Việc Tầm Bảo Thử có thể thuần phục được con chim nhỏ trụi lông kia, không chỉ Dư Kim Châu không ngờ tới, mà Tô Vân Giao thấy vậy cũng cảm thấy vô cùng kinh ngạc.

Thế nhưng ngay sau đó, Tô Vân Giao liền lấy làm đắc ý trong lòng. Con chim trụi lông của tiểu sư muội lại bị linh sủng của mình huấn luyện cho ngoan ngoãn phục tùng. 

Tô Vân Giao cảm thấy nở mày nở mặt, vô cùng tự hào về bản lĩnh linh thú tầm bảo của mình. Khoảnh khắc này, nàng ta thậm chí cảm thấy xét về một phương diện nào đó, bản thân mình cũng xem như đã thắng được tiểu sư muội một lần! Còn Dư Kim Châu, sau khi phát hiện ra phương pháp thuần hóa của Tiểu Ngân Đậu đối với con chim nhỏ, vốn chẳng thiếu linh thạch, nàng thầm nghĩ sau này muốn nắm thóp con chim nhỏ này chẳng phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao? 

Còn về việc để Tô Vân Giao khế ước với nó, tuy nàng đã nói với hệ thống là sẽ hoàn thành sớm, nhưng thực tế thì không thể quá nôn nóng. Nàng phải đợi con chim nhỏ lớn thêm một chút, có dáng vẻ của Hỏa Hoàng rồi mới có thể ở trước mặt Tô Vân Giao mà "bán" được giá tốt.

Bên này, chuyện hai con linh thú phá vỏ, Tần Lăng Tuyết vẫn chưa hay biết. Lúc này, tại một nơi bế quan trong Linh Bảo Thành, Tần Lăng Tuyết đã thành công luyện hóa đóa "Tuyết Tinh Hoa" trong tay. 

Tu vi của nàng tuy vẫn là Nguyên Anh sơ kỳ, nhưng so với trước kia đã có chút thăng tiến. Đáng tiếc là nàng không có đủ linh thạch dùng để tu luyện, nếu không lần bế quan này nói không chừng thực lực còn có thể tiến triển thêm.

Tần Lăng Tuyết cũng không vì thiếu thốn tài nguyên tu luyện mà u sầu. Đợi vài ngày nữa khi bí cảnh mở ra, bên trong sẽ có linh khí nồng đậm cùng đủ loại thiên tài địa bảo. Chỉ cần vận khí của nàng không quá tồi tệ, tùy tiện tìm thấy một ít thì việc đột phá lên Nguyên Anh trung kỳ không thành vấn đề.

Cách thời điểm bí cảnh chưa biết mở ra còn ba ngày. Trong Linh Bảo Thành vẫn chưa có bất kỳ điềm báo nào cho thấy bí cảnh sắp xuất hiện. Mà hôm nay chính là ngày diễn ra hội đấu giá lớn mỗi tháng một lần của thành. Dư Kim Châu đã hẹn trước với Liễu Yên Nhiên cùng đi hội đấu giá để mở mang tầm mắt. Thế nên nàng chào Tô Vân Giao một tiếng rồi mang theo chim nhỏ đi ra ngoài.



Linh Bảo Thành, sàn đấu giá phía Tây.

Muốn tiến vào tầng ba, không thể thiếu việc phải trải qua bước kiểm tra "tài lực". Trong túi trữ vật phải có từ năm triệu linh thạch trở lên mới có tư cách lên lầu. Những kẻ không đủ linh thạch thì không thể tham gia buổi đấu giá này. Quy tắc này vốn luôn là tiêu chuẩn vào cửa của hội đấu giá tầng ba. Nhưng không ít tu sĩ lần đầu đến Linh Bảo Thành lại không hề biết rõ, vì thế có rất nhiều người do không lấy ra nổi linh thạch mà bị chặn ở bên ngoài.

