Tung Hoành Cổ Đại (Full)
Chương 39
Trong lòng Ôn Yến vẫn bình tĩnh như trước, chỉ cần không làm chuyện gì thẹn với lương tâm, những thứ khác nàng cũng không có sức chú ý nhiều như vậy.
Nàng rất lo cho Tống Vĩnh Kỳ, phần lo lắng này vẫn chưa từng biến mất, nàng không muốn đi nghĩ xem chàng đã trải qua những gì, rơi vào trong tay bọn sơn tặc tàn nhẫn hung ác sẽ gặp phải những tra tấn gì, nàng chỉ cần nghĩ tới là trong lòng đã cực kỳ khó chịu rồi, trái tim giống như bị treo ở giữa không trung, có thể nhảy ra bất cứ lúc nào.
Nhưng mà, lúc nói chuyện bệnh tình của Hoàng tôn với các ngự y, nàng vẫn cực kỳ tập trung, cực kỳ chuyên nghiệp.
Nàng nói: “Ta nghi ngờ là bệnh vàng da sơ sinh do bị tắc!”
Viện Phán khó hiểu nhìn nàng, ông ấy liếc mắt nhìn hai ngự y một cái, thấy bọn họ cũng hết sức mờ mịt thì hỏi: “Xin hỏi Vương phi, cái gì gọi là bệnh vàng da do bị tắc?”
Trong lòng Ôn Yến rất nặng nề, Hoàng tôn là do nàng đỡ đẻ, vốn tưởng rằng cậu bé đã tránh được một kiếp, kết quả còn phải đối mặt với sự hành hạ thế này, sinh mệnh non nớt mềm mại kia sao có thể chịu được loại đau đớn đến ngay cả người lớn cũng không chịu nổi được đây? Nếu để cho Trí Viễn Vương phi biết, chỉ sợ là muốn luôn mạng của nàng ta quá.
Viện Phán nhìn Ôn Yến nói: “Nếu dựa theo lời của Vương phi, một khi chẩn đoán chính xác Hoàng tôn bị hẹp đường mật bẩm sinh, chúng ta có làm gì cũng không có tác dụng nữa, có phải có ý này hay không?”
Ôn Yến nặng nề gật đầu: “Đúng là như vậy, hẹp đường mật bẩm sinh, chỉ có thể phẫu thuật điều trị, chúng ta không thể tiến hành phẫu thuật, phẫu thuật để giúp Vương phi sinh con đã là cực kỳ mạo hiểm rồi.”
Viện Phán im lặng nói: “Vậy vi thần hiểu rồi, vi thần lập tức kê một toa thuốc mát gan bổ mật, cho Hoàng tôn dùng và đi ngoài, hy vọng có thể nhanh chóng chẩn đoán chuẩn xác bệnh tình của Hoàng tôn.”