đến đón tarồi.
Hai người sư huynh đệ nghe vậy, đều quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy ánh sáng nhiều màu từ xa bay đến, nháy mắt đã dừng lại gần đó, ánh sáng tan đi, hiện ra bóng dáng động lòng người.– Dương sư huynh! Lam Huân mỉm cười chào hỏi, thoáng cái, thiên địa như mất đi sắc thái.
– Công… Công chúa điện hạ?
Hai người sư huynh đệ choáng váng, sững sờ nhìn Lam Huân xuất hiện, mắt ngừng trệ không chuyển động.Vốn nghe Dương Khai nói là được người mời, hai người còn không để ý lắm, đơn giản là người ngoài có chút quan hệ với đồng môn thôi, nhưng giờ mới biết, người mời hắn lại là công chúa điện hạ Tinh Thần Cung đó!Sao lại là công chúa điện hạ được?
Công chúa điện hạ thiên tư xuất sắc, chẳng những kế thừa thân thể Minh Nguyệt của Đại Đế, thiên phú võ đạo cũng hiếm ai sánh bằng, dung mạo thiên hương quốc sắc, làm người dịu dàng, bình dị dễ gần, rất nổi danh ở Tinh Thần Cung, là tình nhân trong mộng của không biết bao nhiêu thanh niên tài tuấn.
Ngay cả đệ tử Tinh Thần Cung cao ngạo, có thể nói chuyện một câu với công chúa cũng là vinh quang.Nhưng người có thể nhận được vinh quang này ngày càng ít, chỉ có Tiêu sư huynh Tiêu Thần quanh năm bảo vệ bên cạnh công chúa điện hạ mới thường xuyên được thấy dung nhan công chúa.
Nhân vật được vô số đệ tử Tinh Thần Cung tôn sùng là nữ thần, làm sao lại mời một nam nhân đến đây? Trong chấn động, hai người gần như không thể suy nghĩ.
– Lam sư muội, tới nhanh thật!
Dương Khai đáp lại một tiếng, lúc hắn đến Tinh Nguyệt Sơn,liền liên lạc Lam Huân, đối phương chỉ bảo hắn chờ một chút, không ngờ đến nhanh nhưvậy.Lại còn xưng hô là… Lam sư muội! Hai đệ tử Tinh Thần Cung trừng lớn mắt, nhìn Dương Khai cùng Lam Huân vô cùng thân thiết, trong lòng co rút, cảm giác đau không muốn sống nữa, mà phản ứng của công chúa điện hạ làm cho hai người sống không bằng chết, không còn gì lưu luyến nữa
.– Dương sư huynh truyền tin, tiểu muội tự nhiên phải vội tới! Lam Huân cười, đưa tay mời:
–Mời sư huynh!
– Làm phiền!
Dương Khai gật đầu, cất bước đi trên không, đến cạnh Lam Huân, nàng đi trước một bước dẫn đường.Thẳng đến khi hai người mất bóng,hai đệ tử Tinh Thần Cung này mới mất hồn mất vía nhìn nhau, lúc Lam Huân hiện thân, từ đầu tới cuối cũng không nói với bọn họ một câu, thậm chí không liếc bọn họ, mà tập trung chú ý hoàn toàn vào người ngoài kia.
Điều này nói rõ chuyện gì? Điều này nói rõ công chúa điện hạ vô cùng coi trọng người kia,bằng không công chúa điện hạ luôn rất nhiệt tình, sẽ không đến mức không cười với mình một cái.
– Sư huynh, Tiêu sư huynh có phiền phức rồi.
Vị sư đệ vẫn luôn im lặng, ảm đạm nói.
– Đúng thế… Không biết Tiêu sư huynh có biết chuyện này chưa, nếu để Tiêu sư huynh biết…
Tiêu sư huynh mà hai người nói, tự nhiên là Tiêu Thần, trong đệ tử cùng lứa ở Tinh Thần Cung, nếu nói ai tiếp xúc nhiều nhất với công chúa điện hạ, vậy chắc chắn là Tiêu Thần.
Tiêu Thần chỗ nào cũng được, chỉ duy nhất đối với chuyện về Lam Huân là cực kỳ nhỏ mọn.
Nếu có sư huynh đệ nào nói chuyện với công chúa điện hạ, đều sẽ bị ghi hận trong lòng, tìm cơ hội dạy cho một trận.Cố tình công chúa điện hạ nhà mình chỉ coi hắn như huynh trưởng, vẫn không có tình cảm nam nữ.
