Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ
Chương 1347: Kẻ đó không làm nên trò trống gì đâu
Chân mày Cảnh Hiếu Đế càng nhíu c.h.ặ.t hơn: "Nhưng nếu lỡ như một người trong số đó tự bỏ tiền túi ra mua tranh của chính mình thì sao?"
Vị sĩ t.ử kia cười giải thích: "Chính vì thế nên mọi người mới bảo chắc chắn Tào Nặc sẽ thua đó."
"Đã là ván cược cầm chắc cái thua, sao lại phải tốn công so tài? Haizz, gã thanh niên này đúng là bốc đồng thiếu suy nghĩ." Cảnh Hiếu Đế lắc đầu tỏ vẻ không đồng tình.
Vị sĩ t.ử nọ lại kể tiếp: "Bá phụ à, ngài không biết đâu, Tào Nặc cũng là hết cách rồi. Gia cảnh nhà cậu ấy vốn dĩ đã khốn khó, lại còn có mối thâm thù với nhà Lăng Đông Vũ. Từ hồi mới vào học, Lăng Đông Vũ lúc nào cũng cầm đầu ức h.i.ế.p cậu ấy. Cha cậu ấy năm ngoái bị bãi quan, năm nay chắc cậu ấy cũng đào đâu ra tiền mà đóng học phí, dẫu không có vụ cá cược này thì chắc cũng phải nghỉ học thôi."
Lần này thì Cảnh Hiếu Đế đã vỡ lẽ. Tào gia năm ngoái có dính líu đến vụ án muối lậu nên bị tước đi chức quan, đạo thánh chỉ đó do đích thân ông hạ lệnh.
Nhưng trên thực tế bọn họ cũng chỉ bị liên lụy nên mới giữ được mạng sống, con cháu Tào gia vẫn có thể tiếp tục vào học tại Quốc T.ử Giám như bình thường.
"Thì ra là vậy, tiểu t.ử nhà họ Lăng này làm việc đúng là có hơi khinh người quá đáng." Ông buông lời đ.á.n.h giá với giọng điệu nhàn nhạt.
Trong lúc hai người trò chuyện, Triệu Xương Bình đã lách được một chỗ đứng tốt để Cảnh Hiếu Đế có thể quan sát rõ ngọn ngành bên trong.
Cảnh Hiếu Đế tiến sát lại gần, chỉ thấy hai thiếu niên đang đứng trước bức thư họa của mình, trong đó nam t.ử mặc áo xanh cúi gằm mặt, không nói một lời.
Còn nam t.ử bận cẩm y màu trắng ánh trăng thì tay phe phẩy quạt xếp, chắp tay đáp lễ người xem: "Đa tạ chư vị đã ủng hộ!"
Sau đó quay mình lại, hướng thẳng về phía nam t.ử áo xanh khiêu khích: "Tào Nặc, ngươi còn chưa chịu thua sao? Bức tranh này của ta giờ đã được trả tới mức hai mươi lượng rồi, bức của ngươi mới chỉ được vỏn vẹn ba mươi đồng tiền lớn, ha ha ha ha ha... Ngươi lấy cái thá gì mà đọ với thiếu gia ta đây?!"
Cảnh Hiếu Đế lạnh lùng quan sát, chợt cảm thấy Lăng Đông Vũ này đúng là không có đầu óc.
Nhìn Vương Khải Anh nhà người ta mà xem, cũng cùng là con em nhà gia thế chơi bời lêu lổng, nhưng Vương Khải Anh chưa bao giờ làm ra loại chuyện này, chẳng phải rất được mọi người quý mến sao? "Chính cái giá ba mươi đồng tiền lớn kia cũng là do Lăng Đông Vũ xúi người ra giá, hắn chẳng qua chỉ muốn mượn cớ để sỉ nhục Tào Nặc mà thôi." Có người đứng cạnh xì xào buôn chuyện, đều lọt sạch vào tai Cảnh Hiếu Đế.
"Bức tranh đó của Tào Nặc cũng không tồi đâu, mua về đóng khung t.ử tế một chút, đem treo trong thư phòng cũng đẹp lắm." Một người khác nhận xét.
