Cơ thể cô lập tức khựng lại, vành tai đỏ bừng, nóng ran, nhưng không dám phản ứng quá rõ.

Đường Điềm luôn né tránh ánh mắt của anh, nhưng lúc này lại đỏ mặt căng thẳng nhìn về phía anh, ra hiệu bảo anh bỏ tay ra.

Nhưng Thẩm Yến Lễ đang trò chuyện với Bùi Giác, ánh mắt anh không thể chạm vào ánh nhìn của cô.

Cô sợ bị người khác phát hiện, vội giả vờ quay người lấy đồ mới khiến bàn tay nóng rực kia chịu buông ra.

Cô giả vờ đảo mắt nhìn xung quanh – Bùi Giác và hai người kia đã bắt đầu ăn, Tống Vũ, Lưu Huệ Hoa và Lý Thanh Tình đối diện cũng không ai chú ý đến cô.

Trái tim treo lơ lửng của cô rốt cuộc cũng hạ xuống. Cô sợ Thẩm Yến Lễ lại tùy tiện như ban nãy, bèn kéo giãn khoảng cách giữa hai người.

Nhưng Thẩm Yến Lễ lập tức nhận ra điều đó, lông mày anh khẽ nhíu lại, tuy ngoài mặt không biểu lộ gì, nhưng Đường Điềm vẫn cảm nhận rõ áp lực lạnh buốt từ anh lan tỏa khắp người.

Nhưng cô mặc kệ, cho dù sau này có rời khỏi biệt thự, thì quan hệ giữa cô và Thẩm Yến Lễ cũng không thể để lộ ra ngoài, cô không muốn tự chuốc rắc rối.

Bữa tối sau đó diễn ra suôn sẻ mà không có biến cố gì. Sau khi tan ca, Đường Điềm quay về phòng, tắm nước nóng xong thì cúi đầu nhìn vết hằn vẫn hơi sưng dưới xương quai xanh, cô vội quay mặt đi, không muốn nhớ lại mấy hình ảnh khiến bản thân ngượng chín mặt kia.

Nửa tiếng sau, cô nằm nghiêng trên giường, mắt nhìn tường mà suy nghĩ xem bước tiếp theo nên làm gì.

Nếu đợi đến ba tháng sau mới rời đi, e rằng cô sẽ bị "ăn sạch không còn mẩu xương" mất. Buổi trưa hôm đó Thẩm Yến Lễ đã… Cô đập nhẹ vào trán mình, không cho phép mình nghĩ tiếp.

May mà anh ta vẫn còn kiểm soát được. Lúc đó cô đã mất kiểm soát, không thể phản kháng, để mặc anh muốn làm gì thì làm.

Nhưng… anh vẫn giữ chừng mực.

Cô lại đập trán lần nữa, nếu tiếp tục nghĩ nữa thì lại tự khiến bản thân đơ ra mất nửa ngày.

Nếu còn tiếp tục ở lại biệt thự này, chẳng mấy chốc cô sẽ bị Thẩm Yến Lễ chiếm đoạt hoàn toàn. Chưa kể, phía sau còn có một con sói đói luôn chực chờ là Phó Hi.

Tối hôm đó, sau một hồi cân nhắc được mất, cô quyết định sẽ lợi dụng Thẩm Yến Lễ để rời khỏi nơi này.

Nhưng cô vẫn cảm thấy bất an, không biết Thẩm Yến Lễ sẽ xử lý chuyện cô xin nghỉ như thế nào.

Cô do dự suốt ba ngày. Trong ba ngày đó, cô luôn tìm cách tránh mặt Thẩm Yến Lễ và Phó Hi. Tối ngày thứ ba, cô nhân lúc mang sữa vào phòng, quyết định đến tìm Thẩm Yến Lễ nói chuyện.

Nếu chọn lúc trưa vào phòng anh thì chưa biết chừng lại bị anh giữ lại không cho đi, làm lỡ cả công việc. Nhỡ đâu quản gia hoặc ai đó đến tìm, thì rắc rối to.

