Truyenxk
Truyenxk
khotruyenchu.me - Đọc Truyện Online Hay Nhất 2026 | Kho Truyện Chữ Cập Nhật Liên Tục

Truyện Tình Yêu Không Hồi Đáp - Lạc Xoong

Chương 5

Chương 5

Lúc nãy ra ngoài cô mới phát hiện ra mình quên không mang theo chuột laptop, nên mới định quay lại để lấy.

Hóa ra, Kiều Đông Phương muốn bán cô đi, muốn tận dụng một chút giá trị cuối cùng của cô.

Cô không khỏi nhếch môi nở một nụ cười châm biếm, xoay người rời khỏi nhà họ Kiều.

Trung tâm thương mại Universal.

Trên điện thoại, King gửi một tin nhắn: “Đã đến chưa?”

“Đến rồi, đang tìm quán cà phê.” Kiều Phương Hạ vừa trả lời tin nhắn, vừa bước vào bên trong.

Đang bước đến chân cần thang máy, bỗng một đám người xuất hiện, ngang ngược đẩu những người khác ra: “Tránh ra, tránh ra.”

Kiều Phương Hạ chỉ vô thức liếc nhìn về phía đó, nghĩ rằng đã xảy ra một vụ tai nạn ở thang máy.

“Đó có phải Tổng giám đốc Lệ không? Nghe nói hôm nay Tổng giám đốc Lệ đến đây để đàm phán việc thu mua lại trung tâm thương mại Universal, chắc thông tin này không sai đâu.” Có hai phóng viên đang cầm máy ảnh đứng ở phía trước Kiều Phương Hạ, vội vàng xông về phía thang máy.

“Nếu có được trung tâm thương mại Universal, thì chẳng phải tập đoàn WL đã thâu tóm được công ty thứ mười rồi sao? Tuy nhiên tôi không ngờ rằng, chỉ trong vòng chưa đến bốn năm, Tổng giám đốc Lệ lại có thể khiến tập đoàn của mình cải tử hoàn sinh, quả là kỳ tài trong giới kinh doanh.”

Tổng giám đốc Lệ?

Kiều Phương Hạ nghe thấy vậy liền vô cùng sửng sốt, cô ngước mắt về phía câu thang cuốn ở tầng ba của trung tâm thương mại Universal .

Ngoại trừ hai người vệ sĩ ở đằng trước và đằng sau, còn có một người đàn ông mặc vest thẳng tắp, dáng người cao lớn đứng chính giữa, một tay ôm một em bé sữa trông mới hai ba tuổi, anh như thể hoàng đế giáng thế, khí thế ngút trời.

Kiều Phương Hạ lập tức nhìn thấy cậu bé trong vòng tay của Lệ Đính Tuấn, trông cậu bé trắng trẻo, lông mày sắc nét, môi mỏng, mũi cao như tạc, trông giống hệt với anh.

Anh có một đứa con.

“Kẹo marshmallow.”

Tuy bị chiếc mũ lưỡi chại che mặt, nhưng Đình Trung vẫn có thể nhìn thấy những gian hàng ở tầng một, vừa hay nhìn thấy một cửa hàng bày bán rất nhiều kẹo xốp marshmallow, liền phấn khích chỉ tay về bên đó.

“Buổi tối không được ăn kẹo.” Lông mày Lệ Đình Tuấn nhíu lại thành một đường, đau đầu nói.

Đứa trẻ này đúng là khó bảo, vừa ngốc nghếch vừa bướng bỉnh, chiếc miệng nhỏ lại tham ăn, nhìn thấy đồ ngọt là như bị hớp hồn, giống hệt mẹ thằng bé khi còn nhỏ.