Đối với năng lực của cán sự Cố, Hồng Hữu Căn vẫn còn nghi ngờ.

Ngặt nỗi Phương lão không đi được, anh cũng chỉ đành lui một bước mà chấp nhận. Thẳng thắn mà nói, sau khi nghe mọi người khuyên can, anh đã tin đồng chí Cố có chút bản lĩnh. Nhưng để nói là sánh ngang với Phương lão, Hồng Hữu Căn không tin một chút nào.

Thực sự là kiến thức về pháp y học quá rộng lớn, Phương lão tích lũy mấy chục năm, làm sao một người trẻ tuổi có thể so bì được?

Không khéo kiến thức cô nắm được còn chẳng bằng số kinh nghiệm anh tích lũy bao năm qua ấy chứ.

Tất nhiên những toan tính nhỏ nhen đó Hồng Hữu Căn chỉ thầm nhủ trong lòng, mặt không hề để lộ ra ngoài. Dù sao đi nữa người ta đã sẵn lòng thức trắng đêm bôn ba cùng mình một chuyến, mình phải biết ơn.

Nghĩ đến đây, Hồng Hữu Căn ngồi ở ghế phụ quay đầu nhìn đồng chí trẻ tuổi ở ghế sau. Cố Phương Bạch lúc này hoàn toàn không chú ý đến sự quan sát của Trưởng phòng Hồng. Sau một ngày lao động mệt mỏi, cô đã tựa lưng vào ghế và ngủ thiếp đi.

Còn về việc bị xem nhẹ hay nghi ngờ, dù có nhận ra cô cũng chẳng để tâm. Bởi lẽ trong ngành này, có bản lĩnh hay không, cứ cầm dao mổ lên một lần là thực tế hơn bất kỳ lời nói nào.

Vì vậy suốt quãng đường Cố Phương Bạch rất yên tĩnh, ngủ một mạch cho tới khi đến bệnh viện thành phố Du Thành.

Từ thành phố Cáp đến Du Thành dù chưa đầy 200 km nhưng thời này đường sá không tốt, lại là xe chạy đêm, đi đi dừng dừng, tổng cộng mất gần năm tiếng đồng hồ.

Tháng 6 là lúc Du Thành có thời gian chiếu sáng dài nhất, dù mới hơn bốn giờ sáng nhưng trời đã sáng rõ. Lý Hổ, người giúp đổi lái xoa xoa má cho tan nốt chút buồn ngủ cuối cùng rồi nhìn ra ghế sau: "Chị dâu... Cán sự Cố, đến nơi rồi ạ."

Đường sá quá xóc nảy nên Cố Phương Bạch ngủ không sâu, nghe thấy tiếng gọi liền mở mắt ngay lập tức, theo bản năng nhìn ra ngoài: "Đến rồi?"

Lý Hổ đẩy cửa xuống xe: "Vâng, đến rồi."

Nhận được câu trả lời khẳng định, Cố Phương Bạch cũng không chần chừ, vừa ngáp vừa đẩy cửa xe bước xuống. Khi đôi chân chạm xuống nền nhựa đường bị cơn gió lạnh lướt qua, cô rùng mình một cái và tỉnh táo hẳn.

Hồng Hữu Căn đã nhiều lần làm việc với bệnh viện nên sau khi khóa cửa xe, anh quen đường nhẹ lối dẫn hai người đi thẳng về phía nhà xác. Sau khi đăng ký thông tin với nhân viên trông coi, anh mới đẩy cánh cửa kim loại nặng nề ra.

Trong phút chốc, hơi lạnh cuộn lấy mùi Formalin xộc vào mũi. Thú thật, dù bao nhiêu năm qua, Hồng Hữu Căn vẫn khó mà thích nghi được với cái mùi hăng hắc này. Anh vừa nhíu mày vừa vô thức quan sát nữ đồng chí đi cùng.

Thấy sắc mặt cô vẫn điềm tĩnh, lòng anh mới hơi vững lại: "Cán sự Cố, nạn nhân nằm trên bàn kia. Trước khi đi thành phố Cáp, tôi đã bảo người ta đưa ra để rã đông rồi, giờ chắc là vừa vặn để khám nghiệm."

Trong lúc nói chuyện, hai tay Hồng Hữu Căn cũng không rảnh rỗi, anh chậm rãi lật tấm vải trắng đã ngả vàng ra.

Cố Phương Bạch nhận lấy hộp dụng cụ khám nghiệm từ tay Lý Hổ, lấy khẩu trang và găng tay cao su đã khử trùng ra đeo vào. Đợi mặc xong áo bảo hộ, cô một tay cầm tài liệu, một tay cầm kính lúp tiến về phía bàn khám nghiệm.