"Thế sao ông không nhảy vào mà mua?" Người bên cạnh vặn vẹo.
Người kia vội xua tay: "Thôi thôi thôi, tôi chỉ bình phẩm thế thôi, tôi lấy đâu ra bản lĩnh mà mua cơ chứ."
"Chính xác! Chỉ vì một bức thư họa mà đắc tội với Lăng gia, quả thật không bõ chút nào."
...
Trơ mắt nhìn bức tranh của Lăng Đông Vũ đã vọt lên cái giá một trăm hai mươi lượng bạc, trong khi tranh của Tào Nặc vẫn nằm im ở mức ba mươi đồng tiền lớn.
Thời gian một nén nhang sắp cháy hết, trên đài cao đám người hầu của Lăng Đông Vũ đã xông xáo nhảy lên khua chiêng gõ trống inh ỏi.
Lúc này, Cảnh Hiếu Đế đưa mắt nhìn Triệu Xương Bình: "Đến hô giá đi."
Triệu Xương Bình sững người, liền nghe Cảnh Hiếu Đế nói tiếp: "Bức Hoa Điểu Đồ đó vẽ rất được, nhà mới của chúng ta đúng là đang thiếu mấy thứ này."
Triệu Xương Bình lập tức ngộ ra, Hoàng thượng là muốn giúp nhà họ Tào rồi đây.
Vừa đ.ấ.m vừa xoa, lão nhân gia ngài đúng là làm rất thuần thục.
Ông ta cất cao giọng hô lớn: "Hoa Điểu Đồ, ra giá hai trăm lượng!"
Giọng ông ta vừa rống lên, lập tức thu hút ánh nhìn của tất thảy mọi người xung quanh. Cảnh Hiếu Đế và Triệu Xương Bình cũng chẳng mảy may e ngại, dù sao thì cả hai người đều đã cải trang che giấu thân phận, làm gì có chuyện bị người khác nhìn một cái là nhận ra ngay được.
Mọi người xung quanh xôn xao bàn tán, thậm chí còn vẽ sẵn cái kết bi t.h.ả.m giùm bọn họ, đương nhiên cũng có người suy đoán lai lịch của hai người, nhưng chẳng một ai có thể đoán đúng.
Hai trăm lượng bạc đối với những học trò này mà nói thì đúng là một khoản tiền lớn đến độ chạm nóc rồi. Con em gia đình quyền quý cũng chia làm ba bảy loại, người giống như Vương Khải Anh sẵn sàng bỏ ra năm trăm lượng bạc chỉ để rước về một con dế chọi thì suy cho cùng cũng chỉ là số ít.
Cả triều Đại Hạ này cũng lòi ra được mỗi một tên Vương Khải Anh mà thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lăng Đông Vũ cũng không ngờ lại tự dưng lòi ra rắc rối này. Hắn lườm mắt về phía Cảnh Hiếu Đế, đập vào mắt là một gã đàn ông trung niên, bên cạnh còn dắt theo một tên hầu.
Chẳng biết người này lai lịch ra sao? Hắn liền nháy mắt ra hiệu cho đám lâu la đứng cạnh, lập tức có kẻ chen tới chào hỏi Cảnh Hiếu Đế.
Gã nọ xưng danh báo họ, rồi buông lời dụ dỗ nếu bọn họ chịu nhường lại bức thư họa này, sau này nhất định Lăng gia sẽ hậu tạ.
Triệu Xương Bình đứng chắn phía trước, cất tiếng từ chối: "Lão gia nhà chúng ta bảo, chỉ là ngài ấy thấy thích bức Hoa Điểu Đồ đó mà thôi, không cần các người hậu tạ."
"Chúng tôi sẽ sai người lập tức lùng tìm một bức Hoa Điểu Đồ khác dâng tặng cho lão gia đây."
