Bữa tối hôm nay có bánh bao ngô, bắp cải hầm khoai tây, thêm một bát canh củ cải.

Dù biết ăn tối thanh đạm thì tốt cho sức khỏe nhưng cơm tập thể ở nhà ăn đúng là quá nhạt nhẽo, gia vị cơ bản chỉ có muối.

Sở Ngọc bày biện cơm canh xong mới nhìn vợ: "Chịu khó thêm bữa này nữa thôi, ngày mai bếp lò trong nhà chắc là dùng được rồi."

Lời vừa dứt, anh đã thấy vợ bê từ trong tủ chạn ra một bát tô thức ăn: "Ở đâu ra thế này? Đây là... trứng hấp à?"

Sao nhìn nó đen thế? Bên trong còn có không ít rau củ.

Cố Phương Bạch ngồi xuống bàn: "Là tương trứng hấp, nghe nói là đặc sản địa phương, em học ở nhà chị Hiến Liên đấy."

Hai ngày qua nước nóng dùng trong nhà cũng là mượn bếp hàng xóm, Sở Ngọc không hỏi thêm gì nữa, cầm thìa múc một miếng thật đầy vào bát vợ rồi mới tiếp tục chủ đề trước đó: "Dạo này anh có lẽ không rút được thời gian để cùng em đi đại đội Hồng Hà đâu."

Cố Phương Bạch nuốt miếng thức ăn: "Em nghe ngóng rồi, bảo là khoảng nửa tháng nữa là phải gặt lúa mạch, Hương Tuyết làm sao chịu nổi cái khổ đó? Cứ đón cô ấy qua đây càng sớm càng tốt."

Em gái mình đúng là chưa từng chịu khổ như vậy, Sở Ngọc cũng nhíu mày: "Hay là đợi thêm chút nữa? Anh sẽ cố gắng nửa tháng sau thu xếp thời gian đi cùng em."

Mặc dù những năm trước nạn phỉ ở địa phương đã bị quét sạch trên quy mô lớn, nhưng ai mà biết chắc được liệu còn tàn dư nhỏ lẻ nào không.

Thêm nữa đây là vùng biên giới nơi gián điệp địch tung hoành... Tóm lại, dù nói thế nào Sở Ngọc cũng không yên tâm để vợ đi một mình.

"Lỡ như nửa tháng sau anh vẫn không dứt ra được thì sao?" Cố Phương Bạch cắn một miếng bánh bao ngô, cảm giác khô và thô ráp, hoàn toàn không thể so với món cháo ngô ăn ở tiệm cơm quốc doanh hôm trước.

Cô bưng bát canh củ cải đã nguội lên nhấp một ngụm nhỏ rồi mới nuốt chửng miếng bánh xuống.

Sở Ngọc đứng dậy: "Ăn không trôi thì đừng cố, trong nhà còn bánh quy và bánh ngọt, để anh đi lấy."

Cố Phương Bạch vội vàng giữ anh lại: "Đừng, em ăn được mà, chủ yếu là cũng chưa đói lắm. Anh thấy em ngược đãi bản thân mình bao giờ chưa?"

Nghĩ đến mức độ ăn mặc dùng đồ của vợ ngày thường, Sở Ngọc lại ngồi xuống, nhưng vừa cầm đũa ăn được hai miếng đã bắt đầu lải nhải: "Mấy món ăn vặt đó ăn vừa phải thôi, ba bữa chính vẫn quan trọng hơn."

Cố Phương Bạch cắn từng miếng nhỏ: "Không phải đồ ăn vặt, hôm nay đi mua rau của dân, ông cụ đó tặng một quả dưa bở, em ăn một nửa rồi."

Sở Ngọc buồn cười: "Quả dưa to cỡ nào?" Mà nửa quả đã ăn no được?

Cố Phương Bạch ra hiệu: "Chắc phải nặng một cân ấy, em để lại một nửa cho anh trong chạn rồi, coi như hoa quả tráng miệng sau bữa cơm."

Với sức ăn "như chim sẻ" của Phương Bạch nhà anh, quả dưa to như vậy đúng là đủ no thật. Sở Ngọc không lải nhải nữa mà hỏi xem hôm nay cô đã mua được những loại rau gì.

Khi biết vợ không chỉ mua nhiều rau và đồ mây tre đan mà còn kéo được cả than về, anh vừa xót xa vừa vui mừng. Xót xa vì mình quá bận, dạo này chẳng giúp được gì nhiều; vui mừng vì vợ gặp được hàng xóm tốt bụng.