Tử thi nam giới, 42 tuổi, cao 172 cm. Vùng giáp ranh thái dương - đỉnh bên trái đầu có vết thương do vật tù, miệng vết thương có dạng hình sao không đều, mép da có dải bầm dập rõ rệt. Xương sọ bị gãy lún, vỡ vụn, đường nứt xương kéo dài về phía xương thái dương và xương đỉnh...

Tài liệu không có quá trình nghiệm tử chi tiết, chỉ có vài dòng kết luận ngắn ngủi. Cố Phương Bạch tò mò: "Cái này là ai khám nghiệm vậy?"

Hồng Hữu Căn: "Bác sĩ ngoại khoa của bệnh viện thành phố. Sao vậy? Cán sự Cố có bổ sung gì không?"

Cố Phương Bạch không vội phát biểu ý kiến, đặt tài liệu sang một bên: "Đợi khám nghiệm xong mới nói được. Trưởng phòng Hồng không ra ngoài sao?"

Hồng Hữu Căn lo lắng nữ đồng chí này chỉ "múa rìu qua mắt thợ", nhìn không ra gì thì thôi, ngặt nỗi nếu làm hỏng thi thể thì anh biết khóc với ai: "Tôi có thể ở lại học hỏi chút không?"

Cố Phương Bạch như không nhận ra ý đồ thật sự của đối phương, xua tay không mấy để tâm: "Anh không sợ là được."

Hồng Hữu Căn ưỡn ngực: "Tôi làm công an bao nhiêu năm, cảnh tượng nào mà chưa thấy qua?"

Cố Phương Bạch lại nhìn Lý Hổ ở gần đó. Lý Hổ nhìn trái nhìn phải, chọn một vị trí gần cửa nhất ngồi xuống: "Chị dâu, em ở đây bầu bạn là được."

Được thôi... Cố Phương Bạch không nói thêm gì nữa, trực tiếp bắt đầu khám nghiệm bề ngoài tử thi.

Từ những cục máu đông lớn ở vết thương xương sọ, cô chậm rãi di chuyển xuống vùng cổ. Từ vùng cổ xuống ngực bụng... cuối cùng là hai cánh tay, lòng bàn tay.

Cô phát hiện ngoài vết thương ở đầu và một chỗ xuất huyết dưới da ở mặt sau đoạn giữa cẳng tay phải thì ở nửa người trên chỉ có rìa bàn tay trái có một vết vảy da kích thước bằng hạt gạo.

Cố Phương Bạch lấy que thăm dò gẩy nhẹ, xác định vảy da dính chặt vào nền dưới, không lỏng lẻo mới vòng lại phía đầu nạn nhân.

Hồng Hữu Căn: "Trên tay có gì bất thường sao? Không phải là vết thương do đánh nhau trước khi chết đấy chứ?"

Cố Phương Bạch hơi ngạc nhiên nhìn lại anh ta, không hiểu sao anh lại hỏi một câu nông cạn như vậy nhưng cô vẫn giải thích một câu: "Không phải, vết trầy xước do đánh nhau đa số ở cánh tay, mu bàn tay phía xương trụ, mặt sau các khớp đốt bàn ngón tay, hình thái đa phần là dạng dải hoặc mảng, vị trí sẽ không lệch và nhỏ thế này. Hơn nữa vết sẹo này chắc phải được hai ngày rồi."

Hồng Hữu Căn ngạc nhiên: "Vết thương được mấy ngày mà cô cũng nhìn ra được?"

Nếu vậy thì đúng là có bản lĩnh thật.

"Vâng." Cố Phương Bạch đáp một tiếng rồi lại tập trung vào công việc.

Sau khi ghi chép các chi tiết như kích thước và hình dạng vết thương đầu vào sổ, cô mới dùng que thăm dò đưa vào vết thương để đo độ sâu. Sâu nhất khoảng 4 cm, đã chạm đến bề mặt màng cứng.

Về hình dạng vết thương, Cố Phương Bạch nhíu mày nhìn Trưởng phòng Hồng: "Hung khí có ở đây không?"

"Có, tôi gọi điện bảo bên vật chứng mang qua ngay." Dứt lời, Hồng Hữu Căn đã sải bước ra khỏi nhà xác.

Cục thành phố ở rất gần bệnh viện. Khoảng năm phút sau, cửa nhà xác lại được đẩy ra lần nữa. Hồng Hữu Căn cẩn thận bưng một chiếc xẻng sắt, công an trẻ đi sau anh thì xách theo vài loại nông cụ khác.

