Chẳng lẽ có thể mang cổ thành đi à?

Không mang cổ thành đi, Tô Vũ vẫn chỉ là Tô Vũ, gặp phải Nhật Nguyệt, gặp phải vô địch, hắn vẫn sẽ gặp nguy hiểm.

“Hồng Oa nhất tộc, chủng tộc nhỏ yếu, Nhật Nguyệt nhất trọng ... "

Ông thì thầm, thiên phú tinh huyết?

Gia hỏa này cắn nuốt tinh huyết Nhật Nguyệt, chứng tỏ thân thể hắn đã rất mạnh!

Hắn đã đạt tới tình trạng gì?

Dù có tinh huyết Nhật Nguyệt thì hắn cũng phải đủ thực lực thì mới có thể dùng được, đại bộ phận Sơn Hải đều không làm được!

Chẳng lẽ thân thể Tô Vũ đã đạt tới Sơn Hải cao trọng?

Thật đáng sợ!

May mà không còn hiện tên trên Liệp Thiên bảng nữa, bằng không khi hắn giết Nhật Nguyệt, có lẽ xếp hạng ... À không, không tăng nổi nữa!

Hắn đã đứng đầu Thiên bảng rồi!

"Bình tĩnh. Ta nhất định phải bình tĩnh."

Quen là được.

Vạn Thiên Thánh ngẫm nghĩ, bỗng nhiên truyền âm đến một nơi: "Hồng Đàm, đồ tôn của ngươi, Tô Vũ vừa mới giết một Nhật Nguyệt ở chiến trường Chư Thiên, hiện tại đang tranh chức trở thành chủ nhân cổ thành. Đúng rồi, ngươi biết Hắc Ma, thành chủ Tinh Hồng cổ thành không? Bị đồ tôn nhà ngươi bẫy chết rồi. Hồng Đàm, vui không?"

Giờ khắc này, trong đa thần văn học viện mới mở không lâu.

Hồng Đàm đang viết gì đó, cây bút trong tay đột nhiên vỡ nát.

“Lão sư?”

Bạch Phong đang cảm thụ nội lực trong cơ thể, thấy lão sư bóp gãy bút thì nhịn không được, đắc ý cười ha hả nói: "Lão sư, ngài cũng sợ ngây người à? Ta cũng không ngờ mình lại khôi phục tới Đằng Không cửu trọng nhanh như vậy. Lão sư, ta sắp tiến vào Lăng Vân rồi! Ha ha ha!"

Anh rất vui vẻ!

Cuối cùng anh cũng sắp tiến vào Lăng Vân, anh thảm quá mà, từ năm trước cảnh giới ngã xuống, đến bây giờ mới khôi phục tới Đằng Không cửu trọng, giờ thì anh phải nhanh chóng tiến vào Lăng Vân thôi.

Không lâu nữa, Bạch Phong anh cũng là thiên tài Lăng Vân!

Ha ha ha!

Tâm tình anh rất tốt!

Hồng Đàm nhìn anh, ánh mắt khác thường, tin tức từ chiến trường Chư Thiên truyền đi rất nhanh, nhưng người bình thường không biết con đường tin tức.

Nhưng lúc này ông đã biết.

Hồng Đàm nhìn về phía Bạch Phong, ngập ngừng một lát, rồi ông mở miệng: “Không tồi, Đằng Không cửu trọng, trong vòng ba tháng, ngươi chắc chắn sẽ bước vào Lăng Vân, không tồi!"

Bạch Phong gật đầu, mỉm cười!

Khá tốt!

Hồng Đàm ngẫm nghĩ rồi hỏi: "Ngươi biết Nhật Nguyệt mạnh đến mức nào không?'

“Không biết, nhưng chắc chắn là có thể một tát đánh chết ta."

Bạch Phong nhún vai, cười nói: "Sư phụ yên tâm, ta sẽ không quá kiêu ngạo, ngài chính là Nhật Nguyệt, có thể tát chết ta mà, ta hiểu!"

Hồng Đàm do dự, cuối cùng vẫn nói: "Ngươi biết đồ đệ ngươi đang ở đâu không?”

"Tô Vũ ấy hả? Không phải hắn đang giả dạng làm Thôi Lãng đi tới chiến trường Chư Thiên sao? Hay hắn đã về rồi?"

Bạch Phong thật sự không biết tin tức ở Chư Thiên.

Nguồn tin của anh chỉ có Hồng Đàm.

Mà trước đó, Hồng Đàm không nói gì với anh.

“Hắn gây chuyện à?" Cái này thì anh không ngạc nhiên lắm, tiểu tử đó là đồ đệ của anh, hắn mà không làm gì thì anh mới thấy kinh ngạc.

“Đúng vậy!"

Hồng Đàm bình tĩnh nói từng câu: “Không phải chuyện gì lớn, chỉ bẫy chết khoảng 20 vị Nhật Nguyệt cảnh ở Thiên Diệt cổ thành, trong đó có 6 vị Nhật Nguyệt hậu kỳ! Mấy ngày trước, hắn chạy tới Tinh Thần Hải, lại bẫy chết 9 vị Nhật Nguyệt, trong đó có một vị Nhật Nguyệt hậu kỳ! Sau đó, buổi sáng hôm nay, thành chủ Tinh Hồng cổ thành, Hắc Ma Nhật Nguyệt cửu trọng đã bị hắn bẫy chết, đúng rồi, vừa mới nãy hắn lại tự tay giết chết một tên Nhật Nguyệt nhất trọng ... Không có gì đâu! Tính ra mới có hơn 30 vị Nhật Nguyệt cảnh chết thôi ấy mà. Với lại hắn còn giết thêm mười mấy vị thiên tài trên Liệp Thiên bảng nữa. Ngoài ra thì có 12 vị vô địch ... À không, có 2 người là Nhân tộc, vậy chỉ có 10 vị vô địch đi vây giết hắn nhưng thất bại mà thôi ... "

Ông ngẩng đầu, nhìn Bạch Phong đang há hốc miệng, cười nhạt nói: "Đồ đệ, ngươi rất giỏi, đã sắp vào Lăng Vân rồi, chúc mừng ngươi!"

Vạn Tộc Chi Kiếp - Tô Vũ (FULL) - Chương 1776 | Đọc truyện chữ