"Chơi tranh chơi chữ đều xem trọng chữ duyên, bức tranh này có duyên với lão gia chúng ta, hôm nay lão gia nhà ta quyết muốn có nó! Cho dù có là Thiên Vương Lão T.ử giáng trần đi chăng nữa, lão gia cũng mua cho bằng được!" Triệu Xương Bình hất hàm, khí thế hừng hực tuyên bố.
Tại chốn kinh kỳ hoa lệ này, người dám ăn nói mạnh miệng như vậy suy cho cùng chỉ đếm trên đầu ngón tay, nào ai biết được một gã ất ơ tình cờ đụng độ trên đường lại có lai lịch khủng khiếp cỡ nào.
Dáng điệu này của Triệu Xương Bình thật khiến kẻ khác chẳng thể đoán nổi sâu cạn.
Lẽ nào là vương tôn quý tộc phương nào?
Lăng Đông Vũ chỉ muốn sỉ nhục Tào Nặc, đâu ngờ lại nhảy ra kỳ đà cản mũi, hắn càng không có ý định chuốc thêm kẻ thù cho dòng họ.
Bức Hoa Điểu Đồ của Tào Nặc cứ thế trót lọt rơi vào tay Cảnh Hiếu Đế với giá hai trăm lượng bạc. Tào Nặc cũng là kẻ thông minh, cậu ta đâu phải danh gia danh họa gì, bức tranh dẫu có đẹp mắt thì cũng tuyệt đối không đáng cái giá hai trăm lượng.
Người này...
Cậu ta nhíu mày suy nghĩ, cuối cùng vẫn lẳng lặng đi theo sau.
Đi được dăm ba bước đã bị Triệu Xương Bình phát giác. Ông ta bước tới khẽ báo với Cảnh Hiếu Đế: "Lão gia, cái thằng nhóc lúc nãy đang bám theo kìa!"
Cảnh Hiếu Đế ừm một tiếng: "Cứ để nó đi theo trước đã."
Ông lại thong thả đi dạo, đi mỏi chân liền tìm một quán mì ngồi xuống.
Lúc này Tào Nặc mới tiến tới: "Tào Nặc đa tạ lão gia đã ra tay tương trợ."
Cảnh Hiếu Đế ngước mắt liếc nhìn, thản nhiên đáp: "Sao ngươi biết ta cố ý giúp ngươi?"
Tào Nặc vẫn cung kính chắp tay, trả lời: "Bẩm lão gia, Tào Nặc tự biết tranh của mình không đáng giá ngần ấy bạc."
Cảnh Hiếu Đế nghe vậy chợt bật cười: "Phụ thân ngươi có phải là Tào Văn Thanh không?"
Nghe đối phương nhắc đến cha mình, nét mặt Tào Nặc hiện lên vài tia dị thường: "Đúng vậy ạ."
Cảnh Hiếu Đế khẽ gật đầu: "Tiểu t.ử ngươi xem ra cái đầu còn tỉnh táo hơn cha ngươi đấy. Về đi, lão gia ta đã ra tay giúp ngươi thì tự nhiên có cái lý do của ta. Về cố gắng chăm chỉ học hành, đừng để những chuyện khác làm ảnh hưởng đến đường công danh. Cái thằng oắt con nhà họ Lăng kia... Người đọc sách trước hết phải rèn đức, kẻ đó không làm nên trò trống gì đâu."
Lời này nếu từ miệng người khác thốt ra, có lẽ cũng chỉ nghe cho vui tai.
Thế nhưng câu nói này lại được thốt ra từ miệng Cảnh Hiếu Đế, ngài phán ai không làm nên trò trống gì, kẻ đó coi như đời này vứt đi.
"Được rồi, ngươi đi đi." Cảnh Hiếu Đế phẩy tay đuổi người.
Sơn Tam
Tào Nặc móc từ trong n.g.ự.c áo ra một chiếc túi tiền, định đem hai trăm lượng bạc trả lại.
"Đây là tiền mua tranh của ngươi, ngươi cứ cầm lấy, món hàng đáng giá bao nhiêu không nằm ở ánh mắt của kẻ bán, mà phải xem người mua định giá thế nào."
Ông nói xong liền xoay người gọi tiểu nhị quán mì: "Cho bát mì!"