Cố Phương Bạch không đưa ra ý kiến gì về sự thô bạo trong việc bảo quản vật chứng thời này, cô chỉ liếc qua một cái rồi dồn ánh mắt vào chiếc xẻng.

Hồng Hữu Căn: "Cán sự Tiểu Cố nhìn này, chiếc xẻng này được tìm thấy bên cạnh nạn nhân, trên đó còn có vết máu, rất có thể chính là hung khí."

"Không phải cái này." Sau khi kiểm tra kích thước và hình dạng cán xẻng, Cố Phương Bạch lắc đầu dứt khoát rồi nhìn sang các nông cụ khác trên tay công an trẻ.

Hồng Hữu Căn nhíu mày: "Có chỗ nào không đúng?"

Cố Phương Bạch rút ra một chiếc cuốc chim, quay lại bàn khám nghiệm, đặt mặt đầu búa so với vết thương. Xác định suy đoán không nhầm, cô mới nói: "Hình dạng không khớp. Cái này mới là hung khí."

Ánh mắt Hồng Hữu Căn đảo qua đảo lại giữa đầu búa cuốc chim và cán gỗ của xẻng sắt: "Tôi vẫn chưa nhìn ra có gì không đúng cả."

Cố Phương Bạch: "So với miệng vết thương, cán xẻng là hình trụ, tác động thẳng đứng sẽ tạo ra vết rách da hình vòng cung bầm dập chứ không phải hình sao trên đầu nạn nhân..."

Sau khi nghe kỹ giải thích, Hồng Hữu Căn nhìn lại chiếc xẻng dính máu và chiếc cuốc chim không dấu vết: "Nghĩa là, hung thủ đang cố tình đánh lạc hướng chúng ta?"

"Khả năng cực lớn." Cố Phương Bạch lại chỉ vào mặt vết thương: "Từ đây còn có thể nhìn ra hướng tác động của hung khí."

Hồng Hữu Căn vội hỏi: "Nhìn ra được gì?"

"Hung khí đi từ sau ra trước, hơi chếch lên trên. Nạn nhân lúc đó..." Cố Phương Bạch khựng lại, đích thân làm mẫu một động tác: "Nạn nhân lúc đó không phải ngồi xổm thì cũng là đang quỳ, còn hung thủ đứng ở phía sau ông ta."

Một vết thương nhỏ xíu mà có thể rút ra được nhiều thông tin thế sao?

Hồng Hữu Căn cầm chiếc cuốc chim không vững, suýt nữa thì đập trúng mu bàn chân... nếu không phải né nhanh.

Anh cúi người nhặt cuốc lên, siết chặt trong tay, giọng khàn đặc: "Điều này có thể chứng minh hung thủ không phải là cậu thanh niên tri thức kia không?"

"Không thể." Cố Phương Bạch nhanh chóng tiếp tục ghi chép vào sổ. Đợi khi đặt bút xuống, thấy chân mày Trưởng phòng Hồng nhuốm vẻ thất vọng, cô mới tiến sang bên phải nạn nhân, chỉ vào cẳng tay phải và cẳng chân phải: "Nhưng chỗ này thì có thể."

Hồng Hữu Căn suýt thì bỏ cuộc... sao anh cứ có cảm giác như đang bị đùa giỡn vậy?

Nhưng anh cũng chẳng nỡ truy cứu: "Chỗ này có gì không đúng? Đây chẳng phải là vết thương phòng vệ sao?"

Cố Phương Bạch: "Là vết thương phòng vệ, nhưng cụ thể thế nào thì đợi chút, còn cần cố định bằng chứng. Đợi tôi cưa xương sọ nạn nhân ra để xác định xem màng não có bị xuyên thấu không đã."

Hồng Hữu Căn: "Còn phải giải phẫu nữa sao? Người nhà dù đã đồng ý nhưng hy vọng chúng ta cố gắng giữ thi thể nguyên vẹn."

Cố Phương Bạch: "Yên tâm đi, tay nghề khâu vá của tôi không kém gì giải phẫu đâu."

Hồng Hữu Căn nghĩ thầm... Câu nói này của cán sự Tiểu Cố nghe có chút đáng sợ nha.

Càng đáng sợ hơn là hàng loạt hành động tiếp theo của cô.

Mặt không biến sắc cưa mở hộp sọ thì thôi đi, cô còn tỉ mỉ bới tìm các tổ chức bên trong đầu. Nhìn thấy chất não màu vàng nhạt bên trong, Hồng Hữu Căn không còn trụ vững trước cơn buồn nôn sinh lý nữa, ba bước như một vọt thẳng ra ngoài.

