“Cũng khá tốt” Tịch Ly mỉm cười đáp lại Anne, sau đó hai người cùng nhau vào nhà bếp. “Thím Cố, cùng ngồi ăn chung đi. Hôm nay là ngày vui mà, không có gì phải ngại.” Lạc Phu Nhân VỖ VỖ vào ghế trống bên cạnh mình, thím Cố bưng bát canh cá đặt xuống bàn xong cũng ngồi xuống. Thật ra mối quan hệ giữa bà với Lạc Phu Nhân khá tốt, nên cũng không có gì phải ngại. “bác gái, bác càng ngày càng trẻ ra nha. Hôm nay có chuyện gì vui vẻ lắm sao, sao
bác lại gọi cháu qua đây vậy?”
Flinn mở nắp chai rượu vang, rót vào từng cái ly được đặt trước mặt mọi người. Nhưng lúc rượu chuẩn bị rót vào ly của Tịch Ly, Lạc Phu Nhân liền nhanh tay ngăn cản Flinn lại:
“Không được đầu. Từ bây giờ Tịch Ly không được phép uống rượu. Đây, nước trái
cây, từ nay con chỉ nên uống cái này thôi.”
Lạc Phu Nhân đem ly nước cam ép đẩy về phía cô, hành động này của bà khiến cho Flinn không khỏi thắc mắc.
Bình thường không phải Lạc Phu Nhân rất hào phóng trong việc để cho những
người trẻ uống rượu xã giao sao?
Chỉ cần không uống đến mức trào máu họng thì nhất định bà sẽ không ngăn cản. Hơn nữa hôm nay trên bàn chỉ có một chai rượu mà thôi, như vậy đối với mọi người thì có thấm thía gì đâu chứ? Tửu lượng của Tịch Ly cũng khá tốt mà, bà đâu cần lo lắng quá mức việc uống một ly rượu sẽ khiến Tịch Ly say? “Bác gái, không cần quá lo đâu. Tịch Ly uống được rượu mà. Nếu cô ấy có say, cũng đã có Lạc Anh chăm sóc rồi” “Nhưng bây giờ có phải chỉ có một mình Tịch Ly đâu. Uống đồ có cồn sẽ không tốt cho đứa bé trong bụng nó”
thấy Lạc Anh đang nằm trên giường, tay gác lên trên trán.
“Này, mau dậy đi. Cậu không định dậy ăn cơm đấy à?”
Flinn theo thói quen đưa chân mình ra đá chân Lạc Anh, anh nghe thấy tiếng người gọi mình mới buông tay ra khỏi trán, kèm theo đó là một tiếng thở dài. “Làm gì mà như người mất hồn vậy?”
Flinn ngồi xổm trên đất nhìn Lạc Anh từ từ ngồi dậy, động tác cứng ngắc không có chút sức sống nào thật không giống với dáng vẻ cao cao tại thượng thường ngày của anh chút nào. “Cậu xuống dưới ăn đi, tôi không muốn ăn” “Sao? Có tâm sự gì à?”. Flinn ngồi xuống nền nhà, chống cằm lên tay, nghiêng đầu quan sát Lạc Anh. “Ừ, có”. Lạc Anh cũng gác tay lên chân rồi chống cằm nhìn Flinn. “Nói ra đi, tôi ở đây cùng cậu. Bỏ một bữa trưa cũng không sao. Tranh thủ lúc tôi còn ở đây mà lấy từ tôi vài lời khuyên đi, vài hôm nữa tôi trở lại Ý rồi” “Anne không đến cùng cậu sao?” “Bớt nhiều lời đi, nói trực tiếp vào vấn đề của cậu. Anne đang ngồi ăn bên dưới”