Tiểu nhị dạ ran một tiếng, lật đật chạy tới: "Khách quan, ngài dùng mì gì ạ?"
Vị sĩ t.ử kia cười giải thích: "Chính vì thế nên mọi người mới bảo chắc chắn Tào Nặc sẽ thua đó."
"Đã là ván cược cầm chắc cái thua, sao lại phải tốn công so tài? Haizz, gã thanh niên này đúng là bốc đồng thiếu suy nghĩ." Cảnh Hiếu Đế lắc đầu tỏ vẻ không đồng tình.
Vị sĩ t.ử nọ lại kể tiếp: "Bá phụ à, ngài không biết đâu, Tào Nặc cũng là hết cách rồi. Gia cảnh nhà cậu ấy vốn dĩ đã khốn khó, lại còn có mối thâm thù với nhà Lăng Đông Vũ. Từ hồi mới vào học, Lăng Đông Vũ lúc nào cũng cầm đầu ức h.i.ế.p cậu ấy. Cha cậu ấy năm ngoái bị bãi quan, năm nay chắc cậu ấy cũng đào đâu ra tiền mà đóng học phí, dẫu không có vụ cá cược này thì chắc cũng phải nghỉ học thôi."
Lần này thì Cảnh Hiếu Đế đã vỡ lẽ. Tào gia năm ngoái có dính líu đến vụ án muối lậu nên bị tước đi chức quan, đạo thánh chỉ đó do đích thân ông hạ lệnh.
Nhưng trên thực tế bọn họ cũng chỉ bị liên lụy nên mới giữ được mạng sống, con cháu Tào gia vẫn có thể tiếp tục vào học tại Quốc T.ử Giám như bình thường.
"Thì ra là vậy, tiểu t.ử nhà họ Lăng này làm việc đúng là có hơi khinh người quá đáng." Ông buông lời đ.á.n.h giá với giọng điệu nhàn nhạt.
Trong lúc hai người trò chuyện, Triệu Xương Bình đã lách được một chỗ đứng tốt để Cảnh Hiếu Đế có thể quan sát rõ ngọn ngành bên trong.
Cảnh Hiếu Đế tiến sát lại gần, chỉ thấy hai thiếu niên đang đứng trước bức thư họa của mình, trong đó nam t.ử mặc áo xanh cúi gằm mặt, không nói một lời.
Còn nam t.ử bận cẩm y màu trắng ánh trăng thì tay phe phẩy quạt xếp, chắp tay đáp lễ người xem: "Đa tạ chư vị đã ủng hộ!"
Sau đó quay mình lại, hướng thẳng về phía nam t.ử áo xanh khiêu khích: "Tào Nặc, ngươi còn chưa chịu thua sao? Bức tranh này của ta giờ đã được trả tới mức hai mươi lượng rồi, bức của ngươi mới chỉ được vỏn vẹn ba mươi đồng tiền lớn, ha ha ha ha ha... Ngươi lấy cái thá gì mà đọ với thiếu gia ta đây?!"
Cảnh Hiếu Đế lạnh lùng quan sát, chợt cảm thấy Lăng Đông Vũ này đúng là không có đầu óc.
Nhìn Vương Khải Anh nhà người ta mà xem, cũng cùng là con em nhà gia thế chơi bời lêu lổng, nhưng Vương Khải Anh chưa bao giờ làm ra loại chuyện này, chẳng phải rất được mọi người quý mến sao? "Chính cái giá ba mươi đồng tiền lớn kia cũng là do Lăng Đông Vũ xúi người ra giá, hắn chẳng qua chỉ muốn mượn cớ để sỉ nhục Tào Nặc mà thôi." Có người đứng cạnh xì xào buôn chuyện, đều lọt sạch vào tai Cảnh Hiếu Đế.
"Bức tranh đó của Tào Nặc cũng không tồi đâu, mua về đóng khung t.ử tế một chút, đem treo trong thư phòng cũng đẹp lắm." Một người khác nhận xét.
"Thế sao ông không nhảy vào mà mua?" Người bên cạnh vặn vẹo.
Người kia vội xua tay: "Thôi thôi thôi, tôi chỉ bình phẩm thế thôi, tôi lấy đâu ra bản lĩnh mà mua cơ chứ."
"Chính xác! Chỉ vì một bức thư họa mà đắc tội với Lăng gia, quả thật không bõ chút nào."
...
Trơ mắt nhìn bức tranh của Lăng Đông Vũ đã vọt lên cái giá một trăm hai mươi lượng bạc, trong khi tranh của Tào Nặc vẫn nằm im ở mức ba mươi đồng tiền lớn.
Thời gian một nén nhang sắp cháy hết, trên đài cao đám người hầu của Lăng Đông Vũ đã xông xáo nhảy lên khua chiêng gõ trống inh ỏi.
Lúc này, Cảnh Hiếu Đế đưa mắt nhìn Triệu Xương Bình: "Đến hô giá đi."
Triệu Xương Bình sững người, liền nghe Cảnh Hiếu Đế nói tiếp: "Bức Hoa Điểu Đồ đó vẽ rất được, nhà mới của chúng ta đúng là đang thiếu mấy thứ này."
Triệu Xương Bình lập tức ngộ ra, Hoàng thượng là muốn giúp nhà họ Tào rồi đây.
Vừa đ.ấ.m vừa xoa, lão nhân gia ngài đúng là làm rất thuần thục.
Ông ta cất cao giọng hô lớn: "Hoa Điểu Đồ, ra giá hai trăm lượng!"
Giọng ông ta vừa rống lên, lập tức thu hút ánh nhìn của tất thảy mọi người xung quanh. Cảnh Hiếu Đế và Triệu Xương Bình cũng chẳng mảy may e ngại, dù sao thì cả hai người đều đã cải trang che giấu thân phận, làm gì có chuyện bị người khác nhìn một cái là nhận ra ngay được.
Mọi người xung quanh xôn xao bàn tán, thậm chí còn vẽ sẵn cái kết bi t.h.ả.m giùm bọn họ, đương nhiên cũng có người suy đoán lai lịch của hai người, nhưng chẳng một ai có thể đoán đúng.
Hai trăm lượng bạc đối với những học trò này mà nói thì đúng là một khoản tiền lớn đến độ chạm nóc rồi. Con em gia đình quyền quý cũng chia làm ba bảy loại, người giống như Vương Khải Anh sẵn sàng bỏ ra năm trăm lượng bạc chỉ để rước về một con dế chọi thì suy cho cùng cũng chỉ là số ít.
Cả triều Đại Hạ này cũng lòi ra được mỗi một tên Vương Khải Anh mà thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lăng Đông Vũ cũng không ngờ lại tự dưng lòi ra rắc rối này. Hắn lườm mắt về phía Cảnh Hiếu Đế, đập vào mắt là một gã đàn ông trung niên, bên cạnh còn dắt theo một tên hầu.
Chẳng biết người này lai lịch ra sao? Hắn liền nháy mắt ra hiệu cho đám lâu la đứng cạnh, lập tức có kẻ chen tới chào hỏi Cảnh Hiếu Đế.
Gã nọ xưng danh báo họ, rồi buông lời dụ dỗ nếu bọn họ chịu nhường lại bức thư họa này, sau này nhất định Lăng gia sẽ hậu tạ.
Triệu Xương Bình đứng chắn phía trước, cất tiếng từ chối: "Lão gia nhà chúng ta bảo, chỉ là ngài ấy thấy thích bức Hoa Điểu Đồ đó mà thôi, không cần các người hậu tạ."
"Chúng tôi sẽ sai người lập tức lùng tìm một bức Hoa Điểu Đồ khác dâng tặng cho lão gia đây."
"Chơi tranh chơi chữ đều xem trọng chữ duyên, bức tranh này có duyên với lão gia chúng ta, hôm nay lão gia nhà ta quyết muốn có nó! Cho dù có là Thiên Vương Lão T.ử giáng trần đi chăng nữa, lão gia cũng mua cho bằng được!" Triệu Xương Bình hất hàm, khí thế hừng hực tuyên bố.
