Vạn Tiên Triều Bái [C]
Chương 1036: Nhân bì đăng lung
Đối với việc đi tới Thiên Đăng Quỷ Thành Cổ Thạch và Huyết Bách Tùng tự nhiên không có ý kiến.
Tinh Vũ Yêu Tôn suy nghĩ nửa ngày nói: "Ta có thể đồng ý tuy nhiên ta có một điều kiện."
Lăng Thiên Hầu nói: "Cứ nói đừng ngại."
Tinh Vũ Yêu Tôn nói: "Nếu đạt được trang kinh thư thần bí kia ta muốn đích thân tham ngộ diệu đế trong đó mới được."
Nàng dung mạo như thiếu nữ ốm yếu nhưng đối với Lăng Thiên Hầu tịnh không có bao nhiêu kiêng kỵ.
Lăng Thiên Hầu sảng khoái nói: "Có thể!"
Sau đó, hắn cười nhìn Trác Linh Quân một cái: "Đạo hữu chắc hẳn cũng sẽ không từ chối bản tọa, đúng không?"
Trác Linh Quân nhíu mày đối với loại lời nói mang theo ý vị ép buộc này nảy sinh phản cảm xuất phát từ bản năng.
Lục Dạ bỗng nhiên nói: "Ý tốt của các hạ chúng ta tự nhiên không dám từ chối."
Thấy Lục Dạ nói như vậy Trác Linh Quân lập tức im lặng.
Lăng Thiên Hầu tiếng cười sảng khoái nói: "Tiểu hữu thật có khí phách hiếm có!"
Rất nhanh, đoàn người leo lên hòn đảo cô độc kia đi tới bên ngoài Thiên Đăng Quỷ Thành rách nát hoang lương kia.
Trong thành nhà cửa sụp đổ đường phố rách nát giống như một tòa phế tích bị vứt bỏ từ vô tận năm tháng trước.
Từng sợi sương mù màu đen quỷ dị rợn người bốc lên từ các khu vực khác nhau trong thành bao phủ cả tòa thành trì vào trong đó.
"Khí tức của cái nơi quỷ quái này có chút không bình thường a."
Lục Dạ như có điều suy nghĩ.
Hắn cảm nhận rõ ràng cả tòa thành trì rách nát bao phủ trong một luồng khí tức tai nạn cổ quái giống như một tầng sức mạnh kết giới vô hình.
Mà trên không trung tòa thành trì này lôi vân hắc ám bao phủ trên bầu trời đặc biệt dày đặc quả thực giống như núi lớn màu đen áp đỉnh lôi kiếp màu xám trắng cuộn trào trong kiếp vân cũng đặc biệt cuồng bạo.
Chỉ đứng ở ngoài thành đã khiến người ta cảm nhận được cảm giác áp bách ngạt thở ập vào mặt.
Tất cả những điều này bọn người Lăng Thiên Hầu cũng đều nhận ra thần sắc nhìn như thoải mái thực chất tâm thần đều đề phòng lên.
Thời gian từng chút trôi qua.
Khi giờ Tý vừa qua bên trong tòa thành trì rách nát hoang vu kia bỗng nhiên có từng ngọn đèn lồng màu máu từ từ bay lên không trung treo cao trong hư không.
Đèn lồng máu kia rất đặc biệt vậy mà được may bằng từng tấm da người đầm đìa máu có nam có nữ, có già có trẻ đều bị làm thành đèn lồng chết vô cùng thê thảm rợn người.
Nhìn thoáng qua, đèn lồng máu trôi nổi dày đặc quang ảnh huyết tinh phiêu tán ra nhuộm cả tòa thành trì một tầng huyết sắc áp bách lòng người.
"Nhân bì đăng lung (đèn lồng da người)?"
Đôi mắt đẹp của Tinh Vũ Yêu Tôn ngưng lại.
"Nhìn khí tức trên những bộ da kia rõ ràng đều đã chết không biết bao nhiêu năm tháng vậy mà vẫn chưa từng tiêu tán thật sự quỷ dị."
Giữa đôi lông mày Trác Linh Quân đã tràn đầy vẻ ngưng trọng cảnh tượng này thực sự quá mức huyết tinh và quỷ dị.
"Những tấm da người này lúc còn sống yếu nhất đều sở hữu tu vi tầng thứ Thiên Cực Cảnh!"
