Truyenxk
Truyenxk
khotruyenchu.me - Đọc Truyện Online Hay Nhất 2026 | Kho Truyện Chữ Cập Nhật Liên Tục

Truyện Đế Sư Xuất Sơn Diệp Phùng Thi Nguyệt Full

Chương 34

Chương 34: Em muốn đi làm

Một tháng kế tiếp, Hà Tố Nghi đắm chìm trong hạnh phúc xưa nay chưa từng có. Cô vốn là cô gái dễ xấu hổ, nhưng dưới thế công dịu dàng của Diệp Phùng, tình cảm của hai người dần dần tăng vọt. Hôm đó lễ cưới của Diệp Phùng lan truyền khắp thành phố Hướng Dương nên việc làm ăn của Hà Sâm cũng càng ngày càng lớn, mọi chuyện đều phát triển theo hướng tốt nhất.

Hôm nay, Diệp Phùng vẫn dậy sớm nấu bữa sáng cho hai mẹ con như mọi khi. Mặt trời lên cao Hà Tố Nghi mới thức dậy, ngồi trên ghế cầm bánh quẩy, đôi chân lắc lư, phàn nàn: “Diệp Phùng, em không thể tiếp tục như thế này được nữa! Anh nhìn nè, mới một tháng mà em đã mập thêm 3 ký rồi!” Nói xong, cô ai oán cắn một miếng bánh quẩy.

Diệp Phùng bật cười, dịu dàng xoa đầu cô: “Sao lại mập? Nhưng bây giờ rất đáng yêu mà.”

Nếu ban đầu Diệp Phùng vì áy náy nên mới muốn cưới Hà Tố Nghỉ thì sau một tháng chung sống, anh đã thật lòng thích cô gái đáng yêu ngây thơ này rồi.

“Không được không được! Em không thể sa đọa như thế!” Hà Tố Nghỉ trợn trắng mắt nhìn anh: “Em muốn đi làm “Đi làm? Cần thiết sao?”

“Đương nhiên rồi!” Hà Tố Nghi nghiêm túc nhìn anh: “Không chỉ là em muốn đi làm mà anh cũng nên đi làm. Diệp Phùng, em biết anh rất có bản lĩnh, nhưng chúng ta không thể sống bám vào bố mẹ. Chúng ta phải làm tấm gương cho Thi Nguyệt! Mấy ngày trước em đã lén gửi CV cho một công ty, hôm nay chính là ngày phỏng vấn, anh chúc em thành công đi!”

Diệp Phùng kinh ngạc nhìn cô, chẳng trách mấy ngày nay đèn phòng cô đều sáng đến khuya, thì ra là thức đêm học tập.

Nói là làm, chỉ chốc lát sau, Hà Tố Nghi đã ăn diện xong xuôi, trang phục công sở vừa người làm tôn lên vóc dáng hoàn hảo của cô, cột đuôi ngựa gọn gàng, trông có mấy phần của một nữ cường nhân chốn công sở.

“Nếu em cứ quyết định đi làm thì làm ở công ty của ba cũng được mà?”

“Không được!” Hà Tố Nghi trợn trắng mắt: “Nếu đi công ty của ba thì chắc chắn ba sẽ tìm đủ mọi cách chiếu cố em. Em muốn dựa vào năng lực của mình, chứng minh em không thua bất cứ ai! Anh ở nhà chăm Thi Nguyệt nhé, em đi đây!”

Thấy cô ngạo kiều, Diệp Phùng cười khổ: “Được rồi, chúc em thành công.”

Nhìn Hà Tố Nghỉ rời đi, Diệp Phùng cười lắc đầu, xem ra hôm nay lại phải chuẩn bị thêm mấy món ngon để khao cô ấy rồi.

Người phụ nữ diễm lệ khoanh tay trước ngực, khinh thường nhìn lướt qua những người xin việc. Cô ta là chủ quản nhân sự được tổng bộ chuyên phái tới đây, tốt nghiệp trường đại học nổi tiếng, lương một năm hơn ba tỷ, đối mặt với người ở thành phố hạng ba này trời sinh đã mang theo cảm giác thượng đẳng.

Đột nhiên cô ta ngẩn ra, sau đó cau mày, chậm rãi bước đi.

Cạch cạch cạch… Tiếng gõ bàn vang lên, Hà Tố Nghi ngẩng đầu thấy người phụ nữ diễm lệ đang đứng trước mặt mình, vội đứng lên nhìn cô, vẻ mặt khó hiểu. Hình như cô từng thấy gương mặt này ở đâu đó rồi thì phải. Đột nhiên liếc nhìn thẻ nhân viên đeo trên ngực cô †a, chủ quản ngành tài nguyên nhân lực, Liễu Thanh Thủy. Cô đột nhiên nhớ ra, lập tức nở nụ cười, dang hai tay: “Thanh Thủy, sao lại là cậu? Tuyệt quá! Tớ không ngờ lại được gặp cậu ở đây!”

Liễu Thanh Thủy lùi về sau một bước né tránh vòng tay của Hà Tố Nghi. Cô không khỏi xấu hổ, cô ta nhếch môi cười: “Tôi cũng không ngờ lại thấy cô ở đây, người duy nhất bị học viện đuổi học kể từ khi thành lập tới nay, đúng là sỉ nhục!”