Thấy ba người không dám giải bày nữa, lúc này người thanh niên mới khẽ hừ một tiếng, tức giận nói:
Nếu bà già kia cũng có thể tìm cao thủ, các người không thể tìm sao? Chuyện này rốt cuộc muốn kéo dài cho tới khi nào? Hạng mục này nếu còn chưa chạy, tôi làm sao sống nổi với Hội đồng quản trị chứ? Ba tôi sẽ bỏ qua cho tôi sao?
- Mau đi xử lý bà già kia đi, bảo bà ta lập tức ký tên ... không thể kéo dài được nữa, có hiểu không?
Ba người bị thanh niên này rầy la một trận thì sắc mặt đỏ lên, tên thanh niên đeo kính dẫn đầu chần chừ một chút rồi cắn răng, nói:
- Đại thiếu yên tâm, chúng tôi đi tìm cao thủ, tôi không tin không thể giải quyết được bà già kia!
Người thanh niên này nghe thay tên thanh niên đeo kính đảm bảo như vậy thì mới lộ ra vẻ hài lòng, nói:
Thật sự cho rằng tìm vài người đến giúp thì tôi sẽ sợ sao? Chẳng lẽ Tập đoàn Thiên Kim chúng ta sẽ không giải quyết được chút chuyện nhỏ này sao?
- Đúng, đúng ... Chẳng lẽ chúng ta mà phải sợ một bà già sao? Đại thiếu yên tâm ... Tôi nhất định sẽ giải thỏa tốt chuyện này!
Tên đeo mắt kính vội vàng lấy lòng nói.
Có điều lúc này, một người đàn ông trung niên chừng bốn năm chục tuổi đeo kính gọng vàng đứng sau ghế salon của người thanh niên chậm rãi nói:
- Đại thiếu ... Tôi cảm thấy không cần thiết phải làm như vậy!
- Hử?
Người thanh niên hơi nhíu mày một cái, sau đó quay đầu nhìn về phía người trung niên sau lưng, trầm giọng nói:
- Chú Lý, ý chú là?
- Đại thiếu ... Hồ gia dù sao cũng là nhân vật có chút mặt mũi ở Vân Giang. Hơn nữa giờ Hồ lão y sư kia đã tăng xông nhập viện, nếu chúng ta lại cho người đến bệnh viện e là sẽ có tác dụng ngược lại. Dù sao giờ mạng internet cũng rât phổ biến, nếu thật sự truyền ra tin gì khó nghe thì khó tránh làm Hội đồng quản trị bất mãn ... Đến luc đo cho dù là Chủ tịch chỉ e cung kho mà che chở được cho ngài!
Chú Lý bộ dạng như cố vấn mỉm cười nói:
- Dù sao bây giờ bên tòa án đã xong xuôi hết rồi, chúng ta hoàn toàn không cần phải phiền phức như vậy. Cứ để bên tòa án cử vài người đến là được ... Tôi không tin, bà già kia còn có thể chịu đựng được bao lâu. Như vậy không cần chúng ta ra mặt đánh người, cũng tránh ảnh hưởng danh dự tập đoàn chúng ta ...
- Ừm ...
Người thanh niên như có điều suy nghĩ khẽ gật đầu một cái, sau đó nhìn về phía tên thanh niên đeo mắt kiếng, hừ giọng nói:
- Chú Lý nói có lý ... các anh cứ làm như vậy đi!
- Vâng, vâng ... Chúng ta cứ nghe lời chú Lý đi! Lát nữa tôi sẽ gọi điện cho Viện trưởng Trương ...
Tên thanh niên đeo mắt kính lúc này lộ vẻ vui mừng. Kể ra chuyện hôm nay ở Bệnh viện số 1 đã để lại bóng đen quá lớn, có thể không đi ra tay với đối phương nữa cũng khiến tên thanh niên đeo mắt kính thở phào nhẹ nhõm.
Một bác sĩ trẻ ngồi phía trước nhìn cham chằm hình ảnh trên màn hình một lát, cuối cùng cuộc không nhịn được, quay đầu về phía Chủ nhiệm Cù sau lưng mình hỏi.
Lúc này Chủ nhiệm Cù cũng đang nhìn lên màn ảnh, trong phòng phẫu thuật Giang Nguyên đang không ngừng dùng những ống mềm nhỏ xíu cắm vào các mạch máu và dây thần kinh ở những góc độ tinh tế, sau đó rót một loại thuốc trong suốt vào, hòa tan những khối máu bầm đã vón cục thành chất lỏng màu đỏ thẫm, sau đó nhanh chóng hút những khối máu đã dễ dàng được hòa tan bằng loại thuốc gì không biết ra ngoài.
Chủ nhiệm Cù chậm rãi lắc đầu, thở dài nói:
- Kỹ thuật và tốc độ như vậy, lại không hề làm tổn thương đến mạch máu và thần kinh, còn cả loại thuốc kháng đông hiệu quả này, chả trách họ lại tự tin như vậy ... Kỹ thuật như vậy, chỉ sợ chúng ta có xem mười lần, trăm lần cũng khó mà học được!