Dư quang liếc thấy hành động "nhát cáy" của đối phương, Cố Phương Bạch không buồn ngẩng đầu, chỉ khẽ nhếch môi rồi tiếp tục công việc trên tay.

Sự bận rộn này kéo dài đến hai tiếng sau khi cô đẩy cánh cửa kim loại của nhà xác ra.

Hồng Hữu Căn đợi ở hành lang giờ đây có thái độ đặc biệt khách khí: "Cán sự Cố, sao rồi?"

Cố Phương Bạch đưa cuốn sổ tài liệu qua, vừa cởi áo bảo hộ vừa nói: "...Đoạn giữa cẳng tay phải và cùng bên của cẳng chân phải đều có vết thương phòng vệ... Vết thương trên xương sọ không xuyên qua bề mặt màng não cứng chứng tỏ khi nạn nhân chịu cú đập mạnh của cuốc chim, người dù ngã xuống nhưng chưa mất đi ý thức."

Hồng Hữu Căn nhanh chóng lật xem tài liệu, nghe vậy truy vấn: "Vậy vết thương chí mạng là?"

Cố Phương Bạch: "Khi nạn nhân ngã xuống đất, vùng chẩm va đập xuống mặt đất hoặc v*t c*ng tạo thành gãy xương đối bên."

Tài liệu có chút nhiều, Hồng Hữu Căn cuống lên: "Những thứ này cũng không chứng minh được hung thủ không phải là cậu thanh niên tri thức kia mà."

Cố Phương Bạch tháo khẩu trang, hít một hơi sâu không khí trong lành rồi chỉ vào một chỗ trên sổ: "Chỗ này, dấu vết thương phòng vệ ở đoạn giữa cẳng tay phải và cùng bên cẳng chân phải. Hai chỗ này lẽ ra là sau khi nạn nhân bị tấn công ngã xuống, hung thủ đã đá và giẫm đạp, nạn nhân dùng tay và chân bảo vệ các chỗ hiểm yếu để lại... Dựa trên dấu vết thể hiện trên bề mặt tử thi, tôi suy đoán vết đá là do loại giày đại đầu bì."

Hồng Hữu Căn bừng tỉnh sau đó là đại hỉ: "Cậu thanh niên tri thức kia bị bắt quả tang tại chỗ, nhưng cậu ta đi giày giải phóng!"

Cố Phương Bạch gật đầu tỏ ý tán thành: "Anh có thể đi tra xem trong số những người ở gần đó ngày hôm ấy ai đã đi loại giày như vậy. Ở nông trường, số người có điều kiện đi loại giày này chắc không nhiều đâu nhỉ? Đúng rồi, hung thủ thuận tay phải."

Hồng Hữu Căn phấn khích phát điên, quay người định đi rà soát ngay.

Chỉ là vừa vọt ra được vài bước, sực nhớ ra điều gì, anh lại vội quay đầu dặn dò công an trẻ ở phòng vật chứng: "Tiểu Hàn, cậu giúp tôi sắp xếp cho pháp y Cố, ăn uống ở lại thế nào cứ tính hết lên đầu tôi... Pháp y Cố, cảm ơn cô nhé, lát nữa tôi sẽ đích thân quay lại cảm ơn sau."

Dứt lời, Hồng Hữu Căn vội vã chạy đi mất.

Nhận được lời dặn, Tiểu Hàn - người vốn dĩ đang nghĩ cách tiếp cận vui mừng không xiết. Anh vừa tận mắt chứng kiến sự lợi hại của nữ đồng chí trẻ tuổi này.

Trong hệ thống cảnh vụ, ai chẳng biết pháp y giỏi khó tìm. Giờ nhân tài xuất hiện ngay trước mắt, làm sao có thể không tranh thủ lấy lòng?

Nghĩ đến đây, nụ cười trên mặt Tiểu Hàn càng rạng rỡ thêm vài phần, anh hồ hởi dẫn người đi ra ngoài, miệng không ngừng lải nhải: "...Cán sự Cố đúng là giỏi thật đấy, trẻ tuổi thế này mà bản lĩnh đúng là tuyệt đỉnh...

Nói đi cũng phải nói lại, nhà tôi có mấy người làm công an cơ, anh cả tôi ở Cục thành phố Tề, cũng phụ trách mảng hình sự này, sau này không khéo còn phải làm phiền đồng chí Cố giúp đỡ đấy...

Cô xem, chúng ta có nên để lại cách liên lạc không?"

Chương 138 - Chương 138 | Đọc truyện tranh