Truyện Ôn Nhu Chỉ Dành Riêng Em - Thôi Niệm Sở
Chương 33
CHƯƠNG 33
Hoa Tiểu Bảo thấy sắc mặt cô không tốt, vươn tay lên chạm vào má cô, vuốt ve, Thôi Niệm Sở nhìn về phía Tiểu Bảo, nở một nụ cười ấm áp… Đôi lúc cô cảm thấy dù trạng thái cô có tệ thế nào chỉ cần có Tiểu Bảo bên cạnh thì mọi thứ đều nhẹ nhàng xua tan….
——- Bên phòng khách sạn MK… Một cô gái miệng đang tưa máu nằm bệt dưới đất, cả người đầy vết bầm..
Nhìn thoáng qua có thể thấy được cô ta vừa mới bị đánh xong….
Gương mặt với đường nét thanh tú lại phủ đầy nước mắt… bộ dạng của cô ta bây giờ rất thê thảm …đối diện với cô ấy là người đàn ông tràn đầy khí tức bao phủ.
“Nói, ai cho cô lá gan đó hả ?” Tôn Bắc với đôi mắt đầy sát khí, cả người tỏa ra năng lượng chết chóc, gần như thiếu chút nữa là anh ta có thể giết cô gái nằm dưới đất ngay lập tức..
“Tôn Bắc, em sai rồi, anh tha lỗi cho em đi” Giọng của Trương Mạn Linh run rẩy cầu xin Tôn Bắc…thần sắc trong mắt cô phủ đầy sự hoảng sợ, sau trận đánh vừa rồi khiến cô kinh hãi tột cùng…
Lúc Trương Mạn Linh đang chửi Thôi Niệm Sở, Tôn Bắc vô tình nghe được, lúc đó anh ta mới biết con đàn bà này ngoài thân hình nóng bỏng thì còn lại đầu óc ngu không tưởng được… Cô ta có biết hành động vừa rồi của cô ta nếu như Thôi Niệm Sở thực sự tức giận sẽ như thế nào không? Phải khó khăn lắm anh mới làm cho Thôi Niệm Sở yêu anh mù quáng, việc anh kết hôn với người đàn bà đó cũng vì gia sản nhà họ Thôi… Vậy mà Trương Mạn Linh lại không biết thân biết phận mà dám vượt quyền hống hách với Thôi Niệm Sở, cũng may lúc anh gọi cho Thôi Niệm Sở để dò xét, cũng thấy được tâm tình của cô hình như không bị những lời nói của Trương Mạn Linh mà dao động..
Vậy mà sau đó anh ta lại không nói không rằng đè cô ra cưỡng hiếp, xem cô như thú vật, giày vò cô liên tục… Rốt cuộc trong mắt anh ta, cô là cái gì? Chỉ là một con điếm, để thỏa mãn nhu cầu sinh lý thôi sao?
Nước mắt Trương Mạn Linh phủ đầy mặt, dù sao cô cũng tốt nghiệp đại học danh tiếng, vì thật lòng yêu Tôn Bắc mà chấp nhận mối quan hệ mờ ám với anh ta… Một lòng luôn nghĩ chiều chuộng anh ta tốt một chút sẽ khiến cho anh mê mẩn cô mà từ bỏ Thôi Niệm Sở, nào ngờ đâu đó đều là ảo tưởng… Tới hôm nay khi thân thể của cô chỉ còn lại sự đau đớn thì cô mới hiểu ra một điều, người đàn ông đang ngủ kia thực sự không phải như những gì anh ta thể hiện bên ngoài… Cô đã sai rồi, bây giờ muốn quay đầu lại cũng không được…dù sao thì….thì…..càng nghĩ Trương Mạn Linh nước mắt càng chảy ra nhiều hơn..
Bây giờ cô chỉ muốn vào nhà tắm để khóc lớn, chỉ tiếc là sau trận vừa rồi cô căn bản không đi nổi nữa….
Tôn Bắc, anh xem em là gì của anh? Mắt đẫm lệ nhìn người đàn ông cô hết lòng yêu đang ngủ rất ngon mà tim cô quặn thắt…