Anh chào bằng giọng uể oải: “Chào buổi sáng.”

Đường Điềm im lặng không đáp, hy vọng anh tự biết mà rút lui. Nhưng dù cô đạp xe nhanh đến đâu cũng không thoát được anh, có lẽ vì xe của anh đắt hơn, cô đạp thì vất vả, còn anh thì trông thảnh thơi như không.

Vì an toàn, cô buộc phải giảm tốc độ.

Lúc này mặt trời buổi sáng đã ch.ói chang, cô đạp nhanh anh theo nhanh, cô đi chậm anh theo chậm.

Đường Điềm đạp xe vào chỗ râm dừng lại, tức tối lườm anh mấy cái.

Phó Hi chẳng những không tức giận, còn nở nụ cười rạng rỡ: “Em còn định trốn nữa không?”

Cô thật sự đau đầu, quay xe đi luôn, chẳng buồn để ý đến anh.

Khi vào chợ, cô không ngờ độ “mặt dày” của Phó Hi còn hơn cả tường thành, hoàn toàn không có kẽ hở.

Cô vừa chọn xong một món, bỏ vào giỏ xe, định trả tiền thì anh đã trả trước một bước.

Bà chủ quầy mỉm cười nói: “Bạn trai cô đẹp trai thế? Hai người đúng là trời sinh một cặp.”

Gương mặt điển trai rạng rỡ của Phó Hi không giấu nổi niềm vui: “Mấy món này để tôi…”

Đường Điềm lập tức bịt miệng anh lại, quá hiểu tính anh, cô biết anh định nói gì tiếp theo.

“Xin lỗi, ý anh ấy là mấy món này anh ấy từng nếm qua rồi.”

Đường Điềm kéo anh đi xa khỏi quầy hàng đó rồi mới buông tay.

“Phó! Hi!”

Cô hạ giọng quát tên anh, đôi mắt sáng tròn to, nhưng chẳng có tí khí thế nào.

Phó Hi cười hì hì tiến sát lại gần: “Gọi thêm mấy lần nữa đi, anh thích nghe.”

Đường Điềm: “…”

Vẻ mặt lười biếng của Phó Hi khiến Đường Điềm hết cách, cô cố mua đồ thật nhanh rồi rời khỏi chợ. Còn anh thì đi sau lưng cô quét mã thanh toán, vừa trả tiền vừa tận hưởng những lời khen ngợi từ các chủ quầy.

“Ôi trời, bạn trai hay chồng của Tiểu Điềm vậy? Đẹp trai quá trời!”

“Đúng đó, hai đứa nhìn đều xinh đẹp.”

Ban đầu Đường Điềm còn giải thích, nhưng về sau thì cô cũng chỉ biết cười khổ.

“Tiểu Điềm à, bạn trai cô vừa đẹp trai vừa hào phóng, phải giữ cho c.h.ặ.t vào, sau này sinh một trai một gái thì hạnh phúc phải biết.”

Đường Điềm vừa xách túi hoa quả lên, định mở miệng giải thích với bà chủ sạp thì đã nghe tiếng Phó Hi từ phía sau: “Cảm ơn lời chúc, bọn cháu sắp đăng ký kết hôn rồi.”

Bà chủ sạp hoa quả cười tít mắt: “Thấy chưa, người ta có trách nhiệm thế còn gì. Chúc hai đứa sớm thành đôi, sớm sinh quý t.ử…”

Đường Điềm xấu hổ đến đỏ bừng cả mặt, vội kéo Phó Hi đi trước khi bà chủ nói đến chuyện "đầu bạc răng long".

Bị kéo đi mà Phó Hi vẫn cười tươi rói, nghiêng đầu nhìn cô: “Ánh mắt của mọi người cũng tốt đấy chứ, nhìn người rất chuẩn.”

Đường Điềm đưa tay luồn qua lớp áo bóp mạnh vào bắp tay anh, tuy không khiến anh đau nhưng vẫn phải để lại chút cảm giác.