Nụ cười trên mặt Lăng Thiên Hầu biến mất hắn vận dụng bí pháp nào đó có thể nhìn thấu một số chân tướng từ những dấu vết để lại.
Hắn hít sâu một hơi nói: "Thậm chí, trong đó còn có không ít kẻ vượt qua phi thăng chi kiếp!"
Lời này vừa nói ra không ít người sống lưng lạnh toát.
Ai dám tưởng tượng hàng trăm hàng ngàn cái đèn lồng da người kia lúc còn sống yếu nhất đều có tu vi Thiên Cực Cảnh? Bọn họ bị nạn như thế nào?
Lại bị luyện thành đèn lồng như thế nào?
"Đại nhân, nhân cơ hội này vào thành trước nếu đợi đến khi cảnh tượng bách quỷ dạ hành xảy ra thì quá nguy hiểm rồi!"
Cổ Thạch nhanh chóng nhắc nhở.
"Ngươi dẫn đường."
Lăng Thiên Hầu liếc Cổ Thạch một cái hạ đạt mệnh lệnh.
"Vâng!"
Cổ Thạch tế ra một cái chuông đồng xanh cũ nát đang muốn hành động.
"Khoan đã, bảo vật này vẫn là giao cho ta dùng thì hơn."
Lăng Thiên Hầu nói xong vung tay đoạt lấy cái chuông đồng xanh kia vào trong tay.
Sắc mặt Cổ Thạch khẽ biến: "Đại nhân..."
"Có ý kiến?"
Lăng Thiên Hầu không vui nói: "Hay là nói, ngươi cho rằng ta không bảo vệ được ngươi?"
"Không dám!"
Cổ Thạch vội vàng lắc đầu.
Những người khác thấy thế thần sắc khác nhau nhưng đều không lên tiếng.
"Dẫn đường đi."
Lăng Thiên Hầu tay nâng chuông đồng xanh phân phó.
Lập tức, Cổ Thạch là người đầu tiên vào thành.
Những người khác đi theo phía sau.
Vừa mới bước vào trong Thiên Đăng Quỷ Thành này mọi người giống như xuyên qua một tầng sức mạnh kết giới vô hình đi tới một thế giới khác.
Cảnh tượng nhìn thấy trước mắt đều xảy ra biến hóa.
Đèn lồng màu máu treo cao trong hư không tản mát ra quang ảnh huyết sắc như gợn sóng trải đầy cả tòa thành trì rách nát hoang vu giống như lập tức đi tới huyết sắc luyện ngục.
Từng sợi sương mù màu đen quỷ dị trào ra từ mặt đất tràn ngập trong ánh đèn huyết sắc khiến cả tòa thành trì bao phủ trong một bầu không khí hư ảo như mê vụ.
"Không ổn!"
Trong lòng Trác Linh Quân thắt lại.
Nàng bỗng nhiên nhìn thấy những người khác đều biến mất không thấy chỉ còn lại một mình mình.
Khi quay đầu nhìn về phía ngoài thành đâu còn có thể nhìn thấy đường tới hoàn toàn bị ánh đèn huyết sắc bao phủ!
Cả tòa thành trì giống như ngăn cách với thế giới bên ngoài ngay cả kiếp vân bao phủ trên bầu trời cũng không thấy nữa chỉ còn lại hàng trăm hàng ngàn cái đèn lồng màu máu điểm xuyết ở đó.
Giống như ngôi sao màu máu đầy trời.
"Sao lại như vậy?"
Trong lòng Trác Linh Quân nảy sinh cảm giác nguy cơ mãnh liệt.
Chỉ đơn giản là đi vào thành trì liền vô thanh vô tức xảy ra kịch biến như vậy thậm chí khiến nàng hoàn toàn không có bất kỳ phát giác nào.
Chuyện này cũng quá quỷ dị đáng sợ!
"Với thủ đoạn của Lục đạo hữu khẳng định sẽ không xảy ra chuyện."
Trác Linh Quân cố gắng để bản thân bình tĩnh lòng bàn tay lật một cái hiện ra một cây đoản mâu màu xanh.
"Việc ta cần làm tiếp theo là cầu tự bảo trước rồi đi tìm Lục đạo hữu."
Trác Linh Quân vận chuyển một thân tu vi thần thức khuếch tán đi cảm ứng bốn phía.
Rất nhanh, trong lòng nàng trầm xuống.