Về số than còn thiếu, Sở Ngọc trầm tư một lát rồi bảo: "Chuyện này cứ để anh lo, anh sẽ nghĩ cách, em tuyệt đối đừng có đi nhặt củi đấy."

Cố Phương Bạch gật đầu: "Em chỉ hứng thú với việc hái rau dại thôi." Còn chặt củi các thứ thì thôi xin kiếu.

"Hái rau dại cũng đừng đi một mình, vùng này nhiều động vật hoang dã lắm."

Sở Ngọc dặn thêm một câu, thấy vợ nghiêm túc ghi nhớ mới nhắc đến em gái: "Ngày mai anh gọi điện cho lão Lý, nếu cậu ấy rảnh thì nhờ cậu ấy đưa em đi, nếu không rảnh..."

Cố Phương Bạch vội tiếp lời: "Nếu không rảnh thì để Tiểu Hồ đưa em đi được không?"

Sở Ngọc lắc đầu dứt khoát: "Nếu lão Lý không rảnh, anh sẽ nhờ cậu ấy tìm một người đáng tin cậy."

Còn về Hồ Quang Vinh, chàng trai đó tuy là cần vụ của anh, hiện tại trông cũng rất thật thà, nhanh nhẹn, nhưng dù sao cũng mới quen biết, anh không thể yên tâm phó thác được.

Ai đưa đi cũng được, miễn là đón được Hương Tuyết sớm nhất có thể, Cố Phương Bạch tỏ ý hoàn toàn nghe theo sắp xếp.

Sau bữa tối. Sở Ngọc lại quay về đơn vị.

Cố Phương Bạch hiểu được tình cảnh khó khăn hiện tại của chồng, trao cho anh một cái ôm đầy khích lệ, lại bỏ thêm ít đồ ăn vặt vào túi áo anh mới tiễn được Phó đoàn Sở mặt mày hớn hở ra khỏi cửa.

Ở Kim A Lâm ngày dài đêm ngắn, dù đã gần 7 giờ tối nhưng bên ngoài trời vẫn sáng rõ. Cố Phương Bạch đã tắm rửa xong, thấy không có việc gì làm bèn sang phòng ngủ phụ, bắt đầu khâu biên chiếu giường lò.

Cô là người hơi cầu toàn, khoảng cách giữa các mũi khâu lần nào cũng phải đo đạc cho đều tăm tắp mới chịu hạ kim. Công phu tỉ mỉ mới ra được đồ đẹp, thế nên khi khâu xong bốn cạnh chiếu thì đã hơn hai tiếng trôi qua.

Cô xoay cái cổ hơi cứng đờ, cầm đèn dầu quay về phòng ngủ chính chuẩn bị nghỉ ngơi…

Những ngày tiếp theo. Sở Ngọc bận rộn ngày đêm để tiếp nhận công việc mới. Cố Phương Bạch thì bận rộn phơi đủ loại rau khô, tiện thể trang trí lại căn nhà.

Cô không thích những chiếc giỏ mây tre đan trơn tuột bèn khâu thêm vào bên trong một lớp vải thô in hoa màu xanh đậm.

Cô cũng không thích bức tường sưởi bằng gạch đỏ tr*n tr** trong phòng khách bèn đóng mấy cái đinh lên tường, treo xen kẽ những chiếc giỏ mây lớn nhỏ khác nhau.

Cô lại càng không thích những món đồ nội thất cũ kỹ nửa vời trong nhà...

Ngày hôm đó khi Cố Phương Bạch đang cân nhắc xem nên dùng vải thô để may khăn trải bàn ghế, hay dùng sợi tre mịn đan thành những tấm lót có hoa văn thì Phó đoàn Sở đi làm về mang theo tin vui:

"... Anh nói thật sao? Ngày mai em có thể đi đón Hương Tuyết rồi?" Cố Phương Bạch cứ ngỡ phải đợi thêm, không ngờ mới qua hai ba ngày đã có kết quả.

Sở Ngọc lúc này đang rửa tay ở bếp sau, thấy vợ như cái đuôi nhỏ bám theo mình, đôi mắt sáng lấp lánh, anh lập tức mềm lòng vô cùng: "Thật, nhưng phải đi về trong ngày, lão Lý chỉ có đúng một ngày nghỉ là ngày mai thôi."

Chỉ cần đón được người thì chuyện gì cũng dễ thương lượng, Cố Phương Bạch liên tục đảm bảo: "Anh yên tâm, em cũng không muốn ở lại qua đêm đâu... Lão Lý có nói mai mấy giờ xuất phát không?"

