Cô cuống lên, vội vàng nói: "Tôi không có ý đó, ý tôi là..."
Câu nói lại chưa kịp dứt, Thẩm Yến Lễ đã nhân cơ hội ấy, cúi xuống hôn lên môi cô lần nữa, đầu lưỡi nhỏ bị anh chiếm giữ, m*t lấy không buông.
Lòng bàn tay anh nóng rực, Đường Điềm bị hôn đến mơ màng, không còn sức phản kháng, tiếng rên yếu ớt cũng bị nuốt chửng trong nụ hôn quấn quýt và tê dại ấy.
Thẩm Yến Lễ đè cô lên bàn ăn, nụ hôn ngày càng sâu hơn.
Tà áo trên của cô lộ ra một khoảng da trắng mịn.
Tay anh dù trắng cũng không trắng bằng làn da mềm mại như sữa của cô, khi bàn tay đặt lên eo cô, làn da cô trắng hơn hẳn một bậc.
Cái v**t v* của anh nóng đến mức như có thể thiêu cháy.
Áo nhỏ sau lưng cô trở nên lỏng lẻo, khiến cô ngửa cổ, hé môi ra, càng thuận tiện cho anh ngấu nghiến chiếc lưỡi thơm mềm. Cô rên nhẹ vài tiếng, anh càng hôn mạnh và sâu hơn.
Đầu óc cô trở nên mơ hồ, như tan chảy trong lòng anh. Mỗi khi cô ngửa cổ r*n r*, đôi tay giữ lấy chiếc áo mỏng của cô cũng dần mất lực mà buông thõng.
Đường Điềm mềm mại như nước, lại vô cùng nhạy cảm. Bị anh hôn mãnh liệt và v**t v* như vậy, cô sao có thể chịu nổi? Có lẽ sợ cô nghẹt thở, Thẩm Yến Lễ mới chịu buông đôi môi bị anh hôn đến đỏ mọng quyến rũ ấy.
Tay anh rút ra từ trong áo, sau đó vững chãi bế bổng cô lên. Cơ thể cô rời khỏi mặt đất, vẫn vững vàng dính sát vào người anh.
Anh đặt cô ngồi xuống ghế sofa, ngón tay nhẹ nhàng v**t v* khuôn mặt mơ màng xuân ý của cô, ánh mắt lộ vẻ xót xa, chăm chú nhìn đôi môi sưng đỏ vì bị hôn của cô.
Anh trầm giọng nói: "Hôm nay không hôn nữa, đợi môi em hết sưng đã."
Đường Điềm mơ màng gật đầu, hoàn toàn không để ý đến chiếc áo nhỏ lỏng lẻo bên trong áo ngoài đã rơi xuống đất. Thậm chí cô còn vô thức cảm thấy nhẹ nhõm hơn vì không bị bó c.h.ặ.t lấy thân thể.
Áo ngoài bị xốc lên, Đường Điềm mơ màng đưa tay tìm cánh tay rắn chắc của anh, khiến cơ thể mảnh mai đầy đặn của cô rung lên đôi chút.
Ngay trước khi cô lay động, bàn tay đẹp đẽ của Thẩm Yến Lễ đã vén nhẹ vạt áo màu xanh nhạt, kéo chiếc áo len dồn lên đến xương quai xanh.
Đôi mắt sâu như vực thẳm của anh không rời khỏi cảnh tượng trước mặt, đặc biệt là khi thân thể cô rung lên, trong mắt anh như tràn đầy m.á.u đỏ.
Anh khàn giọng, đầy b*nh h**n nhưng cũng đau lòng nói: "Bé con tội nghiệp."
Lời anh lướt qua tai Đường Điềm, cô vô thức nghĩ rằng anh đang nói môi cô bị hôn đến đáng thương. Sự tỉnh táo dần quay lại, cô chầm chậm mở mắt ra, dù cơ thể vẫn mềm nhũn nhưng cô cố giãy giụa trong khoảng nửa phút.
Cô hoảng loạn nói: "Tôi... tôi phải đi làm rồi."