Trong Thiên Đăng Quỷ Thành này ánh đèn huyết sắc tản mát ra từ từng ngọn đèn lồng da người kia giống như hóa thành một loại cấm trận quỷ dị đáng sợ ngăn cản tất cả cảm ứng của sức mạnh thần thức.
Đơn giản mà nói, ở đây thần thức cảm ứng đã vô dụng!
"Trên đường tới đây Cổ Thạch chưa từng nói tới những thứ này chẳng lẽ nói trước khi hành động lần này bắt đầu Cổ Thạch đã rắp tâm hại người?"
Trên khuôn mặt nhỏ của Trác Linh Quân hiện lên vẻ u ám.
Tất nhiên là như vậy.
Không chỉ nàng và Lục Dạ bị hố e là ngay cả Lăng Thiên Hầu và Tinh Vũ Yêu Tôn cũng trúng bẫy của Cổ Thạch.
Về phần Huyết Bách Tùng vốn chính là một bọn với Cổ Thạch!
Nghĩ đến đây trong lòng Trác Linh Quân nảy sinh một tia lo lắng và hối hận không kìm nén được.
Đều tại mình lần này chọn sai đối tượng hợp tác đến mức còn liên lụy đến Lục Dạ!
Nhưng bây giờ hối hận cũng muộn rồi.
Trác Linh Quân hít sâu một hơi cất bước đi về phía khu vực trung tâm thành.
Là thái thượng trưởng lão Linh Hoàng Tộc Trác Linh Quân sở hữu tu vi Thiên Cực Cảnh hậu kỳ tự nhiên sẽ không tự loạn trận cước.
Một tòa thành trì mà thôi sớm đã hoang phế cho dù bao phủ sức mạnh cấm trận quỷ dị nhưng chưa chắc đã không tìm ra một con đường sống!
...
"Bọn họ mắc câu rồi."
Trên khuôn mặt tái nhợt không chút huyết sắc của Tinh Vũ Yêu Tôn hiện lên một nụ cười.
Lúc này, nàng đứng dưới một mảnh ánh đèn huyết sắc tay cầm một mảnh ngói vàng rực rỡ.
Trên mảnh ngói bao phủ từng cái bí văn cổ quái thần bí tản mát kim quang rực rỡ như mộng ảo ngăn cản ánh đèn huyết sắc bốn phía ở ngoài thân.
"Lần này quá mức hung hiểm không ngờ có thêm một kẻ đáng sợ như Lăng Thiên Hầu."
Bên cạnh Tinh Vũ Yêu Tôn Cổ Thạch thở dài một hơi: "Không giấu gì các ngươi dọc đường đi này ta chỉ sợ Lăng Thiên Hầu phát hiện ra cái gì hạ tử thủ với chúng ta cũng may tất cả những điều này không xảy ra."
"Đây đều là bọn họ tự tìm không trách được chúng ta dù sao là bọn họ chủ động tìm chúng ta hợp tác có gì khác biệt với dê béo dâng tận cửa?"
Huyết Bách Tùng cười mở miệng.
Trong tay hắn và Cổ Thạch đồng dạng cầm một mảnh ngói vàng rực rỡ ngăn cản ánh đèn huyết sắc kia.
Chính vì không chịu ảnh hưởng của ánh đèn huyết sắc cho nên trong tầm mắt bọn họ cả tòa thành trì tịnh không có bất kỳ biến hóa nào.
"Nói ra thì cũng may nhờ 'mảnh ngói' trong tay chúng ta mới có thể giúp chúng ta tránh được ảnh hưởng của sức mạnh kết giới Thiên Đăng Quỷ Thành."
Cổ Thạch nói: "Ngược lại bọn người Lăng Thiên Hầu, Trác Linh Quân từng người giống như kẻ mù thân hãm trong sức mạnh kết giới phân bố trong thành định sẵn chắp cánh khó thoát!"
"Đợi cảnh tượng bách quỷ dạ hành xuất hiện Huyết Bách Tùng, ngươi đi thu thập chiến lợi phẩm trên người Lăng Thiên Hầu."
Tinh Vũ Yêu Tôn nói: "Cổ Thạch, ngươi đi thu thập chiến lợi phẩm trên người Trác Linh Quân mà ta thời khắc chuẩn bị tiếp ứng các ngươi."
"Nhớ kỹ, nhất định phải rời đi trước khi tiếng tụng kinh thần bí kia xuất hiện!"