Bên ngoài sàn đấu giá, sau khi Dư Kim Châu hội hợp với Liễu Yên Nhiên, hai người cùng nhau tiến vào trong. Băng qua khu giao dịch tự do ở tầng một, bước lên tầng hai. 

Khi định lên tầng ba, Dư Kim Châu mới nghe nói đến chuyện "nghiệm tư" vào cửa này. Năm triệu linh thạch đối với nàng căn bản không là vấn đề, nhưng Liễu Yên Nhiên lại không có tài lực hùng hậu như vậy. Thấy thế, Dư Kim Châu định dùng "năng lực tiền bạc" đưa Liễu Yên Nhiên vào cùng. Tuy nhiên nàng vừa mở miệng đã bị Liễu Yên Nhiên lắc đầu từ chối.

“A Châu muội muội, có những nơi một khi ta không đủ tư cách bước vào thì không nên miễn cưỡng, ta ở bên ngoài đợi muội.”

Liễu Yên Nhiên đã quyết định, Dư Kim Châu đành phải gật đầu. Gặp được người bạn biết giữ chừng mực như vậy khiến ấn tượng của nàng về Liễu Yên Nhiên lại tốt thêm vài phần.

Bước lên tầng ba, trước khi vào sàn đấu giá, người hầu canh cửa đưa một chiếc mặt nạ và một chiếc áo choàng đen vào tay Dư Kim Châu. Đối phương nghiêm túc dặn dò: “Xin khách nhân hãy mặc vào trước khi vào trường, khi đấu giá có thể tránh được nhiều rắc rối không đáng có.”

Dư Kim Châu hiểu ý của đối phương. Nếu tất cả mọi người đều có cùng một bộ trang phục này, vậy thì đến lúc đó dù vật đấu giá bị ai mua mất cũng sẽ không ai hay biết. Như vậy sẽ hạn chế tối đa việc người đấu giá được bảo vật sau khi rời khỏi sàn đấu giá bị kẻ có tâm địa xấu bám theo. Sau này bọn họ rời khỏi Linh Bảo Thành cũng sẽ không bị kẻ khác chặn đường g.i.ế.c người đoạt bảo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Dư Kim Châu nhận lấy mặt nạ, khoác lên áo bào. Chiếc áo choàng đen trông có vẻ bình thường này thực chất là một món pháp khí, che giấu đi tu vi của nàng, khiến kẻ khác không thể dò xét được nông sâu.

Tiến vào sàn đấu giá, Dư Kim Châu ngước mắt nhìn lên. Nơi này rõ ràng cũng nhờ vào không gian trận pháp mà mở rộng bên trong ra gấp mười mấy lần. Trong trường cao tới trăm trượng, vòm mái khảm đầy dạ minh châu, ánh sáng lung linh như dải ngân hà đổ xuống. Trên nền đất lát ngọc thạch, ba tầng ghế ngồi hình vòng cung bao quanh đài đấu giá dát vàng ở trung tâm. 

Gọi là ghế ngồi, nhưng thực chất mỗi vị trí đều là một gian phòng bao riêng biệt. Mặt đối diện với đài đấu giá được bịt kín bằng một phiến thủy tinh thạch trong suốt khổng lồ. Từ trong phòng nhìn ra ngoài, mọi thứ trên đài đều rõ mồn một. 

Còn từ ngoài nhìn vào trong, bức màn thủy tinh có đính kèm trận pháp nên chỉ thấy mờ mịt một mảnh, căn bản không nhìn rõ tình hình bên trong. Nhờ đó, trong mỗi gian phòng ngồi những ai, ai cũng không hay biết.

Thấy vẻ ngoài xa hoa và kín đáo của sàn đấu giá tầng ba, Dư Kim Châu liền biết vật đấu giá ở đây e là không hề tầm thường. Đang mải suy nghĩ, từ đằng xa một nữ tỳ xinh đẹp nổi bật vận y phục màu vàng cam tiến tới trước mặt nàng. Đối phương khẽ cúi người, giọng nói nhẹ nhàng mềm mỏng thưa với nàng:

“Vị khách nhân này, nô tỳ là Hoàng Oanh, sẽ chuyên trách hầu hạ ngài trong buổi đấu giá này.”

Nữ tỳ trên mặt nở nụ cười nghề nghiệp, nói tiếp: “Mời ngài dời bước, nô tỳ sẽ đưa ngài tới vị trí đấu giá ngay bây giờ.”

Dư Kim Châu nghe vậy, thầm cảm thán dịch vụ một kèm một của buổi đấu giá thật chu đáo. Trên mặt nàng lại khẽ gật đầu, đi theo sau nữ tỳ Hoàng Oanh. 

Hi, cảm ơn các bạn đã ghé!

Không lâu sau, Dư Kim Châu được đưa tới một gian phòng bao rộng khoảng chừng năm mươi mét vuông. Hoàng Oanh không rời đi mà mời khách nhân ngồi xuống, sau đó dâng trà nước, đứng bên cạnh hầu hạ.

Hơn mười phút sau, buổi đấu giá bắt đầu. Nhìn qua tấm màn thủy tinh trong suốt trước mặt, phía dưới trên đài dát vàng, một nữ đấu giá sư có tu vi ít nhất cũng đạt tới Kim Đan kỳ bước lên đài, bắt đầu giới thiệu vật phẩm. 

Dư Kim Châu tuy là lần đầu chứng kiến buổi đấu giá, nhưng nàng cũng đại khái biết được những vật phẩm đầu tiên đều tương đối rẻ, dùng để làm nóng không khí. Càng về sau mới là những món hàng áp chục.

Tuy nhiên nàng không ngờ vật phẩm đầu tiên đã là thứ có giá khởi điểm cả triệu hạ phẩm linh thạch.

"Các vị khách nhân xin nhìn, đây là một viên bảo d.ư.ợ.c 'Chu Hồng Quả', có công hiệu tẩy kinh phạt tủy, có thể khiến người phàm thoát t.h.a.i hoán cốt, sở hữu căn cơ tu tiên. Tu sĩ dưới Trúc Cơ kỳ sử dụng có thể thăng tiến tư chất linh căn." 

Nữ đấu giá sư với giọng nói êm tai giới thiệu về quả linh quả đựng trong chiếc hộp bạch ngọc trước mặt. Sau đó nàng ta nói: “Giá khởi điểm là một triệu hạ phẩm linh thạch. Mỗi lần tăng giá không được thấp hơn năm vạn.”

Chu Hồng Quả vừa xuất hiện, rất nhanh trên sàn đấu giá từ các gian phòng bao đã truyền ra hết tiếng tăng giá này đến tiếng tăng giá khác. Chu Hồng Quả có giá khởi điểm một triệu, chỉ trong hai phút ngắn ngủi, giá đấu đã tăng lên tới hai triệu một trăm vạn.

Bên cạnh Dư Kim Châu, nữ tỳ Hoàng Oanh thấy vị khách nhân mình hầu hạ hoàn toàn thờ ơ với loại bảo d.ư.ợ.c như Chu Hồng Quả, nàng ta không nhịn được khẽ mở miệng hỏi: “Khách nhân, ngài không có hứng thú với Chu Hồng Quả sao?”

Dư Kim Châu im lặng, chậm rãi gật đầu.

Nàng tất nhiên là không có hứng thú. Thứ này trong túi trữ bảo của nàng có đầy rẫy. Trước kia nàng còn từng lấy ra một viên tặng cho Thẩm Vi - tỷ tỷ cùng cha khác mẹ của Tô Vân Giao, giúp Thẩm Vi thoát t.h.a.i hoán cốt. Nếu không phải lần này đến hội đấu giá, nàng cũng không ngờ đống Chu Hồng Quả của mình lại có thể bán được cái giá như thế này.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Trở Thành Tầm Bảo Trư, Ta Tu Tiên Dễ Như Chơi - Chương 32 | Đọc truyện chữ