Nhưng lại phát hiện Thẩm Yến Lễ bỗng rơi vào im lặng đáng sợ, lúc này cô mới nhận ra cảm giác nguy hiểm mà bối rối cúi đầu xuống.
Ngay khoảnh khắc ấy, tay cô vô lực đặt lên vai anh.
Đường Điềm ngửa cổ, c*n m** d***, đôi mắt hơi mở ra ánh lên tia xuân mơ hồ.
Hai tay cô ôm lấy sau gáy anh và mái tóc đen dày.
Trong phòng vang lên tiếng hôn cuồng nhiệt, thỉnh thoảng còn xen lẫn tiếng nuốt khan rõ ràng.
Anh hôn rất lâu, Đường Điềm run giọng cố gắng ngăn cản: "Tôi... tôi... ưm... tôi phải... đi làm... ưm..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cô nhìn lên trần nhà phòng khách, rất khó khăn mới nói ra được những lời ấy.
Thẩm Yến Lễ cuối cùng cũng buông cô ra, ánh mắt dừng lại ở dưới xương quai xanh, vẫn mang theo vẻ yêu thương.
"Xin lỗi, nhìn em tội nghiệp quá, nên anh không nhịn được."
Đường Điềm c.ắ.n môi, không dám nghĩ sâu về lời nói đó, mặt cô đỏ ửng lên vì xấu hổ.
Cô cũng dần lấy lại chút lý trí, vội nhân cơ hội đẩy anh ra, vừa đi về phía xe đẩy thức ăn vừa chỉnh lại áo.
Nhưng... cảm giác bên trong áo có gì đó trống rỗng, như thiếu mất thứ gì đó.
Đường Điềm dừng bước, quay đầu lại, đôi mắt long lanh nước nhìn anh.
Thẩm Yến Lễ cầm chiếc áo nhỏ trong tay, từ tốn đứng dậy, giọng điềm đạm: "Mặc vào rồi hẵng ra ngoài."
Đường Điềm lại nghe thấy anh trầm giọng nói: "Để anh giúp em."
Chương 60: Theo ý em *
Da mặt Đường Điềm đỏ bừng, cô lùi lại theo bản năng. Anh… anh sao lại… hư đến mức này chứ...
"Thẩm tiên sinh, anh đưa áo nhỏ cho tôi trước đã."
Lúc này, Thẩm Yến Lễ đã bước đến trước mặt cô, giơ tay ôm lấy eo cô.
Anh cúi xuống, hôn lên đôi môi mềm của cô.
Giọng anh khàn khàn: "Lúc nãy ‘thương’ em quá lâu, sợ em làm đau chính mình."
Đường Điềm tất nhiên hiểu ‘thương’ trong miệng anh có nghĩa gì, vì vậy mặt cô đỏ bừng, bắt đầu giãy giụa.
"Anh để… tôi tự làm được không?"
Giọng Thẩm Yến Lễ không nhanh không chậm: "Lúc nào cũng không chịu nghe lời."
Rõ ràng lời lẽ và giọng điệu của anh rất bình thường, nhưng lại khiến Đường Điềm cảm thấy lành lạnh khắp người.
Cô vẫn đang vùng vẫy, anh lại nói: "Ngoan, mặc xong anh cho em ra ngoài."
Nói xong, anh lại hôn lên môi cô một lần nữa.
Đường Điềm xấu hổ đến không chịu nổi, cố nén sự thẹn thùng, khẽ ngước mắt nhìn anh: "Thật không?"
Thẩm Yến Lễ đáp: "Ừm, lúc nãy đúng là anh không nên hôn quá lâu."
Vừa nghe thấy chữ “hôn”, những hình ảnh quá mức mãnh liệt lại hiện lên trong đầu, để được anh buông tha, cô đành cúi gằm mặt không dám nhìn, khẽ gật đầu đồng ý.
Thẩm Yến Lễ thấy cô thẹn thùng đến mức tay chân không biết để đâu, không nhịn được lại hôn lên môi cô, nhưng lần này không hôn sâu.