"Được!"
"Đã hiểu!"
Cổ Thạch và Huyết Bách Tùng đều đồng ý.
Lăng Thiên Hầu cũng được, Trác Linh Quân cũng thế cho dù lợi hại đến đâu nhưng chỉ cần rơi vào trong sức mạnh kết giới quỷ dị của Thiên Đăng Quỷ Thành cũng không khác gì con sâu dính trên mạng nhện.
Khi một màn "bách quỷ dạ hành" này xảy ra Lăng Thiên Hầu tất sẽ biến thành thức ăn trong mâm của những ác quỷ kia!
Mà bọn họ cầm ngói vàng trong tay thì có thể nhân cơ hội lấy đi bảo vật trên người Lăng Thiên Hầu và Trác Linh Quân.
"Đúng rồi, ai đi thu thập chiến lợi phẩm trên người Tào Võ kia?"
Huyết Bách Tùng hỏi.
Tinh Vũ Yêu Tôn lộ vẻ khinh thường: "Chiến lợi phẩm của một con kiến hôi Bão Chân Cảnh có gì đáng để ý?"
Huyết Bách Tùng lập tức có chút lúng túng: "Cũng đúng."
Cổ Thạch bỗng nhiên nói: "Lão Huyết, ngươi đổi với ta một chút ta đi thu thập chiến lợi phẩm của Lăng Thiên Hầu."
Huyết Bách Tùng ngẩn ra ánh mắt lấp lóe nói: "Sao, lo lắng ta giấu riêng di vật của Lăng Thiên Hầu?"
Cổ Thạch lắc đầu: "Ta là lo lắng Lăng Thiên Hầu thủ đoạn đông đảo vạn nhất xảy ra chuyện ngoài ý muốn liên lụy đến ngươi."
Dừng một chút, hắn cười nói: "Đừng quên, cái 'Sát Hồn Linh Chung' kia của ta vừa rồi bị Lăng Thiên Hầu đoạt đi hắn căn bản không biết ta là cố ý để hắn đoạt đi!"
"Dựa vào bảo vật này cho dù Lăng Thiên Hầu sống sót từ trong tay ác quỷ ta cũng có thể đánh hắn một cái trở tay không kịp!"
Huyết Bách Tùng cười rộ lên gật đầu nói: "Được, chiến lợi phẩm trên người Lăng Thiên Hầu giao cho ngươi."
Xoạt.
Ánh đèn huyết sắc bao trùm cả tòa thành trì giờ phút này giống như thủy triều cuộn trào lên.
"Bách quỷ dạ hành sắp xuất hiện các ngươi có thể hành động rồi!"
Tinh Vũ Yêu Tôn nhanh chóng ra lệnh.
Cổ Thạch và Huyết Bách Tùng nhìn nhau phân biệt hành động thân ảnh lóe lên liền biến mất trong ánh đèn huyết sắc cuộn trào như thủy triều ở phía xa kia.
Thuần thục, rõ ràng không phải lần đầu tiên làm như vậy.
"Tìm những kẻ liều mạng chúng ta hợp tác tim các ngươi cũng thật đủ lớn."
Trong lòng Tinh Vũ Yêu Tôn khẽ nói.
Thời gian qua, nhân vật dám nhiều lần xông pha Ngũ Hành Tinh Hải kẻ nào không phải là kẻ tàn nhẫn liếm máu trên lưỡi đao?
Mà Tinh Vũ Yêu Tôn, Cổ Thạch, Huyết Bách Tùng bọn họ vốn là một bọn từng nhiều lần phối hợp làm cái nghề giết người cướp của trong Ngũ Hành Tinh Hải này không gì không phá thu hoạch liên tục.
Vốn dĩ, mục tiêu lần này của bọn họ là Trác Linh Quân.
Nhưng lại không ngờ Lăng Thiên Hầu cũng chen ngang một chân.
Cũng may, tất cả đều trong tầm kiểm soát của bọn họ ngay cả Lăng Thiên Hầu hiện nay cũng định sẵn khó thoát kiếp nạn này.
"Đợi chuyện lần này kết thúc liền tìm cơ hội truyền tin tức cho những lão già của Ứng Long Tộc kia nói cho bọn họ biết Trác Linh Quân đang ở trong Thiên Đăng Quỷ Thành này tin rằng khẳng định có thể dụ bọn họ tới... nói không chừng lại có thể kiếm một mẻ lớn."