Nhưng hôm nay, xem ra người ngoài kia có ý muốn đào góc tường của Tiêu sư huynh, nếu để cho Tiêu Thần biết chuyện này, vậy còn được sao? – Tiêu sư huynh cũng thôi, mấu chốt là Lôi sư huynh….
Nhắc tới Lôi sư huynh, hai người sư huynh đệ bỗng toát ra sợ hãi, như gặp phải kinh hãi rất lớn, vội nhìn xung quanh, xác nhận không có người mới vội bỏ chạy.Cùng lúc, trong Tinh Tú Điện, điện phủ trung tâm Tinh Thần Cung, một thiếu niên đang tĩnh tọa bỗng mở mắt.
Trong đôi mắt lấp lấp sao trời, sáng rực, ngẩng đầu nhìn lên, sắc bén nhìn xuyên qua tầng mây, nhắm thẳng chân trời.Đột nhiên, thiếu niên nhướng mày, kinh dị nói: – Cửu tinh xung nguyệt? Sao lại là cửu tinh xung nguyệt? Bổn tọa danh Minh Nguyệt, chẳng lẽ là nhắm vào ta, điềm báo không lành,điềm báo không lành mà…Thế gian, rất ít người biết được, Minh Nguyệt Đại Đế danh chấn Tinh Giới, Thần thủ hộ Nam Vực, nhìn bề ngoài lại là một thiếu niên mới ra đời.
Nói rồi, hắn cúi đầu, tay bấm pháp quyết cổ quái, khí tức kỳ diệu tỏa ra, bàn tay còn lại động đậy, ngón tay bấm liên tục.
Một lát sau, thiếu niên nhếch khóe miệng, buông pháp quyết, thì thầm:– Bí thuật của Thiên Cơ lão nhi này thật là bậy bạ, không tính ra được cái gì còn dám xưng nhận biết thiên cơ, lần sau nhất định phải nhổ hết râu của hắn.Tay chống má nghĩ một hồi, thiếu niên nhàm chán nói:
– Thôi đi, dù sao cũng tai nhỏ nạn nhỏ, không đáng tốn công sức.
Nói rồi, lại nhắm mắt điều tức.………..Nam Đẩu Phong, Lam Huân an bài chỗ ở cho Dương Khai rồi nói.
– Dương sư huynh, mấy ngày nay cứ ở lại nơi này.
Dương Khai nói:
– Lam sư muội, lúc nào ta có thể vào Ngũ Sắc Bảo Tháp?Nếu không có ước định với Hoa Vũ Lộ, Dương Khai cũng không vội, dù sao đây là tông môn Đại Đế, ở lại một thời gian cũng không hại gì, nói không chừng còn có thu hoạch bất ngờ.
Chỉ là giờ có hẹn trước, hắn sợ làm lỡ thời gian.
Dù sao vào trong Ngũ Sắc Bảo Tháp, cũng phảitu luyện một tháng trong đó.
Đi qua lại cũng tốn thời gian, không thể chậm trễ quá lâu.Lam Huân mỉm cười: – Dương sư huynh yên tâm, phụ thân đã hứa, nhất định sẽ không nuốt lời.
Chỉ là theo lý, thì còn phải nửa năm mới mở ra Ngũ Sắc Bảo Tháp, tuy nhiên đã hứa hẹn Dương sư huynh, bên Tinh Thần Cung còn phải làm chút chuẩn bị, chậm nhất không quá 5ngày sau.
– Vậy tốt rồi.
Dương Khai nghe vậy thở phào. Lam Huân mỉm cười:
– Nhìn Dương sư huynh gấp gáp như thế, không lẽ có hẹn với giai nhân?
Nàng thuận miệng nói đùa, nhưng thấy Dương Khai sững ra, liền kinh ngạc:
– Thật có hẹn với giai nhân sao?
Dương Khai mặt đầy chỉ đen:
– Đừng nói bậy, nhưng mà quá thật có hẹn.
Lam Huân cười duyên:
– Dương sư huynh không cần giải thích, ừm, ta đi trước, khi mở ra Ngũ Sắc Bảo Tháp sẽ đến thông báo cho ngươi.
Bất cứ tông môn Đại Đế nào,đều là trụ cột chống đỡ đại vực nơi đó, là thần bảo vệ, nghiêm trang không thể xâm phạm. Là tông môn bá chủ Nam Vực, mấy chục ngàn năm qua Tinh Thần Cung vẫn luôn đóng vai trò này, hàng tỷ võ giả Nam Vực kính ngưỡng sùng bái.
