Truyenxk
Truyenxk
khotruyenchu.me - Đọc Truyện Online Hay Nhất 2026 | Kho Truyện Chữ Cập Nhật Liên Tục

Vạn Tiên Triều Bái [C]

Chương 1055: Thao Thiết

Kẻ khác làm càn thì giết Tào Võ đầu tiên? Tất cả mọi người đều ngẩn ra.

Cái lý lẽ gì thế này?

Cảnh Trường Từ cười khẩy: “Không hiểu à? Được, vậy để ta giải thích cho các ngươi nghe. Trác Linh Quân quan tâm nhất là Tào Võ nếu vì các ngươi làm càn mà khiến Tào Võ mất mạng các ngươi chính là đầu sỏ gây tội!”

Nguyên Tùy Phong nhịn không được bật cười: “Nhưng ngươi giết Tào Võ Trác Linh Quân sao có thể không hận ngươi?”

Cảnh Trường Từ nhạt nhẽo nói: “Hận cũng vô dụng ta chỉ cần một ý niệm là có thể quyết định sống chết của ả hậu quả như vậy ả không gánh nổi!”

Mọi người nhận ra Cảnh Trường Từ không bận tâm đến Tào Võ nên mới lấy mạng của Tào Võ ra uy hiếp.

Còn Trác Linh Quân lại khác ả có giá trị lớn đối với Cảnh Trường Từ nên hắn không muốn mang Trác Linh Quân ra làm con bài mặc cả.

“Vì tiên duyên lần này chúng ta dĩ nhiên sẽ không làm chuyện gì quá đáng.”

Ngọc Thanh Khuyết trầm giọng: “Ngươi tưởng không có Trác Linh Quân và Tào Võ hỗ trợ chúng ta sẽ tiến thoái lưỡng nan sao? Nếu vậy thì ngươi đã nhầm to rồi.”

Cảnh Trường Từ nói: “Nếu mọi người đều nghĩ vậy tự nhiên có thể chân thành hợp tác.”

Sự việc này nhanh chóng lắng xuống mọi người bắt đầu hành động.

Tàn hồn hải mộ này như một đống tàn tích của thế giới bước vào đây khiến người ta mất phương hướng.

Nhưng mọi người đều chú ý đến tận cùng của bầu trời có một vệt sáng đỏ rực rỡ như ráng chiều cực kỳ chói lọi.

Thế là mọi người đều hướng về phía đó.

Vùng đất hoang tàn tĩnh mịch đến đáng sợ không một âm thanh không một luồng gió.

Cả quãng đường không gặp nguy hiểm nhưng cũng chẳng thấy một sinh vật sống nào im lìm như chết.

Càng tĩnh mịch họ lại càng không dám lơ là ai nấy đều thủ sẵn bảo vật phòng ngự nghiêm ngặt.

“Ngươi chẳng bảo là nắm giữ tấm bản đồ liên quan đến tổ địa của Ngự Long Tộc sao?”

Lục Dạ bỗng truyền âm hỏi Lăng Thiên Hầu.

Ánh mắt Lăng Thiên Hầu chớp động: “Hướng đi của chúng ta là đúng nhưng tấm bản đồ kia bị sứt mẻ chỉ có thể chỉ hướng không thể thấy thêm điều gì kỳ diệu.”

Lục Dạ ậm ừ không hỏi nữa.

Lăng Thiên Hầu lại chủ động truyền âm: “Tiểu hữu cứ yên tâm có ta ăn thịt thì sẽ có ngươi húp nước canh!”

Lục Dạ đáp: “Mong là vậy.”

Đáng ngạc nhiên là dọc đường đi không hề có biến cố hay nguy hiểm nào xảy ra.

Dù mọi người đều cảm thấy kỳ lạ nhưng đó cũng là chuyện tốt.

Dần dần, khi đến gần mọi người đã có thể nhìn rõ vệt ráng chiều đỏ rực kia chính là ánh sáng phát ra từ đỉnh một ngọn núi khổng lồ.