Tinh Vũ Yêu Tôn thầm nghĩ.
Tinh Vũ Yêu Tôn suy nghĩ nửa ngày nói: "Ta có thể đồng ý tuy nhiên ta có một điều kiện."
Lăng Thiên Hầu nói: "Cứ nói đừng ngại."
Tinh Vũ Yêu Tôn nói: "Nếu đạt được trang kinh thư thần bí kia ta muốn đích thân tham ngộ diệu đế trong đó mới được."
Nàng dung mạo như thiếu nữ ốm yếu nhưng đối với Lăng Thiên Hầu tịnh không có bao nhiêu kiêng kỵ.
Lăng Thiên Hầu sảng khoái nói: "Có thể!"
Sau đó, hắn cười nhìn Trác Linh Quân một cái: "Đạo hữu chắc hẳn cũng sẽ không từ chối bản tọa, đúng không?"
Trác Linh Quân nhíu mày đối với loại lời nói mang theo ý vị ép buộc này nảy sinh phản cảm xuất phát từ bản năng.
Lục Dạ bỗng nhiên nói: "Ý tốt của các hạ chúng ta tự nhiên không dám từ chối."
Thấy Lục Dạ nói như vậy Trác Linh Quân lập tức im lặng.
Lăng Thiên Hầu tiếng cười sảng khoái nói: "Tiểu hữu thật có khí phách hiếm có!"
Rất nhanh, đoàn người leo lên hòn đảo cô độc kia đi tới bên ngoài Thiên Đăng Quỷ Thành rách nát hoang lương kia.
Trong thành nhà cửa sụp đổ đường phố rách nát giống như một tòa phế tích bị vứt bỏ từ vô tận năm tháng trước.
Từng sợi sương mù màu đen quỷ dị rợn người bốc lên từ các khu vực khác nhau trong thành bao phủ cả tòa thành trì vào trong đó.
"Khí tức của cái nơi quỷ quái này có chút không bình thường a."
Lục Dạ như có điều suy nghĩ.
Hắn cảm nhận rõ ràng cả tòa thành trì rách nát bao phủ trong một luồng khí tức tai nạn cổ quái giống như một tầng sức mạnh kết giới vô hình.
Mà trên không trung tòa thành trì này lôi vân hắc ám bao phủ trên bầu trời đặc biệt dày đặc quả thực giống như núi lớn màu đen áp đỉnh lôi kiếp màu xám trắng cuộn trào trong kiếp vân cũng đặc biệt cuồng bạo.
Chỉ đứng ở ngoài thành đã khiến người ta cảm nhận được cảm giác áp bách ngạt thở ập vào mặt.
Tất cả những điều này bọn người Lăng Thiên Hầu cũng đều nhận ra thần sắc nhìn như thoải mái thực chất tâm thần đều đề phòng lên.
Thời gian từng chút trôi qua.
Khi giờ Tý vừa qua bên trong tòa thành trì rách nát hoang vu kia bỗng nhiên có từng ngọn đèn lồng màu máu từ từ bay lên không trung treo cao trong hư không.
Đèn lồng máu kia rất đặc biệt vậy mà được may bằng từng tấm da người đầm đìa máu có nam có nữ, có già có trẻ đều bị làm thành đèn lồng chết vô cùng thê thảm rợn người.
Nhìn thoáng qua, đèn lồng máu trôi nổi dày đặc quang ảnh huyết tinh phiêu tán ra nhuộm cả tòa thành trì một tầng huyết sắc áp bách lòng người.
"Nhân bì đăng lung (đèn lồng da người)?"
Đôi mắt đẹp của Tinh Vũ Yêu Tôn ngưng lại.
"Nhìn khí tức trên những bộ da kia rõ ràng đều đã chết không biết bao nhiêu năm tháng vậy mà vẫn chưa từng tiêu tán thật sự quỷ dị."
Giữa đôi lông mày Trác Linh Quân đã tràn đầy vẻ ngưng trọng cảnh tượng này thực sự quá mức huyết tinh và quỷ dị.
"Những tấm da người này lúc còn sống yếu nhất đều sở hữu tu vi tầng thứ Thiên Cực Cảnh!"
Nụ cười trên mặt Lăng Thiên Hầu biến mất hắn vận dụng bí pháp nào đó có thể nhìn thấu một số chân tướng từ những dấu vết để lại.