Anh phối hợp kêu “á” một tiếng khiến cô giật mình vội buông tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Họ tưởng anh là bạn trai tôi nên mới nói vậy, anh đừng để bụng.”

Nói rồi cô đẩy xe đạp rời khỏi chợ, chẳng buồn quan tâm đến anh nữa.

Phó Hi đi sau cô, vừa thong thả vừa không hề sốt ruột: “Anh đúng là bạn trai em mà.”

Đường Điềm bước nhanh hơn, anh vẫn ung dung nói thêm một câu: “Bạn trai tương lai cũng vẫn là bạn trai.”

Hai bóng người một trước một sau rời khỏi chợ, người trong chợ cười bảo:

“Hai đứa kia nhìn ngọt ghê.”

“Đúng đó, mà bạn trai của Tiểu Điềm trông giống một ca sĩ lắm.”

“Tôi cũng định hỏi nãy giờ, có phải là ca sĩ họ Phó gì đó không?”

“Họ đi nhanh quá, không kịp chụp tấm hình nào cả.”

Về đến trước sân nhà, Đường Điềm dắt xe vào rồi đóng cổng lại.

Phó Hi đứng ngoài, vừa bất mãn vừa u oán nhìn cô: “Ngay cả ly nước cũng không mời anh uống, em thật sự là trái tim làm bằng bê tông cốt thép rồi, nhẫn tâm vậy đó.”

“Anh dù không có công lao cũng có khổ lao, haiz… không ngờ…”

Đường Điềm không chịu nổi nữa, lấy trong tủ lạnh một chai nước khoáng rồi bước ra đưa cho anh, cắt ngang mớ oán trách không dứt.

Phó Hi nhận lấy, ánh mắt đầy ý cười nhìn cô.

Cô biết mình lại sập bẫy, anh cố ý dụ cô ra ngoài.

Phó Hi uống nước, đôi mắt đào hoa dán c.h.ặ.t vào cô, ánh nhìn sâu thẳm khiến cô không dám đối diện quá một giây.

Đường Điềm không muốn dính líu đến mấy nam chính trong cốt truyện nữa.

“Anh đừng tốn thời gian vào tôi, tôi sẽ không đồng ý quen anh đâu.”

Phó Hi vặn nắp chai lại, làm như không nghe thấy lời từ chối: “Em có lưu số điện thoại của anh không?”

Đường Điềm lắc đầu. Anh đọc đúng số điện thoại của cô: “Đây là số của em phải không?”

Cô hơi ngập ngừng gật đầu, đoán là anh điều tra ra.

Phó Hi nghiêm túc hỏi: “Trước đây em từng lưu số anh rồi phải không?”

Cô lập tức lắc đầu, sợ anh hiểu lầm: “Tôi chưa từng lưu, tôi không hề biết số anh là bao nhiêu.”

Anh lại cười, rồi nhẹ nhàng hỏi một câu khiến cô lạnh toát cả sống lưng: “Vậy tại sao số của anh lại bị em cho vào danh sách đen?”

Câu hỏi ấy khiến đầu Đường Điềm tê rần, ký ức đã bị phong tỏa bỗng chốc hiện về rõ ràng.

Cô quên mất chuyện mình từng cho số của Phó Hi vào danh sách đen.

“Tôi…” Cô thậm chí không biết phải giải thích thế nào cho hợp lý.

Phó Hi nhìn dáng vẻ hoảng loạn của cô, cười khẽ: “Tuy chuyện này nghe chẳng hợp lý chút nào, nhưng chỉ cần em đồng ý làm bạn gái anh, anh sẽ dừng việc điều tra lại.”

Đường Điềm nhớ tới cốt truyện, biết anh có tra nữa cũng không ra gì thêm.

“Tôi đã nói rồi, tôi sẽ không đồng ý quen anh.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Từ Bảo Mẫu Vạn Người Ghét Trở Thành Cục Cưng Của Nhóm Nhạc Nam - Chương 134 | Đọc truyện chữ