Mấy chục ngàn năm qua, nguyên lực chúng sinh hội tụ, Tinh Thần Cung tồn tại nghiễm nhiên đã liên quan mật thiết với số mệnh toàn Nam Vực, có người từng nói, nếu một ngày Tinh Thần Cung hủy diệt, vậy toàn bộ Nam Vực chìm trong khói lửa, sinh linh đồ thán.
Tuy nhiên có Minh Nguyệt Đại Đế tọa trấn, muốn hủy diệt Tinh Thần Cung là chuyện không dễ dàng, trừ khi rung chuyển như thời đại PhệThiên Đại Đế.Dương Khai chạy đến Tinh Nguyệt Sơn, đã là 7 ngày sau.
Tinh Nguyệt Sơn rất cao, nguy nga hiểm trở, như chạm tới tầng trời, giơ tay có thể đụng được trời trăng, lật tay có thể hái sao trời.
Không khí tang thương nặng nề ập tới, trước mặt hắn như không phải núi non, mà là người khổng lồ sống, sừng sững vạn năm ở Nam Vực, nhìn xuống thương sinh linh. Dương Khai kiến thức rộng rãi, lịch duyệt không kém, gặp qua không ít tông môn khí tượng hoành tráng, không nói tông môn đứng đầu như Thanh Dương Thần Điện, chỉ là Băng Tâm Cốc cùng Vấn Tình Tông cũng không kém, nhưng không tông môn nào sánh được với Tinh thần Cung.Đặt chân tới đây, tựa như cả người được một loại thăng hoa, làm người ta sinh ra hưng phấn thoải mái.
Trong núi, chim thú quý hiếm chạy nhảy vui đùa, trong mây mù, đình đài lầu các ẩn hiện, tựa như tiên cảnh không sao nói nên lời, làm người ta lưu luyến quên về.– Đây chính là tông môn Đại Đế? Dương Khai thì thào.
– Là ai? Dương Khai mới đứng chưa được bao lâu, liền nghe tiếng quát từ xa truyền đến, xaxa có hai tia sáng nhanh chóng bắn tới, đến gần liền hiện ra hai người.
Đều là nam thanhniên, khí tức Đạo Nguyên Cảnh hùng hồn tinh thuần, nhìn qua là biết căn cơ vững chắc, tiền đồ vô lượng, chỉ cần thời gian, rất có khả năng đột phá trói buộc Đế Tôn, trở thành một đời cường giả.Võ giả ưu tú như thế, đặt ở bất cứ tông môn nào cũng phải được bồi dưỡng toàn lực, làm người nối nghiệp.
Nhưng nhìn hai người này, dường như chỉ là canh núi mà thôi, làm Dương Khai không khỏi cảm khái Tinh Thần Cung quả nhiên là Tinh Thần Cung, nội tình như vậy, cũng chỉ có U Hồn Cung cùng Ảnh Sát Điện cùng là tông môn Đại Đế mới sánh được.
– Đây là Tinh Nguyệt Sơn, người không liên quan không được tùy tiện đi vào, từ đâu đến thì về đó, nếu không khó tha!Hai người Đạo Nguyên Cảnh này, một người bên trái nhìn có vẻ thận trọng hơn quát lớn với Dương Khai.
Dù tu vi thấp hơn Dương Khai cả đoạn lớn, nhưng mặc kệ hắn hay người cònlại đều không hề sợ hãi, còn lớn tiếng quát Dương Khai. Đây là chỗ dựa của đệ tử Tinh Thần Cung! Ở trong mắt đệ tử Tinh Thần Cung, võ giả NamVực không ngoài hai loại, một là đồng môn, một là không phải đồng môn.
Dương Khai rõ ràng là loại sau, cho nên mặc kệ tu vi cao thấp, bọn họ đều không cần để ý.Nhìn hai người này, Dương Khai chắp tay nói:
– Tại hạ được người mời, đến gặp hẹn, hai vị đừng nóng vội.
– Được người mời?
Thanh niên lên tiếng nhướng mày, khó hiểu liếc Dương Khai, nói:
– Là ai mời ngươi, có thể báo danh hào? Sư huynh đệ ta thay ngươi truyền báo một tiếng. Nếu người này là được mời đến, vậy tức là có quan hệ với đồng môn mình, vậy thì không thể tùy tiện đắc tội, bởi vậy nói chuyện cũng dịu xuống.Dương Khai vừa định nói, sắc mặt khẽ đổi, cười khẽ nói:
– Không cần, có người đến đón tarồi.