Ngọn núi này tắm trong ánh sáng đỏ rực như máu nhuộm đỏ cả bầu trời khiến nó trông giống như một vệt ráng chiều từ đằng xa.

“Sao ta có cảm giác ngọn núi này giống như bộ xương của một con ác thú khổng lồ?”

Hàn Tuyết Ảnh khẽ nói giọng trong trẻo và lạnh lùng.

Tim mọi người đập thình thịch cũng nhận ra rằng hình dáng của ngọn núi hùng vĩ này rất giống một con thú khổng lồ nằm rạp trên mặt đất.

Và ánh sáng đỏ rực rỡ kia chính là huyết khí bốc cháy trên bộ xương ác thú.

Chỉ là ngọn núi này quá đỗi khổng lồ khiến người ta không thể tưởng tượng nổi con ác thú đó to lớn đến mức nào mới để lại bộ xương vĩ đại như vậy.

Khi đến đây mọi người cũng cảm nhận được một luồng khí tức máu tanh đầy chết chóc ập đến tinh thần liền trở nên căng thẳng tột độ.

“Khoảng cách còn xa mà khí tức máu tanh từ ngọn núi đã nồng nặc đến vậy rõ ràng là có điều bất thường.”

Ngọc Thanh Khuyết nhíu mày.

Hắn mặc áo bào nho sĩ dáng người hiên ngang tay cầm một cây sáo trúc xanh biếc khí chất xuất trần.

Nhưng lúc này sắc mặt hắn lộ rõ vẻ nặng nề.

Khí tức từ ngọn núi kia quá đỗi tà môn và cực kỳ nguy hiểm.

“Sợ à?”

Cảnh Trường Từ bật cười khẩy: “Sợ thì đừng đi!”

Hắn dẫn dắt những cường giả thuộc phe mình tiếp tục tiến lên.

Sắc mặt Ngọc Thanh Khuyết trầm xuống bị chế giễu trước mặt bao người khiến hắn cảm thấy mất mặt.

“Tên này ỷ thế là Huyền Thai Ma Chủng tính tình ngang ngược ngạo mạn đạo hữu đừng chấp nhặt với hắn.”

Nguyên Tùy Phong mỉm cười bước tới an ủi một câu.

Ngọc Thanh Khuyết mặt không cảm xúc đáp: “Ta tự nhiên sẽ không tính toán với một đứa trẻ con.”

Nguyên Tùy Phong cười cười không nói thêm gì nữa.

Rất nhanh, những cường giả của ba phe còn lại cũng bắt đầu hành động.

Cầu phú quý trong nguy hiểm ai cũng hiểu đạo lý này.

Núi cao sừng sững ánh máu rực cháy cả bầu trời đỏ rực một màu.

Càng đến gần luồng khí máu tanh chết chóc càng dày đặc buộc mọi người phải vận dụng tu vi để chống lại sức ép kinh hoàng đó.

“Ngươi thấy ngọn núi này có giống một nấm mồ không?”

Lục Dạ bỗng truyền âm hỏi Trác Linh Quân.

Trác Linh Quân sững sờ: “Nấm mồ?”

Ả chăm chú quan sát một ngọn núi có hình dáng bộ xương ác thú thật sự không nhìn ra chỗ nào giống nấm mồ.

Tuy nhiên, chưa kịp hỏi thêm một giọng nói vang rền từ ngọn núi đỏ thẫm đằng xa vọng lại:

“Vạn tiên tranh vượt cuối cùng chỉ còn lại những bộ xương khô con đường trường sinh tiên đạo này hóa ra chỉ là một câu chuyện nực cười!”

Từng chữ như tiếng trống thần trên trời giáng xuống vang vọng khắp núi non.

Không gian im ắng bị phá vỡ.

Khoảng không rung lên bần bật.

Chỉ một câu nói nhưng luồng uy áp đáng sợ tỏa ra từ nó khiến cường giả của cả bốn phe đều run rẩy cảm giác nguy hiểm tột độ ập đến.

“Uy áp thật đáng sợ!”

“Kẻ đó là người hay ma?”

“Cẩn thận!”

