Truyenxk
Truyenxk
khotruyenchu.me - Đọc Truyện Online Hay Nhất 2026 | Kho Truyện Chữ Cập Nhật Liên Tục

Truyện Mai Này Tôi Yêu Em

Chương 1

 "Đất trời mùa thu thật đẹp, phải không M?

  

 Ở đây mùa thu có nắng ấm, một chút gió se lạnh và bầu không khí trong lành, ngắm lá phong rơi đầy mà lòng chợt nhớ về M da diết. Phong viết lá thư này gửi cho M, kèm theo một chút tâm tình như thuở xưa khi còn trẻ dại. Nhớ M buổi đầu gặp gỡ, cũng là mùa thu nhưng lại đón cơn mưa đầu mùa lạnh lẽo của tháng 8. Còn nhớ không, khi đó M đã cho Phong ăn tát đến độ nảy đom đóm mắt, sau đó Phong còn mạnh miệng đòi lại công bằng. Chẳng hiểu có phải vì chuyện trẻ con đó mà chúng ta đã bên nhau trong suốt thời gian dài sau đó hay không? Mà M có thấy mặc dù chúng ta gây gỗ thường xuyên như chó với mèo nhưng lại quấn lấy nhau không rời. Lúc đó M còn nói chỗ nào có Phong chỗ đó sẽ có M hiện diện. Khi ấy Phong thấy buồn cười lắm, nhưng bây giờ lại thấy não nùng, vì ở đây chẳng có M.

  

 Phong còn nhớ những lần M khóc tức tưởi, nức nở chỉ vì Phong làm những cái trò dại dột, nông cạn chẳng màng. Có dỗ dành ra sao M cũng chẳng chịu thôi giận, chỉ đợi khi được vồ lấy cánh tay của Phong và cắn thì mới chịu nguôi ngoai. Nhớ lại càng thêm buồn cười, đúng không M? Những năm tháng đó, hãy còn nhiều câu chuyện mà Phong chưa bao giờ để M biết. Vì Phong sợ. Sợ đôi mắt tròn đen lay láy ấy ướt đẫm những giọt lệ buồn. Sợ tâm can của M phải mang nặng ân tình với một kẻ chẳng ra gì như Phong của khi ấy. Và sợ M đến một giới hạn nào đó, sẽ rời bỏ Phong với cái thời niên thiếu ngây dại.

  

 Dẫu sao những tháng ngày thanh xuân ấy đã qua, đã tươi đẹp hơn bao giờ hết. Thế thì chẳng còn lý do gì để Phong giữ lại những điều sâu kín ấy trong lòng nữa rồi.

  

 Gửi đến M những kỷ niệm đẹp đẽ trong lòng của Phong. Những kỷ niệm mà chỉ có bòng hình M trong cuộc đời, trong quãng thời thanh xuân tươi đẹp ấy.

  

 ...

  

 Việt Nam, ngày 23 tháng 8 năm 2015...