Buổi tối, hành lang biệt thự yên ắng vắng người, thuận tiện để cô rời khỏi mà không bị bắt gặp.

Cô đứng trước cửa phòng Thẩm Yến Lễ, tay giơ lên định gõ cửa lại hạ xuống.

Lặp đi lặp lại mấy lần mới hạ quyết tâm, cuối cùng gõ cửa.

Nghe thấy tiếng anh đáp từ bên trong, Đường Điềm hít một hơi thật sâu, đẩy cửa bước vào.

Thẩm Yến Lễ ngồi trên sofa, hai chân vắt chéo, vừa ngẩng lên thấy cô bước vào thì đặt cuốn sách trong tay xuống.

Anh trầm giọng hỏi: “Em nghĩ kỹ chưa?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đường Điềm bị ánh mắt nóng rực của anh làm cho choáng váng, cô đặt ly sữa lên bàn trà, không dám nhìn vào mắt anh.

“Anh sẽ xử lý chuyện em xin nghỉ việc như thế nào?”

Cô thấy bất an, càng không muốn để lộ mối quan hệ giữa cô và Thẩm Yến Lễ.

Thẩm Yến Lễ không trả lời thẳng vào câu hỏi: “Cách xa thế này mà cũng nói chuyện được à?”

Đường Điềm bước lên hai bước: “Vậy… như này đủ gần chưa?”

Thẩm Yến Lễ khẽ cười: “Anh là bạn trai em, mà em tránh anh như vậy à?”

Đường Điềm vẫn không dám tiến thêm bước nào chỉ đứng đó có chút gò bó, vì cô sợ anh lại ôm cô vào lòng rồi hôn.

Nụ cười của Thẩm Yến Lễ không chạm đến đáy mắt: “Em không xem anh là bạn trai à?”

Ánh mắt anh khiến cô sợ hãi. Cô muốn thoát khỏi cốt truyện, muốn rời xa cả anh lẫn Phó Hi.

“Không phải vậy… em có xem anh là bạn trai, chỉ là tạm thời chưa quen có người yêu.”

Thẩm Yến Lễ không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn cô.

Để tránh bị anh nhìn ra sơ hở, cô đành bước tới, ngồi xuống cạnh anh.

Thẩm Yến Lễ lập tức đưa tay ôm cô vào lòng, hôn lên tóc cô, từng cử chỉ đều toát lên sự ngọt ngào của một người đang yêu.

Anh trầm giọng trấn an: “Chuyện em nghỉ việc, anh sẽ xử lý ổn thỏa.”

Đường Điềm lại lo lắng về những chi tiết nhỏ hơn: “Ý em là…”

Anh tiếp lời: “Em không muốn người khác biết chuyện giữa anh và em.”

Cô sợ anh sẽ vì câu này mà giận, nhưng vẫn nhẹ nhàng gật đầu.

“Anh không hiểu vì sao em lại để tâm chuyện đó đến vậy, nhưng anh sẽ theo ý em.”

Thẩm Yến Lễ hôn lên má cô, vòng tay siết c.h.ặ.t, bế cô ngồi lên đùi mình. Tay phải nâng cằm cô, bắt cô đối diện anh ở khoảng cách gần.

Ghế sofa trong phòng khách vang lên tiếng hôn quấn quýt. Đường Điềm dựa vào n.g.ự.c anh, đôi môi bị anh m*t hôn đến tê dại.

Hơi thở của Thẩm Yến Lễ nặng nề, mang theo sự khao khát lẫn gợi cảm. Tiếng hôn liên tục vang lên, đủ thấy nụ hôn ấy cuồng nhiệt đến mức nào.

Đường Điềm yếu ớt đáp lại, đôi tay mảnh mai cố gắng ngăn cản sự dịch chuyển dưới lớp vải nơi xương quai xanh.

Nhưng cô đã bị hôn đến mềm nhũn, hoàn toàn không kiểm soát nổi cơ thể.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Từ Bảo Mẫu Vạn Người Ghét Trở Thành Cục Cưng Của Nhóm Nhạc Nam - Chương 109 | Đọc truyện chữ