Tất cả đều dừng bước sẵn sàng chiến đấu.

Cùng với giọng nói uy áp kia vang lên ngọn núi rực cháy ánh máu phía xa bỗng chốc... sống lại.

Vô số tia sáng đỏ bắn ra ngọn núi chuyển động dần dần biến thành bóng dáng một con ác thú khổng lồ.

Thân hình nó cao chạm trời ánh lửa máu bùng cháy quanh người thiêu đốt cả khoảng không vô cùng khủng khiếp.

“Đó là... Thao Thiết!?”

Cảnh Trường Từ kinh hãi.

Long tộc trong truyền thuyết là một chủng tộc khổng lồ được chia thành nhiều nhánh khác nhau.

Thao Thiết chính là một trong số đó sở hữu thần thông nuốt chửng vạn vật cực kỳ đáng sợ.

Những người khác cũng nhận ra sắc mặt ai nấy đều biến đổi.

“Ở Thanh Minh Đạo Vực dòng dõi Thao Thiết đã tuyệt chủng từ vô số năm trước ai ngờ trong Nghiệt Long Hải Mộ này lại còn tồn tại sinh vật giống như Thao Thiết?”

Nguyên Tùy Phong lẩm bẩm.

“Nghiệt Long Hải Mộ chôn vùi những sinh linh Long tộc bị coi là nghiệt chướng vậy thì gặp sinh vật thuộc dòng dõi Thao Thiết ở đây cũng không có gì lạ.”

Hàn Tuyết Ảnh khẽ nói.

Một ngọn núi rực lửa máu bỗng biến thành Thao Thiết một sinh vật đã tuyệt chủng từ lâu khiến mọi người vô cùng chấn động.

Cường giả của bốn phe ai nấy đều tim đập chân run.

Tuy nhiên, Lục Dạ nhận thấy những môn đồ tiên gia như Nguyên Tùy Phong, Cảnh Trường Từ tuy ngạc nhiên nhưng không hề hoảng sợ.

Họ cũng không có ý định bỏ chạy rõ ràng mỗi người đều có con bài tẩy riêng.

Khi Lục Dạ đang suy nghĩ con Thao Thiết khổng lồ phía xa lại lên tiếng.

“Tiểu bối các ngươi nếu đã đến được đây chắc chắn phải có bản lĩnh hơn người.”

“Đến đây giết bản tọa! Tiêu diệt luồng tàn hồn này đi!”

“Như vậy bản tọa mới có thể thực sự được giải thoát!”

Giọng nói vang vọng khiến trời đất rung chuyển khoảng không hỗn loạn.

Mọi người đều kinh ngạc con Thao Thiết này lại là một luồng tàn hồn?

Hơn nữa, nó lại chủ động tìm cái chết chỉ để mong được giải thoát!

Phải trải qua bao nhiêu đau khổ và giày vò nó mới đưa ra yêu cầu như vậy?

“Nhanh! Giết bản tọa đi!”

Thao Thiết gầm lên thân hình to lớn như ngọn núi tỏa ra khí tức máu tanh chết chóc ngút trời: “Nếu các ngươi không giết được bản tọa bản tọa sẽ giết các ngươi! Nhanh lên!!”

Trong giọng nói đầy sự thúc giục điên cuồng và sốt ruột.

“Trước khi giết ngươi có thể nói cho chúng ta biết Luyện Tiên Hồ Lô được giấu ở đâu không?”

Cảnh Trường Từ bất ngờ cất tiếng vang vọng ra xa.

“Haha, hahahaha, chỉ với đám tiểu bối các ngươi cũng đòi lấy Luyện Tiên Hồ Lô?”

Thao Thiết như nghe được câu chuyện cười đáng buồn nhất thế gian: “Các ngươi có biết trong trận Diệt Đạo Chi Chiến mọi tiên nhân đều bị luyện chết trong chiếc hồ lô nhỏ bằng lòng bàn tay đó không?”

Cái gì!?

Tất cả mọi người đều sửng sốt đây là lần đầu tiên họ nghe đến bí mật động trời như vậy.

“Đến đây, chỉ cần ai có thể tiêu diệt tàn hồn này của bản tọa bản tọa sẽ cho hắn biết Luyện Tiên Hồ Lô được giấu ở đâu!”

Thao Thiết gầm lên.

“Nếu đã vậy đừng trách ta không khách sáo!”

Cảnh Trường Từ là người đầu tiên không thể kìm nén một bước tiến lên lao vào không trung.

Dáng vẻ của hắn chỉ như một đứa trẻ tám chín tuổi nhưng khi ra tay uy năng tỏa ra vượt xa cả cảnh giới Thiên Cực Cảnh.

“Đi!”

Cảnh Trường Từ hét lớn tế ra một tấm bí phù.

Ầm!

Bí phù vỡ tung hóa thành một ngọn giáo dài tỏa ánh sáng rực rỡ chói lọi xuyên qua không trung xé toạc bầu trời lao đi.

Đây là bí phù tiên đạo!?

Lăng Thiên Hầu, Tử Âm Yêu Tôn những đại năng Thiên Cực Cảnh của Linh Thương Giới đều vô cùng chấn động. Khí tức của ngọn giáo do bí phù hóa thành đáng sợ đến mức khiến họ cảm thấy nguy hiểm đến tính mạng.

Không cần nghĩ cũng biết nếu ngọn giáo này nhắm vào họ không ai có thể tránh thoát.

Trác Linh Quân cũng rùng mình sợ hãi.

Ả không ngờ một tiểu bối như Cảnh Trường Từ lại có thể tung ra một bảo vật đáng sợ như vậy.

Chỉ có Lục Dạ vẫn giữ vẻ bình tĩnh.

Hắn chắp tay sau lưng lặng lẽ quan sát mọi việc như một người ngoài cuộc.

Phụt!

Ngọn giáo lao như tia chớp đâm xuyên qua cơ thể Thao Thiết mạnh mẽ vô song.

“Thành công rồi?”

Cảnh Trường Từ vui mừng ra mặt.

Nhưng ngay sau đó Thao Thiết phẫn nộ gầm thét: “Sao lại yếu như vậy?! Tên nhóc con, ngươi đang trêu đùa bản tọa sao?”

Kèm theo tiếng gầm mọi người mới nhận ra tuy cơ thể Thao Thiết bị đâm xuyên nhưng nó lại nhanh chóng hồi phục như cũ!

Cảnh Trường Từ đứng chết trân hoàn toàn sững sờ.

Đó là con bài tẩy của hắn là bí bảo tiên đạo đích thực sao có thể vô dụng như vậy?

Không.

Không phải bí phù vô dụng mà là tàn hồn của Thao Thiết quá mức đáng sợ!

Cảnh tượng này khiến Nguyên Tùy Phong, Ngọc Thanh Khuyết, Hàn Tuyết Ảnh cũng cảm thấy nặng nề.

Khi đến đây các trưởng bối trong sư môn đã chuẩn bị cho họ những con bài tẩy và sát chiêu khác nhau để đối phó với những tai nạn bất ngờ trong cuộc hành trình.

Nhưng giờ họ mới nhận ra Nghiệt Long Hải Mộ này phức tạp hơn họ tưởng rất nhiều.

Một luồng tàn hồn của Thao Thiết đã mạnh mẽ đến thế làm sao không khiến người ta kinh hãi?

“Nhanh! Giết bản tọa! Bằng không bản tọa sẽ bóp chết từng đứa một!!”

Thao Thiết gầm thét như kẻ điên loạn.

“Để ta thử xem.”

Hàn Tuyết Ảnh lên tiếng. Cùng với bước chân vạt áo tím nhẹ bay phong thái tuyệt diễm.

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về tiên tử đến từ Thê Hà Tiên Sơn.

Vù!

Trong lòng bàn tay Hàn Tuyết Ảnh xuất hiện một viên linh châu xám xịt tỏa ra những luồng sức mạnh kỳ lạ khiến không gian rung lên bần bật lan tỏa như những gợn sóng.