Đường Điềm bắt đầu tìm nhà ở gần khu du lịch trên mạng, nhưng tìm hồi lâu vẫn không thấy nơi nào phù hợp.

Cô ngáp một cái, xoay người đặt điện thoại lên tủ đầu giường, buồn ngủ nên quyết định ngủ trước, mai tìm tiếp.

Đêm khuya, Ôn Thiệu Hàn đẩy gọng kính, gương mặt tuấn tú trầm lặng. Đoạn ghi hình từ camera hành trình đêm qua chỉ toàn nhiễu sóng.

Dù anh có sai người tra thế nào, thông tin liên quan đến chiếc xe đêm qua đều mờ mịt hoặc trắng xóa, không có hình ảnh nào rõ ràng.

Ngay cả người điều tra cũng thấy kỳ lạ, hiện tượng này quá bất thường.

Ôn Thiệu Hàn nhớ lại có một công ty anh từng mua lại, một phòng ban trong đó tổ chức tiệc liên hoan, mà chính anh đã đến đó.

Một bữa liên hoan của phòng ban nhỏ trong công ty, bình thường anh chẳng bao giờ bận tâm, vậy mà hôm đó anh lại đích thân đến.

Anh… đến đó làm gì? Những ký ức ấy như thể biến mất không dấu vết. Ôn Thiệu Hàn tháo kính xuống, dùng ngón tay day trán, nghĩ mãi cũng không ra.

Anh cực kỳ ghét cảm giác mất kiểm soát. Chuyện này nhất định phải điều tra cho rõ.

Ngày mai phải cho thư ký đến công ty đó hỏi lại cho kỹ.

Sáng sớm, Đường Điềm ép nước trái cây trong bếp, sau đó vừa uống vừa tiếp tục tìm phòng thuê ở gần khu du lịch.

Đến trưa, cô đã chọn được phòng và chuyển tiền đặt cọc, quyết định gửi hành lý đến đó trước, rồi nhanh ch.óng đặt vé tàu cao tốc đi vào ngày mai.

Tại một công ty ở thành phố S, thư ký của Ôn Thiệu Hàn đến tìm quản lý phòng ban từng tổ chức liên hoan hôm trước để hỏi chuyện.

Người quản lý chỉ nhớ Ôn tổng từng mở cửa phòng chào hỏi mọi người một chút rồi rời đi.

Thư ký đưa ảnh của Đường Điềm cho anh ta xem, người quản lý thấy cô gái trong ảnh rất xinh đẹp, nhưng hoàn toàn xa lạ.

Anh ta khẳng định chắc chắn: “Tôi chưa từng gặp cô gái này, hôm đó đi ăn đều là người trong phòng ban chúng tôi.”

Thư ký hỏi câu then chốt: “Vì lý do gì mà tổ chức bữa tiệc đó?”

Quản lý cười định trả lời, nhưng lời nói đến miệng lại bị nghẹn lại.

Anh ta cố gắng nhớ lại: “Lạ thật, có ai nhớ vì sao hôm trước chúng ta tổ chức tiệc không?”

Mọi người trong phòng đều lắc đầu. Có người nói: “Là quản lý bảo đi ăn, nhưng cụ thể lý do thì chẳng ai biết cả.”

Câu nói chen ngang của nhân viên kia khiến quản lý chuyển hướng sự chú ý, liếc mắt lườm người đó, thật là biết nói chuyện quá đi.

Thư ký hiểu rằng không thể hỏi được gì thêm. Họ cũng đã xem lại camera giám sát, nhưng cũng phát hiện có những đoạn bị trắng xóa.

Chuyện này quá kỳ quặc, khác hẳn với tính cách cẩn trọng và giỏi tính toán của Ôn tổng.

Lúc thư ký chuẩn bị rời đi trong thang máy, người quản lý vội chạy theo, tay cầm một bản hồ sơ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Anh ta đưa cho thư ký và nói: “Tôi vừa thấy bản hồ sơ này trên bàn làm việc, nhưng không hề nhớ có ai đến phỏng vấn cả.”

Thư ký nhận lấy, mở trang đầu tiên ra thì thấy ảnh chân dung của Đường Điềm ngay đó. Anh xem kỹ sơ yếu lý lịch và xác nhận đây là hồ sơ do Đường Điềm gửi đến.

Thư ký bước ra khỏi thang máy, hỏi lại: “Thật sự không nhớ gì hết à?”

Người quản lý lắc đầu: “Chỉ cần tôi có một chút ấn tượng, nhất định sẽ nói thật với anh.” Những chuyện thế này hoàn toàn không cần phải giấu giếm.

Thư ký không cam lòng, cầm hồ sơ của Đường Điềm đi hỏi hết lượt người trong phòng, ai cũng nói chưa từng gặp cô.

Cuối cùng, anh đành quay về, giao hồ sơ cho Ôn tổng và báo lại toàn bộ quá trình điều tra.

Ôn Thiệu Hàn nhìn bản sơ yếu lý lịch trong tay, đôi mắt sau cặp kính chăm chú nhìn vào bức ảnh của người phụ nữ trong đó. Nụ cười của cô ấy dịu dàng, điềm tĩnh.

Tiệc chào mừng nhân viên mới là một thói quen thường thấy ở công ty mà anh đang quản lý.

Anh biết hôm qua những gì Đường Điềm nói không phải sự thật, nhưng không ngờ bản thân lại đến đó chỉ vì một người giúp việc, thậm chí còn ‘bắt nạt’ cô… tàn nhẫn đến vậy.

"Ôn tổng, ngài có muốn tôi..."

Ôn Thiệu Hàn biết anh ta định nói gì, liền giơ tay ngắt lời.

“Chuyện đã qua rồi, thì cứ để nó qua.”

Anh không có hứng thú với cô, tiền cũng đã đưa cô cũng đã nhận. Cô hẳn nên hiểu chuyện, sẽ không dây dưa thêm với anh nữa.

Tối đến, ngày mai là ngày rời đi, Đường Điềm không mua thức ăn nấu nướng, định xuống nhà ăn tối tại quán trà nhỏ dưới nhà.

Cô bấm thang máy, đúng lúc thấy thang máy từ tầng 29 đang đi xuống, ba chiếc thang máy còn lại đều đứng yên.

Chưa kịp nghĩ ngợi gì nhiều, “Đinh”—cửa thang máy mở ra, bên trong là dáng người cao ráo, tuấn tú của một người đàn ông.

Thẩm Yến Lễ đang đứng yên nhìn cô.

Đường Điềm sững người, sau đó không dám nhìn thẳng vào mắt anh: “Tôi… tôi sẽ đi chuyến sau.”

Thẩm Yến Lễ lạnh giọng hỏi: “Cô đang sợ tôi? Tại sao?”

Cô bị hỏi đến bối rối, luống cuống, đành vội bước vào thang máy để tránh bị anh phát hiện ra điều gì.

Cô cố tỏ ra bình tĩnh: “Không có gì đâu, chỉ là lúc còn làm việc ở biệt thự, từng nghe nói Thẩm tiên sinh không thích đi chung thang máy với người khác.”

Thẩm Yến Lễ không hỏi nữa, nhưng Đường Điềm vẫn cảm nhận được ánh mắt anh luôn dừng trên người cô.

Cửa thang máy vừa mở ra, cô lập tức nhanh chân bước ra ngoài, đi về phía quán trà nhỏ.

Trong quán, cô vẫn còn cảm thấy căng thẳng, nhưng rồi lại nghĩ: một khi cốt truyện đã bị can thiệp, thì sẽ không có khả năng để họ nhớ lại.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Từ Bảo Mẫu Vạn Người Ghét Trở Thành Cục Cưng Của Nhóm Nhạc Nam - Chương 128 | Đọc truyện chữ