Hắn hít sâu một hơi nói: "Thậm chí, trong đó còn có không ít kẻ vượt qua phi thăng chi kiếp!"
Lời này vừa nói ra không ít người sống lưng lạnh toát.
Ai dám tưởng tượng hàng trăm hàng ngàn cái đèn lồng da người kia lúc còn sống yếu nhất đều có tu vi Thiên Cực Cảnh? Bọn họ bị nạn như thế nào?
Lại bị luyện thành đèn lồng như thế nào?
"Đại nhân, nhân cơ hội này vào thành trước nếu đợi đến khi cảnh tượng bách quỷ dạ hành xảy ra thì quá nguy hiểm rồi!"
Cổ Thạch nhanh chóng nhắc nhở.
"Ngươi dẫn đường."
Lăng Thiên Hầu liếc Cổ Thạch một cái hạ đạt mệnh lệnh.
"Vâng!"
Cổ Thạch tế ra một cái chuông đồng xanh cũ nát đang muốn hành động.
"Khoan đã, bảo vật này vẫn là giao cho ta dùng thì hơn."
Lăng Thiên Hầu nói xong vung tay đoạt lấy cái chuông đồng xanh kia vào trong tay.
Sắc mặt Cổ Thạch khẽ biến: "Đại nhân..."
"Có ý kiến?"
Lăng Thiên Hầu không vui nói: "Hay là nói, ngươi cho rằng ta không bảo vệ được ngươi?"
"Không dám!"
Cổ Thạch vội vàng lắc đầu.
Những người khác thấy thế thần sắc khác nhau nhưng đều không lên tiếng.
"Dẫn đường đi."
Lăng Thiên Hầu tay nâng chuông đồng xanh phân phó.
Lập tức, Cổ Thạch là người đầu tiên vào thành.
Những người khác đi theo phía sau.
Vừa mới bước vào trong Thiên Đăng Quỷ Thành này mọi người giống như xuyên qua một tầng sức mạnh kết giới vô hình đi tới một thế giới khác.
Cảnh tượng nhìn thấy trước mắt đều xảy ra biến hóa.
Đèn lồng màu máu treo cao trong hư không tản mát ra quang ảnh huyết sắc như gợn sóng trải đầy cả tòa thành trì rách nát hoang vu giống như lập tức đi tới huyết sắc luyện ngục.
Từng sợi sương mù màu đen quỷ dị trào ra từ mặt đất tràn ngập trong ánh đèn huyết sắc khiến cả tòa thành trì bao phủ trong một bầu không khí hư ảo như mê vụ.
"Không ổn!"
Trong lòng Trác Linh Quân thắt lại.
Nàng bỗng nhiên nhìn thấy những người khác đều biến mất không thấy chỉ còn lại một mình mình.
Khi quay đầu nhìn về phía ngoài thành đâu còn có thể nhìn thấy đường tới hoàn toàn bị ánh đèn huyết sắc bao phủ!
Cả tòa thành trì giống như ngăn cách với thế giới bên ngoài ngay cả kiếp vân bao phủ trên bầu trời cũng không thấy nữa chỉ còn lại hàng trăm hàng ngàn cái đèn lồng màu máu điểm xuyết ở đó.
Giống như ngôi sao màu máu đầy trời.
"Sao lại như vậy?"
Trong lòng Trác Linh Quân nảy sinh cảm giác nguy cơ mãnh liệt.
Chỉ đơn giản là đi vào thành trì liền vô thanh vô tức xảy ra kịch biến như vậy thậm chí khiến nàng hoàn toàn không có bất kỳ phát giác nào.
Chuyện này cũng quá quỷ dị đáng sợ!
"Với thủ đoạn của Lục đạo hữu khẳng định sẽ không xảy ra chuyện."
Trác Linh Quân cố gắng để bản thân bình tĩnh lòng bàn tay lật một cái hiện ra một cây đoản mâu màu xanh.
"Việc ta cần làm tiếp theo là cầu tự bảo trước rồi đi tìm Lục đạo hữu."
Trác Linh Quân vận chuyển một thân tu vi thần thức khuếch tán đi cảm ứng bốn phía.
Rất nhanh, trong lòng nàng trầm xuống.
Trong Thiên Đăng Quỷ Thành này ánh đèn huyết sắc tản mát ra từ từng ngọn đèn lồng da người kia giống như hóa thành một loại cấm trận quỷ dị đáng sợ ngăn cản tất cả cảm ứng của sức mạnh thần thức.
Đơn giản mà nói, ở đây thần thức cảm ứng đã vô dụng!
"Trên đường tới đây Cổ Thạch chưa từng nói tới những thứ này chẳng lẽ nói trước khi hành động lần này bắt đầu Cổ Thạch đã rắp tâm hại người?"
Trên khuôn mặt nhỏ của Trác Linh Quân hiện lên vẻ u ám.
Tất nhiên là như vậy.
Không chỉ nàng và Lục Dạ bị hố e là ngay cả Lăng Thiên Hầu và Tinh Vũ Yêu Tôn cũng trúng bẫy của Cổ Thạch.
Về phần Huyết Bách Tùng vốn chính là một bọn với Cổ Thạch!
Nghĩ đến đây trong lòng Trác Linh Quân nảy sinh một tia lo lắng và hối hận không kìm nén được.
Đều tại mình lần này chọn sai đối tượng hợp tác đến mức còn liên lụy đến Lục Dạ!
Nhưng bây giờ hối hận cũng muộn rồi.
Trác Linh Quân hít sâu một hơi cất bước đi về phía khu vực trung tâm thành.
Là thái thượng trưởng lão Linh Hoàng Tộc Trác Linh Quân sở hữu tu vi Thiên Cực Cảnh hậu kỳ tự nhiên sẽ không tự loạn trận cước.
Một tòa thành trì mà thôi sớm đã hoang phế cho dù bao phủ sức mạnh cấm trận quỷ dị nhưng chưa chắc đã không tìm ra một con đường sống!
...
"Bọn họ mắc câu rồi."
Trên khuôn mặt tái nhợt không chút huyết sắc của Tinh Vũ Yêu Tôn hiện lên một nụ cười.
Lúc này, nàng đứng dưới một mảnh ánh đèn huyết sắc tay cầm một mảnh ngói vàng rực rỡ.
Trên mảnh ngói bao phủ từng cái bí văn cổ quái thần bí tản mát kim quang rực rỡ như mộng ảo ngăn cản ánh đèn huyết sắc bốn phía ở ngoài thân.
"Lần này quá mức hung hiểm không ngờ có thêm một kẻ đáng sợ như Lăng Thiên Hầu."
Bên cạnh Tinh Vũ Yêu Tôn Cổ Thạch thở dài một hơi: "Không giấu gì các ngươi dọc đường đi này ta chỉ sợ Lăng Thiên Hầu phát hiện ra cái gì hạ tử thủ với chúng ta cũng may tất cả những điều này không xảy ra."
"Đây đều là bọn họ tự tìm không trách được chúng ta dù sao là bọn họ chủ động tìm chúng ta hợp tác có gì khác biệt với dê béo dâng tận cửa?"
Huyết Bách Tùng cười mở miệng.
Trong tay hắn và Cổ Thạch đồng dạng cầm một mảnh ngói vàng rực rỡ ngăn cản ánh đèn huyết sắc kia.
Chính vì không chịu ảnh hưởng của ánh đèn huyết sắc cho nên trong tầm mắt bọn họ cả tòa thành trì tịnh không có bất kỳ biến hóa nào.
"Nói ra thì cũng may nhờ 'mảnh ngói' trong tay chúng ta mới có thể giúp chúng ta tránh được ảnh hưởng của sức mạnh kết giới Thiên Đăng Quỷ Thành."
Cổ Thạch nói: "Ngược lại bọn người Lăng Thiên Hầu, Trác Linh Quân từng người giống như kẻ mù thân hãm trong sức mạnh kết giới phân bố trong thành định sẵn chắp cánh khó thoát!"
"Đợi cảnh tượng bách quỷ dạ hành xuất hiện Huyết Bách Tùng, ngươi đi thu thập chiến lợi phẩm trên người Lăng Thiên Hầu."
Tinh Vũ Yêu Tôn nói: "Cổ Thạch, ngươi đi thu thập chiến lợi phẩm trên người Trác Linh Quân mà ta thời khắc chuẩn bị tiếp ứng các ngươi."
"Nhớ kỹ, nhất định phải rời đi trước khi tiếng tụng kinh thần bí kia xuất hiện!"
"Được!"
"Đã hiểu!"
Cổ Thạch và Huyết Bách Tùng đều đồng ý.