Câu nói lại chưa kịp dứt, Thẩm Yến Lễ đã nhân cơ hội ấy, cúi xuống hôn lên môi cô lần nữa, đầu lưỡi nhỏ bị anh chiếm giữ, m*t lấy không buông.
Lòng bàn tay anh nóng rực, Đường Điềm bị hôn đến mơ màng, không còn sức phản kháng, tiếng rên yếu ớt cũng bị nuốt chửng trong nụ hôn quấn quýt và tê dại ấy.
Thẩm Yến Lễ đè cô lên bàn ăn, nụ hôn ngày càng sâu hơn.
Tà áo trên của cô lộ ra một khoảng da trắng mịn.
Tay anh dù trắng cũng không trắng bằng làn da mềm mại như sữa của cô, khi bàn tay đặt lên eo cô, làn da cô trắng hơn hẳn một bậc.
Cái v**t v* của anh nóng đến mức như có thể thiêu cháy.
Áo nhỏ sau lưng cô trở nên lỏng lẻo, khiến cô ngửa cổ, hé môi ra, càng thuận tiện cho anh ngấu nghiến chiếc lưỡi thơm mềm. Cô rên nhẹ vài tiếng, anh càng hôn mạnh và sâu hơn.
Đầu óc cô trở nên mơ hồ, như tan chảy trong lòng anh. Mỗi khi cô ngửa cổ r*n r*, đôi tay giữ lấy chiếc áo mỏng của cô cũng dần mất lực mà buông thõng.
Đường Điềm mềm mại như nước, lại vô cùng nhạy cảm. Bị anh hôn mãnh liệt và v**t v* như vậy, cô sao có thể chịu nổi? Có lẽ sợ cô nghẹt thở, Thẩm Yến Lễ mới chịu buông đôi môi bị anh hôn đến đỏ mọng quyến rũ ấy.
Tay anh rút ra từ trong áo, sau đó vững chãi bế bổng cô lên. Cơ thể cô rời khỏi mặt đất, vẫn vững vàng dính sát vào người anh.
Anh đặt cô ngồi xuống ghế sofa, ngón tay nhẹ nhàng v**t v* khuôn mặt mơ màng xuân ý của cô, ánh mắt lộ vẻ xót xa, chăm chú nhìn đôi môi sưng đỏ vì bị hôn của cô.
Anh trầm giọng nói: "Hôm nay không hôn nữa, đợi môi em hết sưng đã."
Đường Điềm mơ màng gật đầu, hoàn toàn không để ý đến chiếc áo nhỏ lỏng lẻo bên trong áo ngoài đã rơi xuống đất. Thậm chí cô còn vô thức cảm thấy nhẹ nhõm hơn vì không bị bó c.h.ặ.t lấy thân thể.
Áo ngoài bị xốc lên, Đường Điềm mơ màng đưa tay tìm cánh tay rắn chắc của anh, khiến cơ thể mảnh mai đầy đặn của cô rung lên đôi chút.
Ngay trước khi cô lay động, bàn tay đẹp đẽ của Thẩm Yến Lễ đã vén nhẹ vạt áo màu xanh nhạt, kéo chiếc áo len dồn lên đến xương quai xanh.
Đôi mắt sâu như vực thẳm của anh không rời khỏi cảnh tượng trước mặt, đặc biệt là khi thân thể cô rung lên, trong mắt anh như tràn đầy m.á.u đỏ.
Anh khàn giọng, đầy b*nh h**n nhưng cũng đau lòng nói: "Bé con tội nghiệp."
Lời anh lướt qua tai Đường Điềm, cô vô thức nghĩ rằng anh đang nói môi cô bị hôn đến đáng thương. Sự tỉnh táo dần quay lại, cô chầm chậm mở mắt ra, dù cơ thể vẫn mềm nhũn nhưng cô cố giãy giụa trong khoảng nửa phút.
Cô hoảng loạn nói: "Tôi... tôi phải đi làm rồi."
