Ánh mắt và giọng nói của anh mang theo sự dò xét, giống hệt ánh mắt anh từng nhìn cô khi cô mới xuyên vào truyện.

Đường Điềm cực kỳ bối rối. Bất chợt cô nhớ đến âm thanh trong đầu lúc mới tỉnh dậy — “không thể xóa ký ức”.

Cô là người xuyên vào truyện, thân phận là nữ phụ ác độc, còn Thẩm Yến Lễ và Ôn Thiệu Hàn là nam chính. Nhưng giờ cô đã có quan hệ thân mật với cả hai.

Phản ứng của Ôn Thiệu Hàn hoàn toàn không đúng, mà Thẩm Yến Lễ cũng chưa từng đến tìm cô. Với hiểu biết của cô về anh, điều này là không thể.

Tất cả điểm bất thường này khiến cô không thể không nghĩ theo hướng kỳ lạ nhất.

Cô cẩn trọng hỏi:

“Anh… còn nhớ về tôi bao nhiêu?”

Ánh mắt Ôn Thiệu Hàn ôn hòa nhưng vô cảm, quan sát cô một lượt:

“Nhớ em từng dụ dỗ và v* v*n tôi.”

Tim Đường Điềm đập nhanh hơn, lại hỏi:

“Chỉ nhớ vậy thôi? Còn gì nữa không?”

Anh nhìn cô: “Tôi và em còn có gì khác à?”

Cô gần như chắc chắn suy đoán điên rồ của mình là thật. Thở phào, cô vội vàng nói: “Không có.”

“Tối qua là vì chúng ta đều uống say nên mới…”

Cô đỏ mặt, không thể nói tiếp, hình ảnh quá ám muội, khiến cô không thể không xấu hổ.

Ôn Thiệu Hàn thấy mặt cô đỏ bừng, liền rút ra một tấm chi phiếu, đặt lên bàn trà trước mặt cô.

“Dù sao đi nữa, em là người chịu thiệt. Đây là khoản bồi thường tôi dành cho em.”

Ý của anh rất rõ ràng — sẽ không cho cô danh phận bạn gái, chỉ dùng tiền giải quyết.

Đường Điềm nhìn tờ chi phiếu, đếm số 0 phía sau — hai… hai ngàn vạn!!

Cô theo phản xạ định từ chối, nhưng rồi lại im lặng. Nếu muốn dứt khoát rời đi, thì nhận tiền và rời khỏi là lựa chọn tốt nhất.

Cô liếc nhìn anh một cái, rồi đưa tay lấy tấm chi phiếu trên bàn trà.

Dường như Ôn Thiệu Hàn đã đoán trước cô sẽ không từ chối. Vậy thì tốt, khỏi phải dây dưa sau này.

Đường Điềm cố kiềm chế sự căng thẳng trong lòng: “Vậy… tôi có thể đi được chưa?”

Ôn Thiệu Hàn đang pha trà, không nhìn cô, chỉ nhàn nhạt đáp: “Bất cứ lúc nào.”

Cô âm thầm hít thở sâu để làm dịu nhịp tim đang đập loạn.

“À đúng rồi, túi xách của tôi còn ở trong xe anh.”

Ôn Thiệu Hàn nói: “Chìa khóa xe để ở tủ giày cạnh cửa chính.”

Đường Điềm lập tức đứng dậy, nhưng đôi chân mềm nhũn không chịu phối hợp, khiến cô lại ngồi phịch xuống sofa.

Động tác pha trà của người đàn ông bên kia chợt khựng lại, anh ngẩng mắt nhìn cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cô xấu hổ đến cực độ, phải vịn vào tay vịn của sofa mới miễn cưỡng đứng dậy được. Hai bên đùi thật sự đã rã rời.

Tất cả đều tại Ôn Thiệu Hàn quá b**n th**.

Cô cố tình làm ngơ ánh nhìn từ phía anh, bước về phía cửa chính. Khi đến tủ giày nhìn thấy chìa khóa, cô nhanh tay cầm lấy.

May mà xe anh đỗ ngay trước cổng biệt thự, không cần đi xa, bây giờ cô thật sự đi thêm bước nào cũng thấy mệt.

Đường Điềm bấm mở khóa xe, mở cửa ghế phụ, lấy túi xách rồi đóng cửa lại.

Vừa quay người, bóng dáng cao lớn của Ôn Thiệu Hàn đã chặn ngay trước mắt khiến cô giật b.ắ.n!

“Ôn... Ôn tiên sinh?”

Ôn Thiệu Hàn nhìn xuống cô bằng vẻ mặt không biểu cảm: “Em nói tôi say rượu, vậy tại sao người tôi không có mùi rượu?”

Anh có tài xế, nên sẽ không hỏi ai lái xe.

Nghe câu hỏi nhẹ nhàng ấy, Đường Điềm nuốt khan vì căng thẳng. Tất nhiên anh không có mùi rượu, vì anh có uống gì đâu.

Cô nói: “Có thể là... tắm rồi chăng?”

Ôn Thiệu Hàn không nói gì. Khuôn mặt tuấn tú nho nhã không biểu cảm, chỉ lặng lẽ nhìn cô.

Đường Điềm bị anh nhìn đến mức mặt đỏ bừng, bắt đầu luống cuống tay chân.

Anh nói: “Em đi đi, chuyện này tôi sẽ điều tra rõ.”

Cô cũng chẳng nói gì thêm, chỉ muốn rời khỏi đây càng nhanh càng tốt.

Đường Điềm cúi đầu khẽ gật, vừa nhấc chân định đi, có lẽ do căng thẳng quá mức cộng thêm chân vẫn còn yếu, chân trái của cô mềm nhũn khuỵu xuống, suýt nữa ngã.

Ôn Thiệu Hàn giơ tay đỡ lấy cánh tay cô, giữ cô đứng vững. Cảm giác trong lòng bàn tay mềm mại vô cùng…

Anh nhanh ch.óng buông ra. Đường Điềm vội lách qua người anh, lướt nhẹ qua tay trái anh chưa kịp buông xuống. Hương thơm thoảng qua khiến anh bỗng thấy nôn nóng lạ thường.

Là do tối qua anh đã quá mãnh liệt, khiến cô đến giờ vẫn đứng không vững… Hay là, do cô quá yếu đuối.

Ôn Thiệu Hàn nhìn theo bóng dáng mảnh mai của cô rời đi, đôi mắt sau tròng kính ánh lên vẻ nặng nề. Anh rất ghét việc bản thân có khoảng trống ký ức như vậy.

Đường Điềm cố gắng chịu đựng đôi chân mỏi mệt bước ra khỏi khu biệt thự, vừa đi vừa ngoái lại xem Ôn Thiệu Hàn có đuổi theo không.

Cô vừa mở điện thoại gọi xe, vừa hướng mắt về cổng biệt thự.

Chờ đến khi xe đến trước mặt, cô lập tức lên xe và nói địa chỉ cho tài xế.

Xe rời khỏi khu biệt thự, Đường Điềm cuối cùng cũng thở phào. Nói như vậy, Ôn Thiệu Hàn thực sự không nhớ những chuyện xảy ra sau khi cô xuyên sách sao? Chẳng lẽ… nội dung trong truyện đã bị xáo trộn?

Đường Điềm nghĩ thầm: cũng phải, làm sao có thể để nam chính thích một nữ phụ độc ác chứ, chắc chắn cốt truyện sẽ có sự điều chỉnh để sửa lại.

Cô sực nhớ gì đó, lập tức lấy điện thoại tìm kiếm tin tức hot về cô và Thẩm Yến Lễ.

Dù tìm thế nào cũng không thấy bất kỳ tin tức yêu đương nào liên quan đến Thẩm Yến Lễ, như thể… chuyện đó chưa từng xảy ra.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Từ Bảo Mẫu Vạn Người Ghét Trở Thành Cục Cưng Của Nhóm Nhạc Nam - Chương 126 | Đọc truyện chữ