Lăng Thiên Hầu cũng được, Trác Linh Quân cũng thế cho dù lợi hại đến đâu nhưng chỉ cần rơi vào trong sức mạnh kết giới quỷ dị của Thiên Đăng Quỷ Thành cũng không khác gì con sâu dính trên mạng nhện.
Khi một màn "bách quỷ dạ hành" này xảy ra Lăng Thiên Hầu tất sẽ biến thành thức ăn trong mâm của những ác quỷ kia!
Mà bọn họ cầm ngói vàng trong tay thì có thể nhân cơ hội lấy đi bảo vật trên người Lăng Thiên Hầu và Trác Linh Quân.
"Đúng rồi, ai đi thu thập chiến lợi phẩm trên người Tào Võ kia?"
Huyết Bách Tùng hỏi.
Tinh Vũ Yêu Tôn lộ vẻ khinh thường: "Chiến lợi phẩm của một con kiến hôi Bão Chân Cảnh có gì đáng để ý?"
Huyết Bách Tùng lập tức có chút lúng túng: "Cũng đúng."
Cổ Thạch bỗng nhiên nói: "Lão Huyết, ngươi đổi với ta một chút ta đi thu thập chiến lợi phẩm của Lăng Thiên Hầu."
Huyết Bách Tùng ngẩn ra ánh mắt lấp lóe nói: "Sao, lo lắng ta giấu riêng di vật của Lăng Thiên Hầu?"
Cổ Thạch lắc đầu: "Ta là lo lắng Lăng Thiên Hầu thủ đoạn đông đảo vạn nhất xảy ra chuyện ngoài ý muốn liên lụy đến ngươi."
Dừng một chút, hắn cười nói: "Đừng quên, cái 'Sát Hồn Linh Chung' kia của ta vừa rồi bị Lăng Thiên Hầu đoạt đi hắn căn bản không biết ta là cố ý để hắn đoạt đi!"
"Dựa vào bảo vật này cho dù Lăng Thiên Hầu sống sót từ trong tay ác quỷ ta cũng có thể đánh hắn một cái trở tay không kịp!"
Huyết Bách Tùng cười rộ lên gật đầu nói: "Được, chiến lợi phẩm trên người Lăng Thiên Hầu giao cho ngươi."
Xoạt.
Ánh đèn huyết sắc bao trùm cả tòa thành trì giờ phút này giống như thủy triều cuộn trào lên.
"Bách quỷ dạ hành sắp xuất hiện các ngươi có thể hành động rồi!"
Tinh Vũ Yêu Tôn nhanh chóng ra lệnh.
Cổ Thạch và Huyết Bách Tùng nhìn nhau phân biệt hành động thân ảnh lóe lên liền biến mất trong ánh đèn huyết sắc cuộn trào như thủy triều ở phía xa kia.
Thuần thục, rõ ràng không phải lần đầu tiên làm như vậy.
"Tìm những kẻ liều mạng chúng ta hợp tác tim các ngươi cũng thật đủ lớn."
Trong lòng Tinh Vũ Yêu Tôn khẽ nói.
Thời gian qua, nhân vật dám nhiều lần xông pha Ngũ Hành Tinh Hải kẻ nào không phải là kẻ tàn nhẫn liếm máu trên lưỡi đao?
Mà Tinh Vũ Yêu Tôn, Cổ Thạch, Huyết Bách Tùng bọn họ vốn là một bọn từng nhiều lần phối hợp làm cái nghề giết người cướp của trong Ngũ Hành Tinh Hải này không gì không phá thu hoạch liên tục.
Vốn dĩ, mục tiêu lần này của bọn họ là Trác Linh Quân.
Nhưng lại không ngờ Lăng Thiên Hầu cũng chen ngang một chân.
Cũng may, tất cả đều trong tầm kiểm soát của bọn họ ngay cả Lăng Thiên Hầu hiện nay cũng định sẵn khó thoát kiếp nạn này.
"Đợi chuyện lần này kết thúc liền tìm cơ hội truyền tin tức cho những lão già của Ứng Long Tộc kia nói cho bọn họ biết Trác Linh Quân đang ở trong Thiên Đăng Quỷ Thành này tin rằng khẳng định có thể dụ bọn họ tới... nói không chừng lại có thể kiếm một mẻ lớn."
Tinh Vũ Yêu Tôn thầm nghĩ.