  Hôm nay là ngày tôi đi nhận lớp cho năm học mới, mặc dù vậy nhưng sao tôi chẳng thể nào có được một chút hào hứng hay hồi hộp như bao bọn học sinh khác. Trong sân trường, bọn nó đứng tụm năm chụm bảy lại nói nói cười cười như bạn thân lâu ngày gặp lại. Trong khi tôi thì chỉ thích lẵng lặng đi một mình, cho hai tay vào túi quần rồi lững thững đi băng qua mấy dãy phòng để tìm đến lớp học.  Chuyện là tôi đã thi đỗ vào lớp 10 của trường THPT Phan Bội Châu, một ngôi trường nổi tiếng bậc nhất tỉnh Bình Thuận với bề dày lịch sử hơn 60 năm và thành tích học tập, truyền thống thi đua khủng không sao kể xiết. Với số điểm cao thuộc tốp, tôi được may mắn xếp vào lớp 10A - là lớp đầu tiên của khối và cũng là nơi tập trung của những "thợ săn điểm mười" hay "chiến thần giật giấy khen".  Vừa đi vừa nghĩ linh tinh, chẳng mấy chốc mà tôi tìm ra được phòng học, nằm lầu một của dãy C, chỉ cần đi lên cầu thang phải, sẽ trái và bỏ qua một căn là đến. Phòng học lớp tôi nằm cuối dãy C trên lầu một, lối hành lang thông qua lầu một của dãy B nằm vuông góc. Xem ra cũng thuận tiện không kém vì chỉ cần đi lối này, rẽ trái là đến lầu một dãy phòng chức năng, ngang qua phòng học Địa rồi xuống cầu thang là chạy thẳng một mạch đến nhà thi đấu của trường, cái căn tin thì lại nằm nép góc trái của nhà thi đấu, nhà vệ sinh lại phía sau dãy phòng chức năng. Tôi chưa vội vào phòng, tranh thủ đi đi lại lại ngắm nghĩa, quan sát các lối, cảnh vật xung quanh, xác định hết mọi ngóc ngách.  Hồi sau chuông reng báo đến giờ vào lớp, tôi nhanh chóng chạy vào và xí ngay bàn cuối, ngồi phía trong cùng sát cửa sổ phòng học. Với cái tính bất cần và ưa một mình khiến tôi cực thích chỗ này, không bị quấy rầy bởi phía sau hay bên trái bên phải, tha hồ mà ngủ hay làm việc riêng. Bàn trên ngay vị trí của tôi là một con nhỏ có vẻ lùn, tóc đuôi gà buộc cao lộ cái gáy trắng nõn khiến tôi thoáng bối rối, nửa nhìn nửa né. Đang lúc luống cuống tìm cái gì đó tiêu khiển thì cô ấy quay xuống nhìn tôi rồi nhoẻn miệng cười.  - Chào bạn! Mình là Châu Ngọc Trúc Mai.  Tôi giật mình, cảm nhận được cái nóng rang trên da mặt, cố lấy bình tĩnh và trở lại khuôn mặt lạnh tanh như thường, đáp gọn lỏn:  Ờ chào.  Cô ấy khẽ nghiêng đầu, nhíu mày khó hiểu, rồi bĩu môi "hứ" nhẹ lấy một tiếng mà quay ngoắt lên. Cú quay đầu rất dứt khoát ấy khiến cái "đuôi gà" của cô nàng va thẳng vào mặt tôi như tát. Thoáng sững sờ và có chút đê mê, ngây ngất với mùi hương quyến rũ của mái tóc, tôi đơ người nhìn theo gáy của nhỏ. Chợt cái cảm giác đau rát kéo đến và chạm vào từng nơ ron thần kinh khiến tôi nhăn mặt, đưa tay phải lên khẽ xoa. Tôi nghiến răng, khẽ rít lên vì đau, nhìn chăm chú vào cái đầu nhỏ nhỏ với cái đuôi gà lủng lẳng mà thấy tức tối, nhưng lại chẳng muốn làm to chuyện dù sao giáo viên đứng lớp đang ngồi trên kia. Tôi định lòng là cho qua và tính nằm xuống đánh một giấc thì chợt nhỏ quay lại, vẻ mặt giận dữ.  “Chách!”  