Nhưng lại phát hiện Thẩm Yến Lễ bỗng rơi vào im lặng đáng sợ, lúc này cô mới nhận ra cảm giác nguy hiểm mà bối rối cúi đầu xuống.
Ngay khoảnh khắc ấy, tay cô vô lực đặt lên vai anh.
Đường Điềm ngửa cổ, c*n m** d***, đôi mắt hơi mở ra ánh lên tia xuân mơ hồ.
Hai tay cô ôm lấy sau gáy anh và mái tóc đen dày.
Trong phòng vang lên tiếng hôn cuồng nhiệt, thỉnh thoảng còn xen lẫn tiếng nuốt khan rõ ràng.
Anh hôn rất lâu, Đường Điềm run giọng cố gắng ngăn cản: "Tôi... tôi... ưm... tôi phải... đi làm... ưm..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cô nhìn lên trần nhà phòng khách, rất khó khăn mới nói ra được những lời ấy.
Thẩm Yến Lễ cuối cùng cũng buông cô ra, ánh mắt dừng lại ở dưới xương quai xanh, vẫn mang theo vẻ yêu thương.
"Xin lỗi, nhìn em tội nghiệp quá, nên anh không nhịn được."
Đường Điềm c.ắ.n môi, không dám nghĩ sâu về lời nói đó, mặt cô đỏ ửng lên vì xấu hổ.
Cô cũng dần lấy lại chút lý trí, vội nhân cơ hội đẩy anh ra, vừa đi về phía xe đẩy thức ăn vừa chỉnh lại áo.
Nhưng... cảm giác bên trong áo có gì đó trống rỗng, như thiếu mất thứ gì đó.
Đường Điềm dừng bước, quay đầu lại, đôi mắt long lanh nước nhìn anh.
Thẩm Yến Lễ cầm chiếc áo nhỏ trong tay, từ tốn đứng dậy, giọng điềm đạm: "Mặc vào rồi hẵng ra ngoài."
Đường Điềm lại nghe thấy anh trầm giọng nói: "Để anh giúp em."
Chương 60: Theo ý em *
Da mặt Đường Điềm đỏ bừng, cô lùi lại theo bản năng. Anh… anh sao lại… hư đến mức này chứ...
"Thẩm tiên sinh, anh đưa áo nhỏ cho tôi trước đã."
Lúc này, Thẩm Yến Lễ đã bước đến trước mặt cô, giơ tay ôm lấy eo cô.
Anh cúi xuống, hôn lên đôi môi mềm của cô.
Giọng anh khàn khàn: "Lúc nãy ‘thương’ em quá lâu, sợ em làm đau chính mình."
Đường Điềm tất nhiên hiểu ‘thương’ trong miệng anh có nghĩa gì, vì vậy mặt cô đỏ bừng, bắt đầu giãy giụa.
"Anh để… tôi tự làm được không?"
Giọng Thẩm Yến Lễ không nhanh không chậm: "Lúc nào cũng không chịu nghe lời."
Rõ ràng lời lẽ và giọng điệu của anh rất bình thường, nhưng lại khiến Đường Điềm cảm thấy lành lạnh khắp người.
Cô vẫn đang vùng vẫy, anh lại nói: "Ngoan, mặc xong anh cho em ra ngoài."
Nói xong, anh lại hôn lên môi cô một lần nữa.
Đường Điềm xấu hổ đến không chịu nổi, cố nén sự thẹn thùng, khẽ ngước mắt nhìn anh: "Thật không?"
Thẩm Yến Lễ đáp: "Ừm, lúc nãy đúng là anh không nên hôn quá lâu."
Vừa nghe thấy chữ “hôn”, những hình ảnh quá mức mãnh liệt lại hiện lên trong đầu, để được anh buông tha, cô đành cúi gằm mặt không dám nhìn, khẽ gật đầu đồng ý.
Thẩm Yến Lễ thấy cô thẹn thùng đến mức tay chân không biết để đâu, không nhịn được lại hôn lên môi cô, nhưng lần này không hôn sâu.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận