Cửa nhà Tô Vũ đã bị phá, trông càng thêm tiêu điều, bẩn thỉu.

Có nhiều chỗ đã hiện lên nấm mốc.

Ghế sô pha cũng nát, bàn cũng bị gãy, ván giường bị nhấc lên, nồi chảo rơi khắp nơi, bát chén đũa muỗng vung vãi ...

Đây là nhà của Tô Vũ.

Lần trước đến còn không rách nát hỗn loạn thế này, mới chỉ vài tháng thôi mà càng ngày càng cũ nát.

Cửa sổ cũng đều bị phá.

Tô Vũ lần này bình tĩnh hơn trước rất nhiều, mất thì mất thôi, trong trí nhớ của hắn mọi thứ đã sớm không đồng dạng. Nơi này lưu lại thanh xuân nhiệt huyết của hắn, cứ để cho những vật kia cùng cái nhà này tan biến hết đi.

Đã không còn nhiệt huyết, đã không còn huyễn tưởng.

Nhìn quanh bốn phía một phen, Tô Vũ khẽ cười, ở đâu ra di tích.

Nhà ta mà ta còn có thể không rõ ràng à?

Thầm nghĩ như thế, một lát sau, Tô Vũ lại lộ ra một chút nghi ngờ.

Tử khí trên người hắn hơi dao động một thoáng.

Hết sức mỏng manh!

Nếu không phải tử khí ở ngay trên người thì Tô Vũ đều khó mà phát giác.

Lại cẩn thận thể nghiệm chút xíu, ánh mắt Tô Vũ khẽ động, Thiên Nguyên khí?

Cổ quái, trong phòng có Thiên Nguyên khí?

Tuy rằng hết sức mỏng manh!

Dưới tình huống bình thường, khẳng định là sẽ không cảm ứng được, Tô Vũ xem như bén nhạy mà vẫn không thể phát giác ra, vẫn là do tử khí rung chuyển nên hắn mới có thể cảm thụ thấy có Thiên Nguyên khí tồn tại.

"Thiên Nguyên khí ... "

Lần trước hắn đã đưa cho Hạ Hầu gia một chủ ý.

Muốn giả tạo di tích thì đương nhiên dùng Thiên Nguyên khí là thích hợp nhất.

Chẳng lẽ ... Kế hoạch đã mở ra?

Trên thực tế, nơi đây đã bị bày ra di tích giả rồi?

Lòng Tô Vũ khe động, nếu là như vậy thì đại biểu sau khi Đại Hạ phủ hỗn loạn không lâu đã làm xong bố trí chút Thiên Nguyên khí này.

Tô Vũ suy nghĩ, bất động thanh sắc.

Nơi này, chính mình không cảm giác được, Nhật Nguyệt thông thường tuyệt đối cũng không thể nhận ra cảm giác, có lẽ đỉnh cấp Nhật Nguyệt sẽ có chút cảm thụ, bởi vì Thiên Nguyên khí thực sự quá yếu ớt, quá mỏng manh. Tô Vũ cũng chỉ là thông qua tử khí mới nhận ra một chút, hiện tại thì không biết ở đâu đang bày ra bẫy rập.

"Thú vị!"

Tô Vũ cười cười, đi ra khỏi phòng.

Dưới lầu, lão Tề hô to: "Có phát hiện gì sao?"

Tô Vũ cười đáp: "Đương nhiên là có, nơi đây chính là cửa vào di tích, Tô Vũ đã nói với đường ca ta mà, chắc chắn không sai!"

Vị cường giả Long Võ vệ lạnh lùng quát: "Bạch Tuấn Sinh, chớ nói lung tung!"

Hiện tại, người đang nhìn chẳm chằm bên này không hề ít.

Tô Vũ liếc mắt xem thường, "Người nào nói lung tung? Tô Vũ nói cho đường ca ta biết thật mà, hắn nói cửa vào di tích ở nhà hắn, di tích này cực kỳ mạnh mẽ, có vô số Thiên Nguyên khí, vô số chí bảo ... "

"Hừ!"

Long Võ vệ hừ lạnh một tiếng, gia hỏa Bạch gia kia thật đáng ghét!

Mà lúc bấy giờ, trong tiểu khu bỗng nhiên có người lên tiếng: "Bạch huynh nói thật chứ?"

Tô Vũ ngẩng đầu nhìn lại, một đám thanh niên nam nữ đang đi tới gần đây, trong đó còn có người quen của hắn, lần trước tới cũng đã nhìn thấy, chính là Chu Hồng Ba tới từ Cầu Tác học viện.

Thấy đám người đó, lão Te ở bên vội giat giat y phục của han, truyền âm dặn dò: "Đừng nói lung tung, đều là hậu duệ của một vài đại nhân vật, còn có đỉnh cấp thiên tài của một số đại phủ!"

Tô Vũ lộ vẻ dị sắc nhìn về phía bọn hắn, khẽ đáp: "Ngươi quản ta nói thật hay giả làm gì, ta tùy tiện nói một chút không được à?"

"Bạch Tuấn Sinh, đừng càn rỡ!" Có người quát lạnh: "Ngươi biết ngươi đang nói chuyện với ai không?"

Tô Vũ cười nhạo, "Làm sao hả? Không được à? Muốn đánh chết ta sao? Ta biết cả Nhân cảnh bây giờ chỉ có Đại Minh vương của chúng ta đang tọa trấn, các ngươi chọc ta thử coi. Đại Minh phủ ta mặc dù không thích gây chuyện nhưng cũng không biết sợ là gì! Bạch gia từ các đời trước đều là nòng cốt của Đại Minh phủ, ta cùng Chu Hồng Lượng có quan hệ mật thiết, ta đánh Chu Hồng Lượng rồi tới phủ thành chủ gọi một tiếng Chu gia gia, Chu phủ chủ cũng sẽ không trừng phạt ta, ta sợ các ngươi hay sao?"

Có nhiều chỗ - Chương 1873 | Đọc truyện tranh