Đường Điềm kéo vali, chào hỏi quản gia đang đứng trước cửa biệt thự, hàn huyên đôi câu.

Những người hầu khác đang bận rộn, Đường Điềm để ý thấy Tống Vũ đang một mình thu dọn chăn ga phơi ngoài sân.

Một giọt mưa rơi trúng mí mắt cô, Đường Điềm ngẩng đầu nhìn lên trời, thì ra là đang mưa bóng mây.

Cô đặt vali sang một bên, vội vàng chạy tới giúp Tống Vũ.

Tống Vũ gọi Lưu Huệ Hoa ra phụ, nhưng người kia nghe thấy cũng chẳng buồn đáp lại, càng không có ý định ra giúp. Giờ thì chỉ còn một mình cô đang thu dọn mấy thứ chăn ga phơi ngoài sân.

Vài ngày Đường Điềm và Liễu Hiểu Chi không có mặt, Lưu Huệ Hoa vẫn luôn âm thầm gây khó dễ cho cô ấy.

Tống Vũ càng nghĩ càng tủi thân, nước mắt rưng rưng, chẳng biết giãi bày với ai. Cô ấy vừa định giơ tay kéo tấm ga thì một bàn tay nhỏ nhắn tương đương đã nhanh ch.óng thu gọn nó vào lòng trước.

Tống Vũ sững người, tay giơ lên còn chưa kịp thu lại, quay đầu nhìn người mới đến.

Đường Điềm ra tay rất nhanh, trước khi mưa rơi lớn, chỉ trong vài động tác đã gom hết chăn, ga, vỏ gối vào lòng.

Cô bước tới kéo tay áo Tống Vũ đang còn ngẩn người: “Vào nhà mau.”

Tống Vũ hoàn hồn, lập tức chạy theo sau cô vào biệt thự.

Đứng trước cổng, quản gia nhìn cảnh tượng ấy, ánh mắt tràn đầy hài lòng.

Đường Điềm và Tống Vũ đem toàn bộ chăn, ga, vỏ gối đã thu gom bỏ vào máy sấy, sau đó còn phải khử trùng thêm lần nữa.

Xong việc, Tống Vũ ôm lấy Đường Điềm nũng nịu.

“Em đứng trước cửa đợi chị lâu lắm rồi, chỉ thấy mấy vị tiên sinh về thôi.”

Tống Vũ có bao nhiêu điều muốn tâm sự với cô, vẫn là chị Đường Điềm là tốt nhất.

Đường Điềm rút vài tờ khăn giấy lau mưa trên tóc và mặt cô, mới lên tiếng: “Chị và Liễu Hiểu Chi về muộn hơn mấy vị tiên sinh một chút.”

Chỉ từ chuyện nhỏ như vậy đã có thể thấy được, giữa cô và Thẩm Yến Lễ, Phó Hi có sự khác biệt quá lớn. Cho dù thật sự ở bên một trong hai người, cũng không thể dài lâu.

Vài phút trước, ở tầng hai của biệt thự, ba người đàn ông – Thẩm Yến Lễ, Phó Hi và Ôn Thiệu Hàn – đứng trước cửa sổ sát đất, vừa uống cà phê vừa trò chuyện công việc.

Thẩm Yến Lễ đứng đó, tay trái đút túi quần, mắt nhìn xuống khu vườn phía dưới ở góc trái cửa sổ. Anh vừa uống cà phê vừa quan sát người giúp việc đang lóng ngóng thu dọn vỏ chăn và ga giường.

Bất chợt, ánh mắt anh dừng lại trên một bóng hình quen thuộc đột nhiên lọt vào tầm nhìn. Hôm nay cô mặc một chiếc váy liền thân, ngoài bộ đồ mùa đông đen tuyền hôm trước, đây là lần đầu tiên anh thấy cô mặc đồ của chính mình.

Do anh đang ở tầng cao, còn cô lại đứng ngay sát mép ngoài cùng của cửa sổ sát đất, chỉ cần anh bước nghiêng nửa bước về bên phải, vị trí của anh liền rơi vào điểm mù của cô (ý là ảnh nhìn thấy cô nhưng cô không nhìn thấy ảnh).

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Anh chỉ có thể thấy được chiếc váy dài màu nhạt của cô, váy gần chạm đến mắt cá chân. Động tác của cô rất nhanh nhẹn, thu dọn ga giường và chăn rồi ôm hết vào lòng.

Khi cô chạy, mái tóc dài mượt mà và tà váy nhẹ nhàng tung bay theo gió, vừa đẹp vừa thanh thoát.

Ngay khi bóng dáng của Đường Điềm xuất hiện trong khu vườn tầng trệt, ba người đàn ông vừa nãy còn trò chuyện rôm rả giờ lại im lặng không nói một lời, ánh mắt đều dõi theo hình bóng thoáng qua ấy.

Ở tầng một, Đường Điềm vừa rồi bận đi giúp thu dọn đồ, suýt nữa quên mất vali để ở cửa.

Cô vội vàng chạy đến cửa biệt thự, đúng lúc quản gia đang định gọi người đến giúp đưa vali của cô về phòng.

Thấy cô hớt hải chạy tới, quản gia mỉm cười nói: “Vừa khéo, tôi đang định bảo người mang vali về giúp cô đây.”

Đường Điềm chạy đến, hơi thở gấp: “Cảm ơn quản gia, vừa rồi tôi bận một chút việc nên mới để quên.”

Cô nghĩ quản gia không để ý nên cũng không nhắc đến chuyện mình đi giúp đỡ Tống Vũ.

Quản gia mỉm cười hiền từ gật đầu, thảo nào mà Tống Vũ cứ nhắc mãi, suốt ngày hỏi bao giờ Đường Điềm từ nước ngoài quay về.

Đường Điềm kéo vali vào biệt thự, đi thẳng về phía phòng mình.

Cô cất gọn vali, nhất là món quà Ôn Thiệu Hàn tặng, nhất định phải giấu kỹ.

“Cốc cốc…”

Có người gõ cửa, cô mở ra thì thấy là Tống Vũ, sau lưng còn có một chiếc xe đẩy đồ ăn.

Sắc mặt và cử chỉ của Tống Vũ đầy vẻ bất an. Lần trước khi mang đồ cho mấy vị tiên sinh, vì trượt tay mà cô ấy đã làm vỡ ly cà phê. Bây giờ mỗi lần được gọi lên tầng hai mang cà phê hay trái cây, cô ấy lại sợ hãi không dám đi, tâm lý bị ám ảnh nặng nề.

Cách duy nhất là cầu cứu Đường Điềm. Chị Đường làm việc nhanh nhẹn và cũng cẩn thận hơn cô nhiều.

Tống Vũ sợ nếu lại làm vỡ lần nữa thì mất việc như chơi. Công việc lương cao đãi ngộ tốt thế này đâu dễ kiếm lại được.

Đường Điềm hỏi: “Sao thế?”

Tống Vũ sắp bật khóc: 

“Chị Đường Điềm, quản gia bảo em mang trái cây cho bốn vị tiên sinh và cà phê cho Bùi tiên sinh. Họ đang ở phòng khách tầng hai, em thật sự không dám đi… Chị có thể giúp em một lần này không?”

Nếu chỉ mang vào phòng thì không sao, nhưng mấy vị tiên sinh hiếm khi tụ họp ngoài phòng khách, mà lần trước cô ấy sơ xuất cũng giống hệt hoàn cảnh như hôm nay. Tống Vũ cảm thấy mình xui tận mạng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Từ Bảo Mẫu Vạn Người Ghét Trở Thành Cục Cưng Của Nhóm Nhạc Nam - Chương 95 | Đọc truyện chữ