Âm thanh chát chúa vang lên cuối lớp học kèm theo một tiếng la thất thanh. Giáo viên nhìn xuống, bọn con gái thì tụm lại cười khúc khích, còn riêng mấy thằng kia thì mồm ngoác ra nhìn tôi không chớp mắt. Vì quá bất ngờ với cú tát có tốc độ kinh hồn này nên tôi chỉ biết đưa tay còn lại sờ cái má bị tát đang nóng như lửa và hai con mắt đang ứa lệ nhìn con nhỏ bà la sát này.  Quá nhanh quá nguy hiểm.  Một thằng nó đó trong lớp buộc miệng nói to, điều này lại khiến chọc cười cả lớp. Bọn nó cười ầm lên đầy khoái chí trong khi tôi thì lại đang ngùn ngụt lửa giận trong lòng. Tôi ráng kiềm chế mình, bấu chặt hai bàn chân xuống sàn, hơi thở gấp gáp và nặng nề. Tôi còn chưa kịp hiểu tại sao mình lại bị ăn tát vô duyên vô cớ như thế, chả lẽ bị quất tóc vào mặt không đau nên con nhỏ này cho ăn tát để trọn vẹn hay sao? Giáo viên đứng lớp liền gõ thước lên bàn bảo cả lớp trật tự rồi nghiêm giọng hỏi:  - Có chuyện gì thế Mai?  Con nhỏ bà la sát liền thưa đáp nhưng lại buộc miệng xưng hô không đúng, tôi liền ghim ngay vào đầu cái chi tiết này. Lại đáng nói, tôi bị ăn tát oan mạng đã đành còn bị con nhỏ này vu oan tội nghịch tóc em ta. Liên kết những lời nói của cô ấy lại, tôi chợt hiểu rằng mình nên thôi, chấp nhận bị oan còn hơn là chuyện sinh ra chuyện.  - Mai ngồi xuống đi. - Giáo viên nói giọng ôn tồn. - Bạn nam kia đứng lên trả lời cô cho cô biết em có chọc ghẹo bạn hay không?  Nghe cô hỏi thế mắt tôi liền sáng rực lên, nghĩ rằng vẫn có cơ hội để báo thù. Vì tôi biết, sẽ chẳng có sự bênh vực nào với một câu hỏi để làm rõ và xác mình vấn đề như thế. Nếu cô giáo thật sự bênh vực Mai thì đã hỏi tôi lý do tại sao chọc ghẹo mà không cần biết sự thật tôi có càng quấy hay không. Tôi liền dứt khoát đứng dậy thưa:  - Thưa cô em có hai việc muốn nói.  Lúc này mọi sự chú ý trong lớp đều đổ dồn về cái thằng đang ngùn ngụt khí thế là tôi đây, khiến bầu không khí căng thẳng dần. Bọn nó đang hồi hộp chờ đợi xem tôi sẽ nói lời biện bạch gì, hay lại là một câu chuyện ẩn tình nào khác đằng sau cái tát trời giáng như thế. Đợi giáo viên đồng ý, tôi liền tự tin nói:  - Thứ nhất, con nhỏ này...  - Trúc Mai! - Cô chen lời. - Em phải tôn trọng bạn chứ?  Tôi liền trả lời trống không với giáo viên, khiến bọn trong lớp một phen thất kinh, rồi lặng im nghe tôi giải bày tâm sự. Tôi kể lại câu chuyện xảy ra giữa con nhỏ bà la sát và tôi, còn kéo thêm thằng ngồi bên cạnh vào câu chuyện mặc dù nó chẳng can dự gì cả. Tôi thoáng chần chừ vì không biết tên gì liền đá chân nó quay lại hỏi, xong thì nói tiếp.  - Mọi chuyện đã có bạn Huy chứng kiến.  - Có thật không Huy nhỉ? - Cô hỏi.  Thằng này đứng dậy ấp a ấp úng, ú ớ như gà mắc tóc mà tường thuật lại như những gì tôi trình bày. Mọi chuyện sáng tỏ như ban ngày, ánh bình minh lại mọc trên vùng đất của tự do, hòa bình và công lý, vinh quang chói lọi trên cơ thể tôi. Giáo viên đứng lớp liền hỏi:  - Trúc Mai? Em có ý kiến gì không?  Nhỏ Mai chẳng nói được lời nào cả, vừa bối rối vừa sợ sệt, khẽ nói xin lỗi cô giáo rồi cúi gầm mặt. Được đà tôi lấn tới mà thưa nốt chuyện còn lại.  - Vấn đề thứ hai, em bị oan, trong khi bạn Mai lại đánh em như thế nên em đề nghị cô cho phép em phạt bạn lại thì mới công bằng.  Tôi nói đến đây thì bọn con trai trong lớp bò ra cười ngoặt ngoẹo, vỗ tay, đập bàn rần rần tỏ vẻ thích thú lắm. Riêng bọn con gái thì lại có thái độ phản đối dữ dội. Mấy nhỏ con gái thi nhau đưa ra ý kiến. Chung quy thì vẫn là bênh vực, bảo vệ nhỏ Mai khỏi cái lời đề nghị của tôi.  - Cho dù bạn Mai có đánh oan bạn kia thì cũng không nên để bạn ấy tự ra quyết định phạt bạn Mai được, lỡ như quá đáng thì sao ạ?  Cả lớp liền nhao nhao tán thành, thi nhau mà hưởng ứng. Có mấy thằng con trai cũng bắt đầu nhao nhao lên mặc dù vừa mới tỏ vẻ khoái chí. Cũng phải, bạn Mai lớp 10A xinh xắn, dễ thương như thế nào bọn nó mong được cưng còn không kịp chứ sao lại nở để một thằng ất ơ như tôi bắt nạt được.  Giáo viên ngồi lắng nghe ý kiến của cả lớp, bọn nó cũng thi nhau đưa ra kế sách đảm bảo tính công bằng. Dĩ nhiên là không có chuyện tát lại hay đánh lại cho huề. Làm như thế thì buồn cười thật.  Tôi cũng mặc kệ chúng nó nói gì, vì vốn dĩ tôi chỉ muốn dọa em ta một phen chứ nào đâu ham hố trả thù. Tôi đã chủ động ngồi xuống, tay chống cằm cười dương dương tự đắc nhìn nhỏ Mai đang bấu hai tay vào nhau đứng như trời trồng.  Thoáng qua giây lát để nhìn gương mặt của nhỏ Mai, cô ấy có khuôn mặt trái xoan phúc hậu, sóng mũi cao, da dẻ trắng hồng rất tự nhiên. Lại nói điểm “chết người” mà Mai sở hữu chính là đôi môi đều đặn, đánh một chút son tươi rói và bóng bẩy. Khi bối rối và sợ hãi như thế này vẫn không kém phần xinh đẹp. Càng nhìn càng hút mắt, chẳng muốn rời đi, nhưng tình cảnh lúc này chỉ tổ khiến tôi cảm thấy buồn cười.  Nhát thấy tình hình có vẻ hàng chục cái mũi dáo dùi chỉa đang chĩa thẳng về phía tôi nên đành bảo toàn tính mạng. Tôi lại lên tiếng ngỏ ý bỏ qua, chuyện đến đây là đủ khiến tôi vui rồi. Mặc dù cảm thấy khá oan nghiệt nhưng cũng chẳng to tát gì. Họa chăng sau này tìm cách lấy lại gấp bội.  Mọi chuyện giải quyết êm đẹp, Mai quay xuống xin lỗi tôi trước lớp và giáo viên, xong rồi ngồi xuống mà bật khóc thun thút. Nhỏ con gái kế bên quay sang an ủi, cùng với bọn con gái khác trong lớp bắn ánh mắt đầy căm phẫn về phía tôi. Giáo viên đứng lớp thở dài, lắc đầu rồi bắt đầu điểm danh, dặn dò một số việc.  Tôi điểm danh xong thì lại quay ra ngắm cây nhìn trời, trong lòng nhen lên mấy suy nghĩ vu vơ. Chợt nhớ lại khi nãy nhỏ Mai lỡ miệng gọi cô giáo là mẹ, xưng con từ nãy giờ thì quá rõ ràng rồi còn gì. Mà cũng quái lạ, mẹ lại chẳng bênh con tí nào, còn để cho cái thằng ất ơ nào đó có dịp ức hiếp con gái mình. Mà cũng phải, ai biểu con gái mình hung dữ quá chi, chắc cô này cũng nghiêm khắc lắm đây. Nghĩ đến đấy tôi liền cười khẩy rồi nằm dài ra ngủ, mặc kệ cái sự đời xung quanh có ra sao. Với tôi buổi đầu nhập học như thê này là đủ. Đánh một giấc ngon lành nữa thì mới là trọn vẹn.  Hồi lâu, trong cơn mơ màng tôi nghe thấy tiếng gọi và cảm giác tay mình bị kéo nhẹ. Hóa ra là thằng Huy ngồi kế bên tôi. Nó gọi tôi dậy vì đã đến giờ về, lớp đã về hết chỉ còn tôi với nó ở trong phòng. Nó bảo:  - mày ngủ như chết có biết khỉ gì đâu.  - Biết gì là gì?  Tôi hỏi lại, đưa tay chùi mép dính một ít nước bọt, trưng cái bộ mặt ngáo ngơ nhìn nó.  - Con nhỏ hồi nãy đó, nó là con gái cưng của cô chủ nhiệm lớp mình đó.  Lại thêm một đứa thích nói cái chuyện mà vốn dĩ tôi đã biết. Tôi cười khẩy đáp một cách hờ hững, làm bộ chẳng có gì ngạc nhiên. Nó liền thắc mắc tại sao tôi biết, trong khi xuyên suốt buổi họp tôi ngủ say sưa đến độ chảy cả nước dãi.  - Nãy Mai thưa lộn mày không để ý à?  Nó ồ lên vỡ lẽ như vừa phát hiện ra một bí mật mà loài người chưa từng được khám phá. Tôi đứng dậy vươn vai mấy cái lấy tinh thần, cầm lấy áo khoác rồi bước đi.  Thằng bạn tên Huy này nó vội chạy theo tôi, đi kè kè một bên như bạn bè thân thiết. Nó kể lại trong buổi họp hôm nay đã có những nội dung chính nào. Tôi cũng nghe cho có lệ mấy chuyện phân công ban cán sự nhạt thếch nhưng đến đoạn Mai là lớp phó học tập thì lại có phần hứng thú. Nó còn bảo lớp trưởng là thằng Hoàng Hưng, Bí thư chi đoàn là thằng Thái, thêm mấy tổ trưởng, sao đỏ các thứ. Chợt nó nhìn tôi mỉm cười rất ma quái. Tôi đứng lại, nhìn nó với ánh mắt nghi hoặc hỏi:  - Mày đừng nói là tao làm phó văn thể nha?  - Phó văn thể là nhỏ Yến, cái con nhỏ ngồi bên cạnh Mai đó. Lớp bầu xong hết thì mới nhớ là còn trống một vị trí, cô hỏi mấy đứa kia ai cũng né. Xong cái tụi nó chỉ mày, rồi cô ghi vào sổ ban cán sự cho mày làm... lao công.  Nghe thấy thế tôi chỉ “Ờ” một cách hờ hững, vẻ mặt không mấy quan tâm và nghi ngại lắm. Tôi vắt áo khoác lên vai, tay còn lại đút vào túi quần rồi ung dung cất bước. Trong lòng tôi cũng thầm mừng, may mà không làm gì khác quan trọng.  - Ơ thế mày không chán vì chức thấp à? - Nó ngạc nhiên hỏi với theo.  - Chả quan tâm.  Nó chưng hửng giây lát rồi cũng lại kè theo một bên, tíu tít trò chuyện với tôi.  - Mà mày tên gì nhỉ? Tao quên rồi. - Tôi vừa đi vừa hỏi nó.  - Cứ gọi tao là Thái Huy hay Béo cũng được.  - Cũng phải ha, nhìn mày như này gọi như thế là chuẩn khỏi chỉnh. Không lệch tí nào đấy!  Nghe thế nó liền cười khoái chí. Tôi cũng lấy làm lạ lắm. Ai đời lại đi nhận mình béo mà còn để người khác gọi như thế chứ? Chợt tôi nảy ra ý tưởng rủ Huy Béo đi uống nước mía tâm sự rồi kéo nó đi net chơi game. Dẫu sao kiếm thêm một thằng bạn ở môi trường mới cũng tốt, với lại thằng này ngồi cùng bàn, nhiệt tình không kém. Tôi tin tôi không nhìn sai người.  - Khách sáo thế, nước thì uống được chứ vụ net tao không biết chơi.  - Mày gà thế, yên tâm, tao chỉ cho. Mày sẽ thích!  - Thế có nghiện không?  - Chơi điều độ thôi, mày nghiện là tao méc ba mẹ mày à! - Tôi dọa nó.  Nói rồi hai thằng chạy ùa ra bãi tìm xe, hộc tốc đạp thật nhanh hướng về phía công viên vườn hoa ven sông Cà Ty.  Thế là tôi có bạn, một thằng bạn ở lớp mới trường mới. Nó tên là Thái Huy. Và để hợp thức hóa hơn, gắn kết cho tình bạn khăng khít, tôi được phép gọi nó là Huy Béo. Cái thằng, coi vậy mà tốt tính!  

- Chương 1 | Đọc truyện tranh