Hai người sư huynh đệ nghe vậy, đều quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy ánh sáng nhiều màu từ xa bay đến, nháy mắt đã dừng lại gần đó, ánh sáng tan đi, hiện ra bóng dáng động lòng người.– Dương sư huynh! Lam Huân mỉm cười chào hỏi, thoáng cái, thiên địa như mất đi sắc thái.
– Công… Công chúa điện hạ?
Hai người sư huynh đệ choáng váng, sững sờ nhìn Lam Huân xuất hiện, mắt ngừng trệ không chuyển động.Vốn nghe Dương Khai nói là được người mời, hai người còn không để ý lắm, đơn giản là người ngoài có chút quan hệ với đồng môn thôi, nhưng giờ mới biết, người mời hắn lại là công chúa điện hạ Tinh Thần Cung đó!Sao lại là công chúa điện hạ được?
Công chúa điện hạ thiên tư xuất sắc, chẳng những kế thừa thân thể Minh Nguyệt của Đại Đế, thiên phú võ đạo cũng hiếm ai sánh bằng, dung mạo thiên hương quốc sắc, làm người dịu dàng, bình dị dễ gần, rất nổi danh ở Tinh Thần Cung, là tình nhân trong mộng của không biết bao nhiêu thanh niên tài tuấn.
Ngay cả đệ tử Tinh Thần Cung cao ngạo, có thể nói chuyện một câu với công chúa cũng là vinh quang.Nhưng người có thể nhận được vinh quang này ngày càng ít, chỉ có Tiêu sư huynh Tiêu Thần quanh năm bảo vệ bên cạnh công chúa điện hạ mới thường xuyên được thấy dung nhan công chúa.
Nhân vật được vô số đệ tử Tinh Thần Cung tôn sùng là nữ thần, làm sao lại mời một nam nhân đến đây? Trong chấn động, hai người gần như không thể suy nghĩ.
– Lam sư muội, tới nhanh thật!
Dương Khai đáp lại một tiếng, lúc hắn đến Tinh Nguyệt Sơn,liền liên lạc Lam Huân, đối phương chỉ bảo hắn chờ một chút, không ngờ đến nhanh nhưvậy.Lại còn xưng hô là… Lam sư muội! Hai đệ tử Tinh Thần Cung trừng lớn mắt, nhìn Dương Khai cùng Lam Huân vô cùng thân thiết, trong lòng co rút, cảm giác đau không muốn sống nữa, mà phản ứng của công chúa điện hạ làm cho hai người sống không bằng chết, không còn gì lưu luyến nữa
.– Dương sư huynh truyền tin, tiểu muội tự nhiên phải vội tới! Lam Huân cười, đưa tay mời:
–Mời sư huynh!
– Làm phiền!
Dương Khai gật đầu, cất bước đi trên không, đến cạnh Lam Huân, nàng đi trước một bước dẫn đường.Thẳng đến khi hai người mất bóng,hai đệ tử Tinh Thần Cung này mới mất hồn mất vía nhìn nhau, lúc Lam Huân hiện thân, từ đầu tới cuối cũng không nói với bọn họ một câu, thậm chí không liếc bọn họ, mà tập trung chú ý hoàn toàn vào người ngoài kia.
Điều này nói rõ chuyện gì? Điều này nói rõ công chúa điện hạ vô cùng coi trọng người kia,bằng không công chúa điện hạ luôn rất nhiệt tình, sẽ không đến mức không cười với mình một cái.
– Sư huynh, Tiêu sư huynh có phiền phức rồi.
Vị sư đệ vẫn luôn im lặng, ảm đạm nói.
– Đúng thế… Không biết Tiêu sư huynh có biết chuyện này chưa, nếu để Tiêu sư huynh biết…
Tiêu sư huynh mà hai người nói, tự nhiên là Tiêu Thần, trong đệ tử cùng lứa ở Tinh Thần Cung, nếu nói ai tiếp xúc nhiều nhất với công chúa điện hạ, vậy chắc chắn là Tiêu Thần.
Tiêu Thần chỗ nào cũng được, chỉ duy nhất đối với chuyện về Lam Huân là cực kỳ nhỏ mọn.
Nếu có sư huynh đệ nào nói chuyện với công chúa điện hạ, đều sẽ bị ghi hận trong lòng, tìm cơ hội dạy cho một trận.Cố tình công chúa điện hạ nhà mình chỉ coi hắn như huynh trưởng, vẫn không có tình cảm nam nữ.
Nhưng hôm nay, xem ra người ngoài kia có ý muốn đào góc tường của Tiêu sư huynh, nếu để cho Tiêu Thần biết chuyện này, vậy còn được sao? – Tiêu sư huynh cũng thôi, mấu chốt là Lôi sư huynh….
Nhắc tới Lôi sư huynh, hai người sư huynh đệ bỗng toát ra sợ hãi, như gặp phải kinh hãi rất lớn, vội nhìn xung quanh, xác nhận không có người mới vội bỏ chạy.Cùng lúc, trong Tinh Tú Điện, điện phủ trung tâm Tinh Thần Cung, một thiếu niên đang tĩnh tọa bỗng mở mắt.
Trong đôi mắt lấp lấp sao trời, sáng rực, ngẩng đầu nhìn lên, sắc bén nhìn xuyên qua tầng mây, nhắm thẳng chân trời.Đột nhiên, thiếu niên nhướng mày, kinh dị nói: – Cửu tinh xung nguyệt? Sao lại là cửu tinh xung nguyệt? Bổn tọa danh Minh Nguyệt, chẳng lẽ là nhắm vào ta, điềm báo không lành,điềm báo không lành mà…Thế gian, rất ít người biết được, Minh Nguyệt Đại Đế danh chấn Tinh Giới, Thần thủ hộ Nam Vực, nhìn bề ngoài lại là một thiếu niên mới ra đời.
Nói rồi, hắn cúi đầu, tay bấm pháp quyết cổ quái, khí tức kỳ diệu tỏa ra, bàn tay còn lại động đậy, ngón tay bấm liên tục.
Một lát sau, thiếu niên nhếch khóe miệng, buông pháp quyết, thì thầm:– Bí thuật của Thiên Cơ lão nhi này thật là bậy bạ, không tính ra được cái gì còn dám xưng nhận biết thiên cơ, lần sau nhất định phải nhổ hết râu của hắn.Tay chống má nghĩ một hồi, thiếu niên nhàm chán nói:
– Thôi đi, dù sao cũng tai nhỏ nạn nhỏ, không đáng tốn công sức.
Nói rồi, lại nhắm mắt điều tức.………..Nam Đẩu Phong, Lam Huân an bài chỗ ở cho Dương Khai rồi nói.
– Dương sư huynh, mấy ngày nay cứ ở lại nơi này.
Dương Khai nói:
– Lam sư muội, lúc nào ta có thể vào Ngũ Sắc Bảo Tháp?Nếu không có ước định với Hoa Vũ Lộ, Dương Khai cũng không vội, dù sao đây là tông môn Đại Đế, ở lại một thời gian cũng không hại gì, nói không chừng còn có thu hoạch bất ngờ.
Chỉ là giờ có hẹn trước, hắn sợ làm lỡ thời gian.
Dù sao vào trong Ngũ Sắc Bảo Tháp, cũng phảitu luyện một tháng trong đó.
Đi qua lại cũng tốn thời gian, không thể chậm trễ quá lâu.Lam Huân mỉm cười: – Dương sư huynh yên tâm, phụ thân đã hứa, nhất định sẽ không nuốt lời.
Chỉ là theo lý, thì còn phải nửa năm mới mở ra Ngũ Sắc Bảo Tháp, tuy nhiên đã hứa hẹn Dương sư huynh, bên Tinh Thần Cung còn phải làm chút chuẩn bị, chậm nhất không quá 5ngày sau.
– Vậy tốt rồi.
Dương Khai nghe vậy thở phào. Lam Huân mỉm cười:
– Nhìn Dương sư huynh gấp gáp như thế, không lẽ có hẹn với giai nhân?
Nàng thuận miệng nói đùa, nhưng thấy Dương Khai sững ra, liền kinh ngạc:
– Thật có hẹn với giai nhân sao?
Dương Khai mặt đầy chỉ đen:
– Đừng nói bậy, nhưng mà quá thật có hẹn.
Lam Huân cười duyên:
– Dương sư huynh không cần giải thích, ừm, ta đi trước, khi mở ra Ngũ Sắc Bảo Tháp sẽ đến thông báo cho ngươi.