Sở Ngọc giật chiếc khăn tắm treo trên cổ xuống lau tay, lau khô xong lại hắt thau nước ra ngoài, vừa bưng cơm từ nồi ra vừa đáp: "7 giờ sáng mai, lão Lý sẽ đón em ở điểm đỗ xe của quân đội trong thành phố."

Đơn vị ở đây mỗi sáng đều có xe hậu cần lên thành phố, Cố Phương Bạch tuy chưa đi bao giờ nhưng nghe chị Hiến Liên nhắc tới: "Xe hình như xuất phát trước 6 giờ sáng, vậy thì 5 giờ em đã phải dậy rồi."

Sợ mình ngủ quên, cô không quên dặn chồng: "Nhớ gọi em nhé."

"Yên tâm đi."

Trong nhà đã có thể đỏ lửa nấu cơm. Bữa tối có móng giò kho, địa tam tiên (khoai tây, cà tím, ớt chuông xào), canh cà chua trứng. Nếu chỉ có một mình Cố Phương Bạch, bữa tối chắc chắn cô sẽ ăn thanh đạm nhất có thể, cô dù sao cũng là người chú trọng dưỡng sinh.

Nhưng Phó đoàn Sở trực tiếp xuống đại đội huấn luyện cùng chiến sĩ, ngày nào cũng lăn lộn đầy bùn đất trở về, không cần hỏi cũng biết là rất vất vả, ăn uống tự nhiên phải có chút dầu mỡ mới được.

Sở Ngọc không ngờ bữa tối lại có món mặn, mắt sáng rực lên: "Móng giò ở đâu ra thế?"

Cố Phương Bạch: "Sáng nay chị Hiến Liên lên thành phố, em nhờ chị ấy mua giúp miếng thịt, chị ấy chỉ tranh được bốn cái móng giò, mỗi nhà chia nhau hai cái."

"Móng giò cũng tốt lắm." Sở Ngọc gắp một miếng cho vợ trước sau đó mới bắt đầu ăn ngốn nghiến.

Cố Phương Bạch trước đây không ăn móng giò vì thấy quá béo, ngặt nỗi bây giờ một tháng chẳng được ăn mấy bữa thịt, đừng nói là móng giò, đến lòng lợn cũng là mỹ vị hiếm có.

Đương nhiên dù ngon đến mấy, buổi tối cô cũng chỉ ăn hai miếng.

Thế là, "Thánh ăn" Sở làm một mạch quét sạch, như gió cuốn mây tan nuốt hết toàn bộ thức ăn vào bụng, đến cả mẩu hành lá thừa trong đĩa cũng không lãng phí.

"......" Cố Phương Bạch lại một lần nữa tò mò nhìn cái bụng không chút nhấp nhô của chồng, cảm thấy anh sắp thành "thùng cơm" đến nơi rồi.

Hai vợ chồng phân công rõ ràng, sau bữa ăn, Sở Ngọc bê bát đũa ra bếp sau. Cố Phương Bạch cũng không rảnh rỗi, cô lôi ra một chiếc bọc lớn, bắt đầu chuẩn bị đồ đạc cho chuyến đi ngày mai.

Khi Sở Ngọc dọn dẹp xong bát đũa quay lại phòng khách, anh thấy trên bàn bày biện rất nhiều thứ.

Bột mạch nha, sữa bột, kẹo... kem đánh răng, bàn chải, dầu dưỡng da... gạo, bột mỳ trắng đã rang chín, ngũ cốc... Sở Ngọc thậm chí còn thấy vài loại thuốc thông dụng ở góc bàn.

Anh mím môi, từ phía sau ôm lấy người vợ đang đối chiếu danh sách với cuốn sổ nhỏ, giọng khản đặc hỏi: "Chuẩn bị cho bố mẹ anh à?"

"Vâng, những thứ này ít nhiều cũng cải thiện được môi trường sống của họ." Nhận ra cảm xúc của chồng có chút không ổn, Cố Phương Bạch quay đầu hôn một cái lên cằm anh rồi mới tiếp tục bận rộn.

Nhưng rất nhanh cô lại thở dài: "Thực ra tuyết rơi chặn núi cũng có cái hay, lúc đó nhà nào nhà nấy trốn trong nhà tránh đông, bố mẹ có ăn chút đồ ngon cũng không bị ai phát hiện."

Chẳng bù cho lần này, dù cô đã cố gắng chuẩn bị đầy đủ nhưng số lượng vẫn quá ít. Ví dụ như bột mỳ trắng và gạo ngon, mỗi thứ chỉ có một hai cân, nhiều hơn sợ là không giấu nổi.

Vòng tay Sở Ngọc ôm vợ siết chặt hơn, cả người dán sát vào cô: "Thế này đã tốt lắm rồi, đợi một tháng nữa anh sẽ lại gửi cho bố mẹ... Phương Bạch, cảm ơn em."

"Cảm ơn gì chứ? Chúng ta là người một nhà mà... Á, suýt nữa thì quên, phải chuẩn bị thêm nhiều vải bạt dầu, hay là mang theo một cái vò nhỏ nữa? Đến lúc đó dùng giấy dầu bọc lại rồi chôn xuống đất?"

Càng nghĩ càng thấy đây là cách bảo đảm, Cố Phương Bạch vỗ nhẹ vào người Phó đoàn Sở đang dính như keo, chạy ra kệ gỗ ở bếp chọn cái hũ gốm phù hợp, miệng vẫn lẩm bẩm: "Tốt nhất là chuẩn bị vài cái cỡ nhỏ, chôn rải rác ở những chỗ hơi xa chuồng bò một chút, như vậy dù có bị lục soát ra cũng không nói rõ được là của ai..."

Sở Ngọc đi theo sau day day sống mũi hơi cay, xác định đã nén được nước mắt xuống mới lại vươn tay ôm vợ vào lòng.

Cố Phương Bạch đang ngồi xổm ướm thử cái hũ gốm nào vừa hơn...

Anh chàng này hôm nay dính người quá đi mất.

Vì trong lòng có việc nên ngày hôm sau Cố Phương Bạch không những không ngủ quên mà còn dậy sớm hơn dự định nửa tiếng.

Hiếm khi dậy sớm hơn Phó đoàn Sở nhà mình, cô phân vân giữa việc gọi anh dậy hay lẳng lặng thức giấc, cuối cùng chọn cách sau.

Thực tế là dạo này Sở Ngọc ngày nào cũng vất vả, lúc này mới hơn 4 giờ sáng, ít nhất anh còn có thể ngủ thêm một tiếng nữa.

Sau khi quyết định, Cố Phương Bạch mượn chút ánh sáng lờ mờ từ cửa sổ sau nhẹ nhàng rón rén xuống giường. Khi đã đứng vững trên mặt đất, cô mới run rẩy mặc chiếc áo bông vào.

Nói chung, Cố Phương Bạch rất thích môi trường sống hiện tại, điều duy nhất không quen là chênh lệch nhiệt độ ngày đêm.

Vì thế cô đã thay đổi thói quen nhiều năm, cứ trước 2 giờ chiều là phải gội đầu tắm rửa, tối đến chỉ rửa lại bộ phận nhạy cảm và chân...

Vừa thầm than vãn trong lòng, Cố Phương Bạch vừa băng qua lớp sương sớm màu xám xanh để ra bếp sau làm bữa sáng.

Thường ngày cô dậy muộn, bữa sáng đều do Sở Ngọc phụ trách. Cố Phương Bạch cũng không làm gì cầu kỳ, ngoài cháo loãng còn hấp thêm mấy cái bánh bao ngũ cốc.

Tất nhiên, lo lắng về dinh dưỡng, cô còn luộc thêm ba quả trứng trong nước dưới xửng hấp. Cô một quả, Sở Ngọc hai quả.

Nghĩ đi nghĩ lại, đợi đón được Hương Tuyết về, cô cũng phải học cách nuôi hai ba con gà, ít nhất là để tự cung tự cấp.

Cố Phương Bạch không phải tiếc tiền mua trứng, tiền tiết kiệm của nhà cô dày lắm... cô chủ yếu lo lắng việc cứ mua ăn mãi sẽ bị người có ý đồ để mắt tới...

Trong đầu nghĩ đông nghĩ tây, chẳng mấy chốc bữa sáng đã lên bàn.

Lúc này Sở Ngọc cũng dậy, nhưng anh không vội ăn vì lát nữa còn phải tập trung huấn luyện. Thế nên anh chỉ uống nửa cốc bột mạch nha rồi xách chiếc ba lô to đùng đưa vợ ra xe hậu cần.

Suốt dọc đường, Sở Ngọc không ngừng dặn dò đủ thứ: "... Nhớ nghe theo sắp xếp của lão Lý, nếu cậu ấy thấy không tiện đưa em và Hương Tuyết đi gặp bố mẹ thì hai người đừng đi, chúng ta tìm cơ hội khác sau..."

Cho đến khi vợ đã ngồi vào thùng xe tải, anh vẫn còn lải nhải: "Hành lý nặng quá, cứ để lão Lý xách cho biết chưa?"

Lý Dũng Huy đúng là cũng chẳng dễ dàng gì, Cố Phương Bạch trưng ra bộ mặt dở khóc dở cười đáp: "Em biết rồi."

"Trên đường chú ý móc túi, đừng có đi theo người lạ."

"Biết rồi, anh nói mấy lần rồi đấy, mau về đi." Không thấy mọi người đang nhìn chằm chằm à?

Sở Ngọc dù vẫn không yên tâm lắm nhưng cũng đành phải rời đi vì tiếng chuông tập trung sắp vang lên. Chỉ là mới đi được vài bước, sực nhớ ra điều gì, anh lại quay trở lại: "Buổi tối nhớ về đấy nhé, đừng có ở lại qua đêm."

"Biết-rồi-ạ~"

Biết vợ đã bắt đầu thấy phiền, Sở Ngọc sờ sờ mũi, lúc này mới mang theo nỗi lo lắng rời đi.

"Phụt... Nghe bảo Phó đoàn Sở huấn luyện lính mới vừa dữ vừa ác, bình thường chẳng thấy cười bao giờ, hóa ra sau lưng lại thương vợ như thế à?"

"Tôi cũng lần đầu thấy đôi vợ chồng trẻ tình cảm tốt thế này đấy, hai đứa mới cưới chưa lâu đúng không?"

Trên xe có hai người quân tẩu, một người là vợ của Phó đoàn trưởng phụ trách sản xuất ở lâm trường, người còn lại Cố Phương Bạch chỉ thấy quen mặt chứ chưa nhớ ra tên tuổi.

Thấy họ không có ác ý, cô cũng nghiêm túc trò chuyện cùng họ. Thêm bạn thêm đường mà. Đừng bao giờ coi thường mối giao thiệp giữa phụ nữ, trong nhiều trường hợp, nó thực sự có thể ảnh hưởng đến quan hệ giữa những người đàn ông.

Cố Phương Bạch không phải người thanh cao, chỉ cần đối phương không có ác ý, cô tự nhiên sẵn lòng bỏ chút tâm sức để kết giao…

Trong tình huống cả hai bên đều có ý định kết giao, đến khi xuống xe, mấy người đã gọi nhau là chị em ngọt xớt.

Cố Phương Bạch vẫy tay chào tạm biệt hai người chị nhiệt tình rồi mới tiến về phía lão Lý đang đợi ở cách đó không xa trong bộ cảnh phục, cười hỏi: "Anh đợi lâu chưa?"

Lý Dũng Huy chủ động đón lấy ba lô: "Chưa lâu đâu, tôi căn thời gian mà đến."

Cố Phương Bạch gật đầu: "Vậy thì tốt... Lão Lý, hôm nay lại phải làm phiền anh rồi."

"Em dâu khách sáo quá... Giờ chúng ta ra bến xe luôn chứ?" Lý Dũng Huy vốn không giỏi ăn nói, nhất là lúc này không có anh em ở bên, anh lại càng không biết nói gì.

Cố Phương Bạch nhìn đồng hồ trên cổ tay: "Thời gian còn kịp không? Tôi muốn ghé tiệm cơm quốc doanh mua ít bánh bao, màn thầu cho bố mẹ, và cả lương khô cho chúng ta ngày hôm nay nữa... Nếu không kịp thì thôi ạ."

"Kịp!" Dù thời gian không dư dả nhưng cố một chút cũng không phải là không được...

Tiệm cơm quốc doanh vẫn đông nghịt người, Cố Phương Bạch đành giao tiền và phiếu cho lão Lý, còn mình đứng đợi bên ngoài.

Đợi đến khi Lý Dũng Huy xách một túi vải đầy ắp bánh bao, màn thầu quay lại, hai người lại tức tốc chạy ra bến xe.

Từ thành phố không có xe đi thẳng đến đại đội Hồng Hà. Sau khi đến huyện còn phải chuyển xe đi công xã, cuối cùng là đi máy cày hoặc xe bò...

Tất nhiên nếu không may mắn gặp được xe đi nhờ thì chỉ còn cách đi bộ từ trấn vào đại đội Hồng Hà. Xe khởi hành, Cố Phương Bạch ngồi ở hàng ghế cuối, nhìn những ngôi nhà và hàng cây lùi dần qua cửa sổ, thầm cầu nguyện mọi việc suôn sẻ.

Đồng thời trong lòng cũng dâng lên niềm mong đợi, không biết Hương Tuyết khi thấy mình có vui đến mức nhảy dựng lên không…

11 giờ sáng. Toàn bộ đại đội Hồng Hà, bất kể dân làng hay thanh niên tri thức đều ở trong "trạng thái sẵn sàng chiến đấu".

Vài ngày nữa là phải gặt lúa mạch, Đội trưởng sản xuất mỗi ngày chạy đi chạy lại vô số lần trên đồng để kiểm tra độ chín của lúa.

Dân làng và thanh niên tri thức cũng không rảnh rỗi, không tu sửa đường xá, nện sân phơi thì cũng mài sắc liềm hái.

Trong mắt dân làng địa phương, Sở Hương Tuyết thuộc loại "vai không gánh nổi, tay không xách được". Cho dù cô chưa bao giờ than khổ, gặp ai cũng mỉm cười, mọi người đều có ấn tượng rất tốt về cô nhưng vẫn không thay đổi được sự thật là mỗi ngày cô chỉ kiếm được tối đa 5 điểm công.

Thế nên trong "thời kỳ chiến bị" tuyệt đối không được sơ sẩy này, đồng chí Sở Hương Tuyết yếu đuối được Đội trưởng sản xuất trực tiếp xếp vào đội khâu vá.

Đúng vậy, chính là kiểu đi kiểm tra túi vải đựng lúa mạch, nếu chỗ nào bị chuột gặm thủng thì phải khâu vá lại cẩn thận... tóm lại là không được để rơi mất một hạt lúa nào.

Đây là một công việc rất nhẹ nhàng, những năm trước đều do các bà cụ lớn tuổi đảm nhận. Năm nay giữa một đám đầu tóc bạc phơ bỗng xuất hiện một cô gái trẻ tóc đen nhánh, đúng là hiếm có.

Thêm nữa, các bà cụ đều là người thích làm mối, bà này giới thiệu một anh, bà kia giới thiệu hai anh như thể đang thi đấu vậy... làm Sở Hương Tuyết bị "tra tấn" đến mức đầu óc quay cuồng, hận không thể dùng chiêu "đi vệ sinh" để chuồn lẹ thì đột nhiên có tiếng gọi như từ trên trời rơi xuống:

"Đồng chí Tiểu Sở, chị dâu cháu đến thăm cháu kìa."

Là Đại đội trưởng! Sở Hương Tuyết trong lòng chỉ thấy như được cứu mạng, còn chưa kịp phản ứng lại ý nghĩa trong lời nói của đối phương thì người đã lao ra ngoài.

Sau đó không kịp phòng bị, cô ấy nhìn thấy một gương mặt cười quen thuộc: "Phương... Phương Bạch?"

Hương Tuyết đen đi một chút, cũng gầy đi, mặc đồ xám xịt, Cố Phương Bạch trong lòng xót xa nhưng ngoài mặt không hề lộ ra, chỉ cười trêu: "Sao lại nói lắp thế kia?"

"Á~ Đúng là cậu rồi! Phương Bạch!!!"

Cô ấy ra sức dụi mắt, sau khi xác định không phải nhìn nhầm, Sở Hương Tuyết mừng rỡ phát điên, chạy ba bước thành hai đến trước mặt chị dâu, ôm chầm lấy cô vừa cười vừa nhảy: "Mọi người đến đây từ bao giờ thế? Bộ đội có xa chỗ tớ không... Ái chà, sao không đánh điện báo cho tớ? Để tớ còn ra công xã đón mọi người chứ, đúng rồi, anh trai tớ đâu?!"

Ôm lấy người bạn thân cười ngây ngô một hồi lâu, Sở Hương Tuyết mới hơi buông ra, nhìn quanh quất tìm anh cả. Nhưng lại vô tình đối diện với một đôi mắt chứa đầy ý cười...

Cứu mạng~! Lý... đồng chí Lý Dũng Huy sao cũng ở đây?

Vậy là những hành động như con điên lúc nãy của cô ấy chẳng phải đã bị người ta nhìn thấy hết rồi sao?

Trong nháy mắt, Sở Hương Tuyết đỏ bừng mặt như bị sốt.

Cái lỗ... Cái lỗ nào cho cô chui xuống bây giờ...