Tại chốn kinh kỳ hoa lệ này, người dám ăn nói mạnh miệng như vậy suy cho cùng chỉ đếm trên đầu ngón tay, nào ai biết được một gã ất ơ tình cờ đụng độ trên đường lại có lai lịch khủng khiếp cỡ nào.
Dáng điệu này của Triệu Xương Bình thật khiến kẻ khác chẳng thể đoán nổi sâu cạn.
Lẽ nào là vương tôn quý tộc phương nào?
Lăng Đông Vũ chỉ muốn sỉ nhục Tào Nặc, đâu ngờ lại nhảy ra kỳ đà cản mũi, hắn càng không có ý định chuốc thêm kẻ thù cho dòng họ.
Bức Hoa Điểu Đồ của Tào Nặc cứ thế trót lọt rơi vào tay Cảnh Hiếu Đế với giá hai trăm lượng bạc. Tào Nặc cũng là kẻ thông minh, cậu ta đâu phải danh gia danh họa gì, bức tranh dẫu có đẹp mắt thì cũng tuyệt đối không đáng cái giá hai trăm lượng.
Người này...
Cậu ta nhíu mày suy nghĩ, cuối cùng vẫn lẳng lặng đi theo sau.
Đi được dăm ba bước đã bị Triệu Xương Bình phát giác. Ông ta bước tới khẽ báo với Cảnh Hiếu Đế: "Lão gia, cái thằng nhóc lúc nãy đang bám theo kìa!"
Cảnh Hiếu Đế ừm một tiếng: "Cứ để nó đi theo trước đã."
Ông lại thong thả đi dạo, đi mỏi chân liền tìm một quán mì ngồi xuống.
Lúc này Tào Nặc mới tiến tới: "Tào Nặc đa tạ lão gia đã ra tay tương trợ."
Cảnh Hiếu Đế ngước mắt liếc nhìn, thản nhiên đáp: "Sao ngươi biết ta cố ý giúp ngươi?"
Tào Nặc vẫn cung kính chắp tay, trả lời: "Bẩm lão gia, Tào Nặc tự biết tranh của mình không đáng giá ngần ấy bạc."
Cảnh Hiếu Đế nghe vậy chợt bật cười: "Phụ thân ngươi có phải là Tào Văn Thanh không?"
Nghe đối phương nhắc đến cha mình, nét mặt Tào Nặc hiện lên vài tia dị thường: "Đúng vậy ạ."
Cảnh Hiếu Đế khẽ gật đầu: "Tiểu t.ử ngươi xem ra cái đầu còn tỉnh táo hơn cha ngươi đấy. Về đi, lão gia ta đã ra tay giúp ngươi thì tự nhiên có cái lý do của ta. Về cố gắng chăm chỉ học hành, đừng để những chuyện khác làm ảnh hưởng đến đường công danh. Cái thằng oắt con nhà họ Lăng kia... Người đọc sách trước hết phải rèn đức, kẻ đó không làm nên trò trống gì đâu."
Lời này nếu từ miệng người khác thốt ra, có lẽ cũng chỉ nghe cho vui tai.
Thế nhưng câu nói này lại được thốt ra từ miệng Cảnh Hiếu Đế, ngài phán ai không làm nên trò trống gì, kẻ đó coi như đời này vứt đi.
"Được rồi, ngươi đi đi." Cảnh Hiếu Đế phẩy tay đuổi người.
Sơn Tam
Tào Nặc móc từ trong n.g.ự.c áo ra một chiếc túi tiền, định đem hai trăm lượng bạc trả lại.
"Đây là tiền mua tranh của ngươi, ngươi cứ cầm lấy, món hàng đáng giá bao nhiêu không nằm ở ánh mắt của kẻ bán, mà phải xem người mua định giá thế nào."
Ông nói xong liền xoay người gọi tiểu nhị quán mì: "Cho bát mì!"
Tiểu nhị dạ ran một tiếng, lật đật chạy tới: "Khách quan, ngài dùng mì gì ạ?"
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận