Đường Điềm khó khăn lắm mới thốt ra được vài từ: “Công… công ty tuyển dụng…”
Thẩm Yến Lễ siết c.h.ặ.t hơn, im lặng vài giây rồi lại hỏi: “Nội dung là gì?”
Đường Điềm mãi không nói được, anh liền cầm lấy điện thoại, xem một lượt rồi đặt lại lên tủ đầu giường.
Anh để cô đứng đối diện với mình, cô đang c.ắ.n tay mình thì bị anh gỡ ra.
“Cắn tay anh đi.”
Đường Điềm không c.ắ.n, vì hành động của anh khiến cô quá k*ch th*ch, hoàn toàn không phản ứng kịp.
Thẩm Yến Lễ không ngờ đến điều đó, mắt anh bất ngờ đỏ lên, cơ bắp căng cứng, nghiến răng rủa thầm một tiếng.
Anh nhìn xuống phần dưới xương quai xanh của Đường Điềm, ánh mắt dần dịch xuống. Cả hàm răng siết c.h.ặ.t, như thể mất kiểm soát.
Cho đến chiều, Đường Điềm vẫn bị "giam" trên người anh, không thể thoát khỏi sự k*ch th*ch anh tạo ra.
Cô mệt đến mức không muốn cử động. Anh thật sự đáng sợ, như không biết thế nào là đủ.
Lúc hai người cùng ăn tối, Thẩm Yến Lễ nói:
“Nơi này quá nhỏ, ngày mai dọn sang căn hộ mà lần trước anh nói với em.”
Đường Điềm cảm thấy nơi này khá ổn, không cần thiết phải chuyển đến căn hộ cao cấp kia.
“Em muốn ở đây thêm một thời gian.”
Trong lòng cô nghĩ: tiền thuê tháng này đã đóng rồi, không thể lãng phí được.
Thẩm Yến Lễ không muốn cô sống ở nơi nhỏ như thế, nhiều người ra vào lại phức tạp.
“Trước chuyển đến căn hộ khác đã. Em thích nhà nhỏ, anh sẽ mua thêm cho em. Chỗ này không an toàn.”
Đường Điềm ngẩng đầu nhìn anh, rồi lại cúi xuống nhìn món ăn, lẩm bẩm: “Anh mới là người không an toàn nhất.”
Cô không ngờ Thẩm Yến Lễ lại nghe thấy. Anh chậm rãi ngước mắt lên, giọng trầm: “Anh không an toàn nhất?”
Đường Điềm lập tức lắc đầu, không dám thừa nhận câu lẩm bẩm vừa rồi: “Nơi này thực sự không an toàn lắm.”
Thẩm Yến Lễ nhìn cô đầy thâm ý: “Anh là bạn trai em, cũng là chồng tương lai của em. Những việc chúng ta làm là rất bình thường.”
Câu nói của anh khiến Đường Điềm sững sờ. Chồng… tương lai? Thẩm Yến Lễ thấy vẻ mặt hoảng hốt của cô, hiếm khi không tỏ ra lạnh lùng.
“Anh đã quyết định rồi.” Dù cô nghĩ thế nào cũng không quan trọng. Cả đời này, cô đừng mong thoát khỏi anh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đường Điềm đừng nói là từng nghĩ đến chuyện kết hôn với anh, ngay cả chuyện trở thành người yêu của anh cô cũng chưa từng dám tưởng tượng.
Lời nói của anh khiến cô c.h.ế.t lặng. Anh… thực sự không có ý định buông tha cô.
Giọng của Đường Điềm nhỏ dần: “Để sau hãy nói.”
Câu trả lời mơ hồ của cô không khiến Thẩm Yến Lễ sốt ruột, anh vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt như thường.
Anh không quan tâm Đường Điềm nghĩ gì, bởi vì trong suy nghĩ của cô, chỉ muốn tránh xa anh, tuy anh cũng không rõ vì sao lại vậy.
Trong lòng Đường Điềm vẫn lo lắng về cốt truyện, cô luôn cảm thấy nội dung sẽ không dễ dàng thay đổi như vậy, nên mới nghĩ đến chuyện giữ khoảng cách với các nam chính, để sau này nếu có biến cố, cô có thể tránh được.
Nhưng… cô ngẩng đầu nhìn sang Thẩm Yến Lễ đang ăn tối đối diện. Câu nói ban nãy của anh chính là không cho phép cô đơn phương đề xuất chia tay.
Đường Điềm đang do dự không biết có nên cứ thuận theo dòng chảy mà đi tiếp hay không.
Tối hôm đó khoảng chín giờ, có người gõ cửa. Thẩm Yến Lễ đang tắm trong phòng, còn Đường Điềm đang xem tivi ngoài phòng khách.
Nghe tiếng gõ cửa, phản ứng đầu tiên của cô là thấy lạ: Ai lại đến tìm cô vào buổi tối thế này? Cô cũng không đặt đồ ăn, hàng chuyển phát nhanh thì thường được gửi đến trạm giao nhận dưới lầu.
Tiếng gõ vẫn không ngừng vang lên. Đường Điềm nhìn qua mắt mèo, thấy Phó Hi đứng ngoài cửa. Có lẽ vì chờ mãi không có ai ra mở, vẻ mặt anh lộ rõ vẻ thiếu kiên nhẫn, giống như đang rất mong muốn được gặp cô.
Vừa thấy là Phó Hi, Đường Điềm hoảng loạn đến rối bời, đứng ngồi không yên.
C.h.ế.t rồi! Phó Hi sao lại tìm đến tận đây?!
Cô vô thức liếc về phía phòng tắm. Thẩm Yến Lễ có tính chiếm hữu rất cao. Lại nhìn sang cánh cửa vẫn bị gõ liên tục kia, Phó Hi cũng đâu phải dạng dễ bị qua mặt, tính chiếm hữu của anh cũng chẳng kém.
Càng nghĩ, Đường Điềm càng cảm thấy rối: Thôi xong! Hai người này không biết có vì cô mà cãi nhau không nữa!
Cô cực kỳ phiền muộn. Không định ra mở cửa, hy vọng Phó Hi sẽ bỏ cuộc mà rời đi.
Nhưng thực tế rất tàn khốc. Phó Hi đã tra được cô ở khu này, căn hộ này. Không gặp được người, anh sẽ không bỏ cuộc. Mà nếu gặp rồi, anh cũng sẽ không từ bỏ.
Đường Điềm hít sâu một hơi, tranh thủ lúc Thẩm Yến Lễ vẫn đang tắm, cô nhanh ch.óng mở cửa, cố gắng lừa Phó Hi rời đi mới là thượng sách.
Nếu không… sớm muộn gì cũng bị phát hiện. Lỡ Thẩm Yến Lễ bước ra rồi thấy có người gõ cửa, nhìn qua mắt mèo thấy là Phó Hi rồi mở cửa ra…
Chỉ tưởng tượng cảnh đó thôi cũng khiến Đường Điềm rùng mình. Đó sẽ là một mớ hỗn độn đến mức cô không dám hình dung tiếp.
Cô lấy hết can đảm ra mở cửa. Cô nghe rõ tiếng tim mình đang đập liên hồi.
Phó Hi đứng ngoài cửa, thấy cửa mở ra thì liền thấy Đường Điềm trong chiếc váy ngủ trắng nhạt, tóc xõa đen mượt, gương mặt xinh đẹp không trang điểm mà vẫn trong trẻo, nổi bật đến mức xuất thần.
Lần đầu tiên anh thấy cô trong dáng vẻ thế này, đôi mắt đào khẽ đảo nhìn từ trên xuống dưới.
Anh mỉm cười: “Đường Điềm, không từ mà biệt, em định đối xử với anh thế đấy à?”
Thẩm Yến Lễ siết c.h.ặ.t hơn, im lặng vài giây rồi lại hỏi: “Nội dung là gì?”
Đường Điềm mãi không nói được, anh liền cầm lấy điện thoại, xem một lượt rồi đặt lại lên tủ đầu giường.
Anh để cô đứng đối diện với mình, cô đang c.ắ.n tay mình thì bị anh gỡ ra.
“Cắn tay anh đi.”
Đường Điềm không c.ắ.n, vì hành động của anh khiến cô quá k*ch th*ch, hoàn toàn không phản ứng kịp.
Thẩm Yến Lễ không ngờ đến điều đó, mắt anh bất ngờ đỏ lên, cơ bắp căng cứng, nghiến răng rủa thầm một tiếng.
Anh nhìn xuống phần dưới xương quai xanh của Đường Điềm, ánh mắt dần dịch xuống. Cả hàm răng siết c.h.ặ.t, như thể mất kiểm soát.
Cho đến chiều, Đường Điềm vẫn bị "giam" trên người anh, không thể thoát khỏi sự k*ch th*ch anh tạo ra.
Cô mệt đến mức không muốn cử động. Anh thật sự đáng sợ, như không biết thế nào là đủ.
Lúc hai người cùng ăn tối, Thẩm Yến Lễ nói:
“Nơi này quá nhỏ, ngày mai dọn sang căn hộ mà lần trước anh nói với em.”
Đường Điềm cảm thấy nơi này khá ổn, không cần thiết phải chuyển đến căn hộ cao cấp kia.
“Em muốn ở đây thêm một thời gian.”
Trong lòng cô nghĩ: tiền thuê tháng này đã đóng rồi, không thể lãng phí được.
Thẩm Yến Lễ không muốn cô sống ở nơi nhỏ như thế, nhiều người ra vào lại phức tạp.
“Trước chuyển đến căn hộ khác đã. Em thích nhà nhỏ, anh sẽ mua thêm cho em. Chỗ này không an toàn.”
Đường Điềm ngẩng đầu nhìn anh, rồi lại cúi xuống nhìn món ăn, lẩm bẩm: “Anh mới là người không an toàn nhất.”
Cô không ngờ Thẩm Yến Lễ lại nghe thấy. Anh chậm rãi ngước mắt lên, giọng trầm: “Anh không an toàn nhất?”
Đường Điềm lập tức lắc đầu, không dám thừa nhận câu lẩm bẩm vừa rồi: “Nơi này thực sự không an toàn lắm.”
Thẩm Yến Lễ nhìn cô đầy thâm ý: “Anh là bạn trai em, cũng là chồng tương lai của em. Những việc chúng ta làm là rất bình thường.”
Câu nói của anh khiến Đường Điềm sững sờ. Chồng… tương lai? Thẩm Yến Lễ thấy vẻ mặt hoảng hốt của cô, hiếm khi không tỏ ra lạnh lùng.
“Anh đã quyết định rồi.” Dù cô nghĩ thế nào cũng không quan trọng. Cả đời này, cô đừng mong thoát khỏi anh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đường Điềm đừng nói là từng nghĩ đến chuyện kết hôn với anh, ngay cả chuyện trở thành người yêu của anh cô cũng chưa từng dám tưởng tượng.
Lời nói của anh khiến cô c.h.ế.t lặng. Anh… thực sự không có ý định buông tha cô.
Giọng của Đường Điềm nhỏ dần: “Để sau hãy nói.”
Câu trả lời mơ hồ của cô không khiến Thẩm Yến Lễ sốt ruột, anh vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt như thường.
Anh không quan tâm Đường Điềm nghĩ gì, bởi vì trong suy nghĩ của cô, chỉ muốn tránh xa anh, tuy anh cũng không rõ vì sao lại vậy.
Trong lòng Đường Điềm vẫn lo lắng về cốt truyện, cô luôn cảm thấy nội dung sẽ không dễ dàng thay đổi như vậy, nên mới nghĩ đến chuyện giữ khoảng cách với các nam chính, để sau này nếu có biến cố, cô có thể tránh được.
Nhưng… cô ngẩng đầu nhìn sang Thẩm Yến Lễ đang ăn tối đối diện. Câu nói ban nãy của anh chính là không cho phép cô đơn phương đề xuất chia tay.
Đường Điềm đang do dự không biết có nên cứ thuận theo dòng chảy mà đi tiếp hay không.
Tối hôm đó khoảng chín giờ, có người gõ cửa. Thẩm Yến Lễ đang tắm trong phòng, còn Đường Điềm đang xem tivi ngoài phòng khách.
Nghe tiếng gõ cửa, phản ứng đầu tiên của cô là thấy lạ: Ai lại đến tìm cô vào buổi tối thế này? Cô cũng không đặt đồ ăn, hàng chuyển phát nhanh thì thường được gửi đến trạm giao nhận dưới lầu.
Tiếng gõ vẫn không ngừng vang lên. Đường Điềm nhìn qua mắt mèo, thấy Phó Hi đứng ngoài cửa. Có lẽ vì chờ mãi không có ai ra mở, vẻ mặt anh lộ rõ vẻ thiếu kiên nhẫn, giống như đang rất mong muốn được gặp cô.
Vừa thấy là Phó Hi, Đường Điềm hoảng loạn đến rối bời, đứng ngồi không yên.
C.h.ế.t rồi! Phó Hi sao lại tìm đến tận đây?!
Cô vô thức liếc về phía phòng tắm. Thẩm Yến Lễ có tính chiếm hữu rất cao. Lại nhìn sang cánh cửa vẫn bị gõ liên tục kia, Phó Hi cũng đâu phải dạng dễ bị qua mặt, tính chiếm hữu của anh cũng chẳng kém.
Càng nghĩ, Đường Điềm càng cảm thấy rối: Thôi xong! Hai người này không biết có vì cô mà cãi nhau không nữa!
Cô cực kỳ phiền muộn. Không định ra mở cửa, hy vọng Phó Hi sẽ bỏ cuộc mà rời đi.
Nhưng thực tế rất tàn khốc. Phó Hi đã tra được cô ở khu này, căn hộ này. Không gặp được người, anh sẽ không bỏ cuộc. Mà nếu gặp rồi, anh cũng sẽ không từ bỏ.
Đường Điềm hít sâu một hơi, tranh thủ lúc Thẩm Yến Lễ vẫn đang tắm, cô nhanh ch.óng mở cửa, cố gắng lừa Phó Hi rời đi mới là thượng sách.
Nếu không… sớm muộn gì cũng bị phát hiện. Lỡ Thẩm Yến Lễ bước ra rồi thấy có người gõ cửa, nhìn qua mắt mèo thấy là Phó Hi rồi mở cửa ra…
Chỉ tưởng tượng cảnh đó thôi cũng khiến Đường Điềm rùng mình. Đó sẽ là một mớ hỗn độn đến mức cô không dám hình dung tiếp.
Cô lấy hết can đảm ra mở cửa. Cô nghe rõ tiếng tim mình đang đập liên hồi.
Phó Hi đứng ngoài cửa, thấy cửa mở ra thì liền thấy Đường Điềm trong chiếc váy ngủ trắng nhạt, tóc xõa đen mượt, gương mặt xinh đẹp không trang điểm mà vẫn trong trẻo, nổi bật đến mức xuất thần.
Lần đầu tiên anh thấy cô trong dáng vẻ thế này, đôi mắt đào khẽ đảo nhìn từ trên xuống dưới.
Anh mỉm cười: “Đường Điềm, không từ mà biệt, em định đối xử với anh thế đấy à?”
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận