Trò Chơi Sinh Tồn Trong Truyện Ngược
Chương 66: Tự chui đầu vào lưới
Edit: Lune
Thời điểm lạnh nhất thường không phải lúc tuyết rơi mà là lúc tuyết tan, hôm nay hiếm khi thấy mặt trời, tuyết đọng bắt đầu tan, rất thích hợp để phơi nắng, vậy mà Long Tuyền Ti lại cho đội hắc kỵ bao vây cửa phá hỏng ngày nắng đẹp hiếm hoi thế này.
"Hạ chính sứ, chúng ta ở trong phủ con tin không bước ra khỏi cửa nửa bước, chẳng hay đã làm gì kinh động đến ngươi phải hạ giá đến đây tìm xúi quẩy vậy?"
Toàn bộ người trong phủ con tin đều bị đuổi ra ngoài tập trung ngoài sân, thần sắc ai cũng hoảng hốt bất an, duy chỉ có Triệu Ngọc Chướng là trên cổ còn bị kề thêm lưỡi kiếm lạnh lẽo, hắn lạnh lùng nhìn Hạ Kiếm Sương, hiển nhiên là kẻ cứng đầu nhất trong những người ở đây.
Hạ Kiếm Sương không để ý đến hắn, gã mặc khôi giáp đen nhánh đi tới đi lui trong sân, chậm rãi cất lời: "Bản sứ nghe nói trong phủ con tin xuất hiện một vị cao thủ kiếm thuật, là Trần Anh Tề thái tử của nước Ô Nguyệt, chẳng hay là vị nào?"
Lời này vừa nói ra, cả đám người quay sang nhìn nhau, trong những người còn sống đứng ở đây làm gì có ai là thái tử nước Ô Nguyệt, mùa đông năm ngoái khan hiếm than lửa, phủ con tin chết cóng cả đống, ai biết có phải bị lôi ra ngoài chôn rồi hay không.
Chỉ có nhóm Liễu Khuyết Đan biết chuyện thì hơi nhíu mày, bọn họ cho rằng Trần Anh Tề là thị vệ ngoại viện, làm sao đấu được với chính sứ Hạ Kiếm Sương của Long Tuyền Ti, không muốn liên lụy tới hắn nên tất cả đều im lặng không nói.
Triệu Ngọc Chướng nghe vậy lại càng như câm điếc, không tỏ ra gai góc như ban đầu nữa, lần trước Trần Anh Tề còn cho hắn một con gà nướng, mà dù không nể tình gà thì hắn cũng không thể khai đối phương ra được.
Thấy không ai trả lời, Hạ Kiếm Sương thình lình rút kiếm nhắm vào Liễu Khuyết Đan, hứng thú nói: "Đông Ly thái tử, nghe nói lần trước Vạn Tích Cương đang so kiếm với ngươi thì bị Trần Anh Tề kia phá ngang, không bằng chúng ta thử xem, xem lần này hắn còn xuất hiện cứu ngươi nữa hay không?"
Nghe vậy, Liễu Khuyết Đan siết chặt nắm đấm, nhưng lại nhớ sau lần đánh nhau hôm trước, Trần Anh Tề không còn xuất hiện nữa, đối phương nói năm ngày đến một lần, nghĩ chắc hẳn hôm nay không ở trong phủ con tin, nên y lại chậm rãi buông lỏng nắm đấm: "Hạ chính sứ nói đùa, ta với người kia không quen biết, lần trước chỉ là trùng hợp thôi."
Hạ Kiếm Sương lạnh lùng nheo mắt: "Nói vậy thì nghĩa là thật sự có người này."
Liễu Khuyết Đan không hề sợ hãi, giọng bình tĩnh: "Hạ chính sứ nếu tìm được thì là có, nếu không tìm được thì tức là không."
"Xoẹt ——!"
Liễu Khuyết Đan vừa dứt lời, trường kiếm trong tay Hạ Kiếm Sương chợt nghiêng một cái, làm bị thương cánh tay phải của y, cả ngươi y lảo đảo lui lại mấy bước, được Công Tôn Vô Ưu đỡ lấy.
Triệu Ngọc Chướng giận dữ lên tiếng: "Hạ Kiếm Sương, ngươi to gan thật! Tuy chúng ta là con tin nhưng cũng không phải con chó con mèo nào cũng có thể bắt nạt được, ai cho ngươi lá gan rút kiếm đả thương người!?"
"Đả thương người?"
Hạ Kiếm Sương bỗng cười một tiếng: "Cũng vì thân phận con tin của chư vị nên Hạ mỗ mới hạ thủ lưu tình, nếu không, Hạ mỗ không phải đả thương người mà là giết người."
Nói xong, hắn quắc mắt nhìn khắp bốn phía, nói lời sâu xa: "Nếu Trần Anh Tề kia không lộ diện, chỉ sợ chư vị ở đây ai cũng phải chịu một kiếm của Hạ mỗ!"
Công Tôn Vô Ưu vốn là người nhát gan nhất trong số bọn họ, nghe vậy thì sợ hãi lên tiếng: "Ở đây không có ai tên Trần Anh Tề hết, có khi mấy hôm trước chết cóng rồi cũng nên, hay Hạ chính sứ đến bãi tha ma tìm thử xem."
Hạ Chính Sứ đâu có dễ lừa gạt như thế, nghe vậy, gã nhìn về phía Công Tôn Vô Ưu, ra điều hiếu kì hỏi lại: "Nghe nói hắn từng tay không tấc sắt thắng Vạn Tích Cương, cũng coi như nhất lưu cao thủ, cao thủ như thế chẳng lẽ lại chết cóng trong gió tuyết?"
Công Tôn Vô Ưu vô thức né ánh mắt sắc bén hơn cả ưng của gã, Hạ Kiếm Sương phát hiện cậu ta là quả hồng mềm, gã vừa liếc mắt đã có thị vệ bước nhanh về phía trước túm Công Tôn Vô Ưu từ trong đám người ra.
Công Tôn Vô Ưu tuổi còn nhỏ, thấy vậy thì sợ đến mức trợn trừng mắt: "Các ngươi làm gì đó!"
Triệu Ngọc Chướng muốn tiến lên ngăn cản: "Hạ Kiếm Sương, ngươi muốn làm gì thì nhắm vào ta đây này, bắt nạt trẻ con thì có gì tài giỏi!"
Hạ Kiếm Sương không thèm để ý đến hắn, trái lại còn gác trường kiếm dính máu lên cổ Công Tôn Vô Ưu: "Vô Ưu thái tử, thanh kiếm này của mạt tướng không có mắt, vừa rồi bất cẩn rạch phải cánh tay, lần này thì chưa chắc rạch phải cái gì đâu."
Nói xong, gã đột ngột xoay lưỡi kiếm, nhắm về phía đùi phải của Công Tôn Vô Ưu, Công Tôn Vô Ưu hốt hoảng hét lên, hai mắt nhắm tịt lại chờ cơn đau tới, thế nhưng bỗng có một mũi tên cuốn theo gió xoáy từ đâu bay tới, đánh văng lưỡi kiếm của Hạ Kiếm Sương phát ra "keng" một tiếng.
Hạ Kiếm Sương biến sắc: "Kẻ nào!?"
Công Tôn Vô Ưu cũng kinh ngạc mở mắt ra, thầm nghĩ chẳng lẽ là Trần Anh Tề!? Hiển nhiên là Triệu Ngọc Chướng và Liễu Khuyết Đan cũng nghĩ như vậy, bọn họ vô thức nhìn về phía cửa, lòng vừa mừng vừa lo, không ngờ Trần Anh Tề lại đến cứu bọn họ ngay lúc nước sôi lửa bỏng thế này, nhưng họ cũng sợ hắn bị liên lụy vào.
Nhưng khiến bọn họ thất vọng rồi, người đến là một người hoàn toàn khác.
Chỉ thấy một nhóm Kim Ô Vệ từ ngoài cửa nối đuôi nhau vào, vây kín người ngựa của Long Tuyền Ti lại, một bóng người dong dỏng chậm rãi đi ở giữa, hấp dẫn ánh mắt của mọi người bên trong.
Người tới là một nam tử trẻ tuổi, tóc cột quan ngọc, người mặc vương bào đỏ thêu kim tuyến, bên ngoài khoác áo choàng lông cáo, gương mặt tươi cười, có thể nói là tuyệt sắc phong lưu.
Trong tay hắn cầm một cái cung sừng trâu bọc da thuộc, mũi tên vừa nãy rõ ràng bắn ra từ tay hắn, nam tử gảy nhẹ dây cung đang rung ông ông, giọng nói biếng nhác vang lên mang theo mấy phần vấn tội: "Hạ Kiếm Sương, ngươi uy phong thật nhỉ, Thiên Thủy dâng con tin để tỏ lòng thần phục với Tiên Linh, ai cho phép ngươi ở đây tùy ý đả thương người?"
Đám người trong phủ thấy thế đồng loạt thay đổi sắc mặt, lập tức quỳ xuống: "Tham kiến Phong Lăng Vương! Vương gia thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế!"
Hạ Kiếm Sương hoàn hồn, quỳ một chân xuống: "Vi thần khấu kiến vương gia!"
Lục Diên ném trường cung trong tay cho tùy tùng phía sau, chắp tay bước xuống bậc thang, chậm rãi nói: "Hạ chính sứ là người bận rộn, triều đình bao nhiêu việc quan trọng đang chờ ngài đi xử lý, sao nay lại rảnh rỗi đến phủ con tin ở nơi hẻo lánh này, trời đông giá rét, vẫn nên nhanh chóng trở về đi."
Hạ Kiếm Sương là cô thần, không thuộc bất kỳ phe phái nào trên triều đình, chỉ trung thành với mình Đế Quân, nhưng cũng không ảnh hưởng đến việc gã xem thường vị hoàng tử văn dốt vũ dát Lục Diên này, gã không nặng không nhẹ hỏi ngược lại: "Trên người mạt tướng có hoàng mệnh không tiện rời đi, trái lại là vương gia thiên kim quý thể, cớ sao cũng đặt chân đến nơi này?"
Lần trước, sau khi bại trong tay Trần Anh Tề, Vạn Tích Cương vừa về tới Long Tuyền Ti đã báo cáo lại với Hạ Kiếm Sương rằng trong phủ con tin có một cao thủ kiếm thuật, tay không tấc sắt mà vẫn có thể đánh bại gã, đã vậy còn dùng kiếm pháp Vạn gia chứ không lộ kiếm pháp riêng.
Hạ Kiếm Sương là võ si, thực lực Vạn Tích Cương thế nào gã cũng rõ, dù không thuộc hàng nhất lưu thì cũng vào đỉnh phong nhị lưu, từ khi nào mà phủ con tin lại có nhân vật lợi hại như thế?
Hạ Kiếm Sương từ lúc ấy đã bắt đầu dấy lên suy nghĩ muốn so tài rồi, hôm nay gã mang binh vây phủ chính là vì muốn tìm ra Trần Anh Tề này.
Đáng tiếc kế hoạch của gã lại bị Lục Diên phá hỏng: "Sao bản vương lại tới đây? Đương nhiên là trong phủ vắng vẻ nên đến tìm mấy mỹ nhân đưa về để chơi cùng rồi."
Lục Diên còn chẳng cần giả vờ, hắn cong môi cười, cả người toát ra vẻ phong lưu, vừa dứt lời còn cố tình đi tới trước mặt Công Tôn Vô Ưu, hắn khom người, vui vẻ hỏi: "Sao nào, tiểu mỹ nhân, có muốn về phủ chơi cùng bản vương không, sau lần từ biệt hôm trước, lâu rồi không gặp làm bản vương khá nhớ ngươi đấy."
Trong mắt đám con tin ở đây, Lục Diên còn đáng sợ hơn cả Hạ Kiếm Sương, Hạ Kiếm Sương cùng lắm là giết người, còn Lục Diên lại có thể khiến người ta sống không bằng chết.
Công Tôn Vô Ưu nghe vậy thì sắc mặt tái nhợt, ngay cả lời cũng không dám nói, nhoáng một cái chạy ra sau lưng Liễu Khuyết Đan trốn, Liễu Khuyết Đan thì lạnh lùng nhìn Lục Diên, trong mắt lộ rõ vẻ ghê tởm lẫn coi thường, khiến người ta không nghi ngờ chút nào một giây sau y sẽ nhổ nước bọt vào mặt Lục Diên.
Chỉ có Triệu Ngọc Chướng tiến lên lo lắng hỏi: "Phong Lăng Vương! Rốt cuộc ngươi đưa Quân Niên đi đâu rồi? Y đang ở đâu!?"
Từ cái đêm Thương Quân Niên bị đưa đi, chưa một đêm nào Triệu Ngọc Chướng ngủ yên giấc, hết sợ y chịu nhục lại sợ y chọc giận Lục Diên rồi bị giết chết, tự dọa mình đến nỗi mồ hôi chảy ròng ròng.
Lục Diên đứng thẳng lên nhìn về phía Triệu Ngọc Chướng, cố tình nói: "Thương quốc tướng vẫn khỏe lắm, Ngọc Chướng thái tử sốt ruột cái gì? Nếu ngươi không tin thì cũng về phủ cùng bản vương là được."
Nói xong, hắn khoát tay áo với Kim Ô Vệ đứng phía sau, nói thẳng: "Đưa cả ba mỹ nhân này về phủ cho bản vương."
Lời vừa dứt, cả đám Triệu Ngọc Chướng còn chưa kịp hoảng, Hạ Kiếm Sương đã dẫn đầu tiến lên ngăn Lục Diên lại, đoạn trầm giọng nói: "Phong Lăng Vương, mạt tướng có hoàng mệnh trên người, phủ con tin hiện giờ do Long Tuyền Ti cai quản, ngài tùy tiện dẫn người đi thế này e là không thích hợp!"
Lục Diên ngoáy lỗ tai: "Bản vương biết ngươi có hoàng mệnh rồi, Hạ chính sứ không cần phải nhắc lại nhiều như vậy, nếu ngươi có gì bất mãn thì đến trước mặt phụ hoàng tố cáo bản vương là được."
Nói xong, hắn quay người, ra hiệu cho hộ vệ dẫn ba con tin đi, người Long Tuyền Ti đang muốn ngăn cản thì bị Kim Ô Vệ lớp lớp bao vây. Dưới nắng chói chang, đường vân trên cẩm phục nền đen phản quang, vai trái thêu tam túc Kim Ô dang cánh bay, không thuộc bất cứ binh phủ nào của Tiên Linh.
Kim Ô Vệ là tử sĩ do Đế Quân ban riêng cho Lục Diên, chỉ nghe lệnh của mình Lục Diên, nói cách khác, kể cả Lục Diên có bảo bọn họ tạo phản thì bọn họ cũng sẽ nhất nhất nghe theo, hiển nhiên Long Tuyền Ti không dám xung đột cùng đám điên này nên chỉ có thể trơ mắt ra nhìn Lục Diên dẫn người đi.
Lục Diên rời khỏi phủ con tin, lên thẳng xe ngựa, rèm xe vén lên rồi lại hạ xuống, ngăn cách hàn khí bên ngoài, chỉ còn lò than tinh xảo cùng ngọn lửa nhảy múa bên trong.
Lục Diên hơ tay sưởi ấm, cười khẽ nói: "Xem ra lần trước ta cải trang vào phủ vẫn gây chú ý, Hạ Kiếm Sương này chẳng phải kẻ dễ đối phó, phải rồi, bảo ngươi âm thầm theo dõi phủ Cô Tư Vương, có tin gì không?"
Hạc công công tựa quỷ mị xuất hiện trong xe ngựa: "Bẩm vương gia, Cô Tư Vương tuy đã bắt một phần người Thiên Cơ cung định trói lại giao nộp cho Thánh thượng, nhưng lại âm thầm thả đi số lượng lớn thích khách, trời trưa sáng đã dùng lệnh bài đưa bọn chúng ra khỏi vương thành."
Lục Diên không ngạc nhiên chút nào: "Bắt được chưa?"
Hạc công công gật đầu: "Đã bí mật dẫn người bắt được rồi, hiện giờ đang giam giữ trong địa lao của vương phủ."
Lục Diên vuốt ve đầu ngón tay đang ấm dần: "Hay lắm, ngày khác nếu bản vương đưa đám thích khách này đến trước mặt phụ hoàng, chẳng biết Cô Tư Vương sẽ có biểu cảm gì nhỉ... Thôi, việc quan trọng nhất bây giờ là làm sao để moi được tâm pháp kiếm tông của ba nhà kia, sao phụ hoàng lại ném củ khoai lang bỏng tay như thế vào tay bản vương không biết."
Hôm đó Lục Diên vào cung xin Huyết Thiềm Hoàn, Đế quân nói kỳ bảo vô công khó nhận, chỉ đích danh muốn hắn moi tâm pháp kiếm tông của Vu Vân, Đông Ly và Thiên Thủy, như vậy mới đổi được nửa viên Huyết Thiềm Hoàn còn lại.
Phủ con tin nguy cơ tứ phía, lần trước là Vạn Tích Cương gây chuyện, lần này là Hạ Kiếm Sương gây chuyện, Lục Diên dứt khoát bắt cả ba tên kia vào trong phủ, đỡ phải chạy tới chạy lui.
Hạc công công trầm tư chốc lát mới nói: "Triệu Ngọc Chướng và Liễu Khuyết Đan đều cứng đầu, sợ là khó mà phun ra tâm pháp kiếm tông được, còn Công Tôn Vô Ưu, tuổi cậu ta nhỏ nhất, tâm tính không kiên, có lẽ có thêm mấy phần khả năng."
"Tâm tính không kiên?"
Lục Diên nghe vậy thì khẽ cười một tiếng, như thể nghe thấy chuyện gì thú vị lắm, hắn khẽ lắc đầu, gò má láng mịn như ngọc nhuộm một tầng cam nhạt bên ánh lửa: "Nếu cậu ta tâm tính không kiên thì lúc ở địa lao đã không chịu nổi hình phạt mà trở thành nam sủng của ta rồi, ngươi đừng thấy Công Tôn Vô Ưu tỏ ra nhát gan dễ bắt nạt, cậu ta lại là người lanh lợi nhất trong đám này đấy."
"Tóm lại mấy người này chẳng có ai là đèn đã cạn dầu cả, về phủ rồi bàn bạc thêm."
Lục Diên rõ ràng rất sầu, thở dài thườn thượt, nhưng Hạc công công lại lo cho hắn chuyện khác, dò xét hỏi: "Vương gia?"
Ngay cả mí mắt Lục Diên cũng chẳng buồn ngước: "Chuyện gì?"
Hạc công công chần chờ mở miệng: "Nếu ngài đưa ba con tin này về phủ, liệu Thương quốc tướng có nghi ngờ ngài có ý gì khác rồi hiểu lầm không?"
Lục Diên: "..." Hỏng rồi, sao lại quên mất Thương Quân Niên nhỉ?
Thiền điện vương phủ thì từ sáng đã vỡ một đống đồ sứ, sau khi tỳ nữ bẩm báo chỗ Lục Diên đi xong thì thấy vị Thương quốc tướng như tiên giáng trần trước mặt bỗng nhếch khóe miệng, nở nụ cười khiến người ta nhìn mà rợn tóc gáy, y trầm giọng nói:
"Lục Diên... Phong Lăng Vương à... ngươi giỏi lắm..."
Rốt cuộc Lục Diên khinh võ công y bị phế, hay khinh y lưu lạc đến bước đường làm tù nhân, ai cũng có thể giẫm một cái, đêm qua mới nói lời tâm tình với y xong, vừa quay đầu đã nhớ thương ba kẻ khác.
Thương Quân Niên nhắm mắt lại, giấu đi cảm xúc hung ác nham hiểm trong mắt, nhìn kỹ còn thấy ngay cả đầu ngón tay cũng đang run lên, nhưng y còn chưa kịp nghĩ ra cách xử Lục Diên thì ngoài điện đã truyền tin vương gia về phủ.
...
Tác giả nhắn lại:
Vương gia về phủ (×) Vương gia tự chui đầu vào lưới (√)
Thời điểm lạnh nhất thường không phải lúc tuyết rơi mà là lúc tuyết tan, hôm nay hiếm khi thấy mặt trời, tuyết đọng bắt đầu tan, rất thích hợp để phơi nắng, vậy mà Long Tuyền Ti lại cho đội hắc kỵ bao vây cửa phá hỏng ngày nắng đẹp hiếm hoi thế này.
"Hạ chính sứ, chúng ta ở trong phủ con tin không bước ra khỏi cửa nửa bước, chẳng hay đã làm gì kinh động đến ngươi phải hạ giá đến đây tìm xúi quẩy vậy?"
Toàn bộ người trong phủ con tin đều bị đuổi ra ngoài tập trung ngoài sân, thần sắc ai cũng hoảng hốt bất an, duy chỉ có Triệu Ngọc Chướng là trên cổ còn bị kề thêm lưỡi kiếm lạnh lẽo, hắn lạnh lùng nhìn Hạ Kiếm Sương, hiển nhiên là kẻ cứng đầu nhất trong những người ở đây.
Hạ Kiếm Sương không để ý đến hắn, gã mặc khôi giáp đen nhánh đi tới đi lui trong sân, chậm rãi cất lời: "Bản sứ nghe nói trong phủ con tin xuất hiện một vị cao thủ kiếm thuật, là Trần Anh Tề thái tử của nước Ô Nguyệt, chẳng hay là vị nào?"
Lời này vừa nói ra, cả đám người quay sang nhìn nhau, trong những người còn sống đứng ở đây làm gì có ai là thái tử nước Ô Nguyệt, mùa đông năm ngoái khan hiếm than lửa, phủ con tin chết cóng cả đống, ai biết có phải bị lôi ra ngoài chôn rồi hay không.
Chỉ có nhóm Liễu Khuyết Đan biết chuyện thì hơi nhíu mày, bọn họ cho rằng Trần Anh Tề là thị vệ ngoại viện, làm sao đấu được với chính sứ Hạ Kiếm Sương của Long Tuyền Ti, không muốn liên lụy tới hắn nên tất cả đều im lặng không nói.
Triệu Ngọc Chướng nghe vậy lại càng như câm điếc, không tỏ ra gai góc như ban đầu nữa, lần trước Trần Anh Tề còn cho hắn một con gà nướng, mà dù không nể tình gà thì hắn cũng không thể khai đối phương ra được.
Thấy không ai trả lời, Hạ Kiếm Sương thình lình rút kiếm nhắm vào Liễu Khuyết Đan, hứng thú nói: "Đông Ly thái tử, nghe nói lần trước Vạn Tích Cương đang so kiếm với ngươi thì bị Trần Anh Tề kia phá ngang, không bằng chúng ta thử xem, xem lần này hắn còn xuất hiện cứu ngươi nữa hay không?"
Nghe vậy, Liễu Khuyết Đan siết chặt nắm đấm, nhưng lại nhớ sau lần đánh nhau hôm trước, Trần Anh Tề không còn xuất hiện nữa, đối phương nói năm ngày đến một lần, nghĩ chắc hẳn hôm nay không ở trong phủ con tin, nên y lại chậm rãi buông lỏng nắm đấm: "Hạ chính sứ nói đùa, ta với người kia không quen biết, lần trước chỉ là trùng hợp thôi."
Hạ Kiếm Sương lạnh lùng nheo mắt: "Nói vậy thì nghĩa là thật sự có người này."
Liễu Khuyết Đan không hề sợ hãi, giọng bình tĩnh: "Hạ chính sứ nếu tìm được thì là có, nếu không tìm được thì tức là không."
"Xoẹt ——!"
Liễu Khuyết Đan vừa dứt lời, trường kiếm trong tay Hạ Kiếm Sương chợt nghiêng một cái, làm bị thương cánh tay phải của y, cả ngươi y lảo đảo lui lại mấy bước, được Công Tôn Vô Ưu đỡ lấy.
Triệu Ngọc Chướng giận dữ lên tiếng: "Hạ Kiếm Sương, ngươi to gan thật! Tuy chúng ta là con tin nhưng cũng không phải con chó con mèo nào cũng có thể bắt nạt được, ai cho ngươi lá gan rút kiếm đả thương người!?"
"Đả thương người?"
Hạ Kiếm Sương bỗng cười một tiếng: "Cũng vì thân phận con tin của chư vị nên Hạ mỗ mới hạ thủ lưu tình, nếu không, Hạ mỗ không phải đả thương người mà là giết người."
Nói xong, hắn quắc mắt nhìn khắp bốn phía, nói lời sâu xa: "Nếu Trần Anh Tề kia không lộ diện, chỉ sợ chư vị ở đây ai cũng phải chịu một kiếm của Hạ mỗ!"
Công Tôn Vô Ưu vốn là người nhát gan nhất trong số bọn họ, nghe vậy thì sợ hãi lên tiếng: "Ở đây không có ai tên Trần Anh Tề hết, có khi mấy hôm trước chết cóng rồi cũng nên, hay Hạ chính sứ đến bãi tha ma tìm thử xem."
Hạ Chính Sứ đâu có dễ lừa gạt như thế, nghe vậy, gã nhìn về phía Công Tôn Vô Ưu, ra điều hiếu kì hỏi lại: "Nghe nói hắn từng tay không tấc sắt thắng Vạn Tích Cương, cũng coi như nhất lưu cao thủ, cao thủ như thế chẳng lẽ lại chết cóng trong gió tuyết?"
Công Tôn Vô Ưu vô thức né ánh mắt sắc bén hơn cả ưng của gã, Hạ Kiếm Sương phát hiện cậu ta là quả hồng mềm, gã vừa liếc mắt đã có thị vệ bước nhanh về phía trước túm Công Tôn Vô Ưu từ trong đám người ra.
Công Tôn Vô Ưu tuổi còn nhỏ, thấy vậy thì sợ đến mức trợn trừng mắt: "Các ngươi làm gì đó!"
Triệu Ngọc Chướng muốn tiến lên ngăn cản: "Hạ Kiếm Sương, ngươi muốn làm gì thì nhắm vào ta đây này, bắt nạt trẻ con thì có gì tài giỏi!"
Hạ Kiếm Sương không thèm để ý đến hắn, trái lại còn gác trường kiếm dính máu lên cổ Công Tôn Vô Ưu: "Vô Ưu thái tử, thanh kiếm này của mạt tướng không có mắt, vừa rồi bất cẩn rạch phải cánh tay, lần này thì chưa chắc rạch phải cái gì đâu."
Nói xong, gã đột ngột xoay lưỡi kiếm, nhắm về phía đùi phải của Công Tôn Vô Ưu, Công Tôn Vô Ưu hốt hoảng hét lên, hai mắt nhắm tịt lại chờ cơn đau tới, thế nhưng bỗng có một mũi tên cuốn theo gió xoáy từ đâu bay tới, đánh văng lưỡi kiếm của Hạ Kiếm Sương phát ra "keng" một tiếng.
Hạ Kiếm Sương biến sắc: "Kẻ nào!?"
Công Tôn Vô Ưu cũng kinh ngạc mở mắt ra, thầm nghĩ chẳng lẽ là Trần Anh Tề!? Hiển nhiên là Triệu Ngọc Chướng và Liễu Khuyết Đan cũng nghĩ như vậy, bọn họ vô thức nhìn về phía cửa, lòng vừa mừng vừa lo, không ngờ Trần Anh Tề lại đến cứu bọn họ ngay lúc nước sôi lửa bỏng thế này, nhưng họ cũng sợ hắn bị liên lụy vào.
Nhưng khiến bọn họ thất vọng rồi, người đến là một người hoàn toàn khác.
Chỉ thấy một nhóm Kim Ô Vệ từ ngoài cửa nối đuôi nhau vào, vây kín người ngựa của Long Tuyền Ti lại, một bóng người dong dỏng chậm rãi đi ở giữa, hấp dẫn ánh mắt của mọi người bên trong.
Người tới là một nam tử trẻ tuổi, tóc cột quan ngọc, người mặc vương bào đỏ thêu kim tuyến, bên ngoài khoác áo choàng lông cáo, gương mặt tươi cười, có thể nói là tuyệt sắc phong lưu.
Trong tay hắn cầm một cái cung sừng trâu bọc da thuộc, mũi tên vừa nãy rõ ràng bắn ra từ tay hắn, nam tử gảy nhẹ dây cung đang rung ông ông, giọng nói biếng nhác vang lên mang theo mấy phần vấn tội: "Hạ Kiếm Sương, ngươi uy phong thật nhỉ, Thiên Thủy dâng con tin để tỏ lòng thần phục với Tiên Linh, ai cho phép ngươi ở đây tùy ý đả thương người?"
Đám người trong phủ thấy thế đồng loạt thay đổi sắc mặt, lập tức quỳ xuống: "Tham kiến Phong Lăng Vương! Vương gia thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế!"
Hạ Kiếm Sương hoàn hồn, quỳ một chân xuống: "Vi thần khấu kiến vương gia!"
Lục Diên ném trường cung trong tay cho tùy tùng phía sau, chắp tay bước xuống bậc thang, chậm rãi nói: "Hạ chính sứ là người bận rộn, triều đình bao nhiêu việc quan trọng đang chờ ngài đi xử lý, sao nay lại rảnh rỗi đến phủ con tin ở nơi hẻo lánh này, trời đông giá rét, vẫn nên nhanh chóng trở về đi."
Hạ Kiếm Sương là cô thần, không thuộc bất kỳ phe phái nào trên triều đình, chỉ trung thành với mình Đế Quân, nhưng cũng không ảnh hưởng đến việc gã xem thường vị hoàng tử văn dốt vũ dát Lục Diên này, gã không nặng không nhẹ hỏi ngược lại: "Trên người mạt tướng có hoàng mệnh không tiện rời đi, trái lại là vương gia thiên kim quý thể, cớ sao cũng đặt chân đến nơi này?"
Lần trước, sau khi bại trong tay Trần Anh Tề, Vạn Tích Cương vừa về tới Long Tuyền Ti đã báo cáo lại với Hạ Kiếm Sương rằng trong phủ con tin có một cao thủ kiếm thuật, tay không tấc sắt mà vẫn có thể đánh bại gã, đã vậy còn dùng kiếm pháp Vạn gia chứ không lộ kiếm pháp riêng.
Hạ Kiếm Sương là võ si, thực lực Vạn Tích Cương thế nào gã cũng rõ, dù không thuộc hàng nhất lưu thì cũng vào đỉnh phong nhị lưu, từ khi nào mà phủ con tin lại có nhân vật lợi hại như thế?
Hạ Kiếm Sương từ lúc ấy đã bắt đầu dấy lên suy nghĩ muốn so tài rồi, hôm nay gã mang binh vây phủ chính là vì muốn tìm ra Trần Anh Tề này.
Đáng tiếc kế hoạch của gã lại bị Lục Diên phá hỏng: "Sao bản vương lại tới đây? Đương nhiên là trong phủ vắng vẻ nên đến tìm mấy mỹ nhân đưa về để chơi cùng rồi."
Lục Diên còn chẳng cần giả vờ, hắn cong môi cười, cả người toát ra vẻ phong lưu, vừa dứt lời còn cố tình đi tới trước mặt Công Tôn Vô Ưu, hắn khom người, vui vẻ hỏi: "Sao nào, tiểu mỹ nhân, có muốn về phủ chơi cùng bản vương không, sau lần từ biệt hôm trước, lâu rồi không gặp làm bản vương khá nhớ ngươi đấy."
Trong mắt đám con tin ở đây, Lục Diên còn đáng sợ hơn cả Hạ Kiếm Sương, Hạ Kiếm Sương cùng lắm là giết người, còn Lục Diên lại có thể khiến người ta sống không bằng chết.
Công Tôn Vô Ưu nghe vậy thì sắc mặt tái nhợt, ngay cả lời cũng không dám nói, nhoáng một cái chạy ra sau lưng Liễu Khuyết Đan trốn, Liễu Khuyết Đan thì lạnh lùng nhìn Lục Diên, trong mắt lộ rõ vẻ ghê tởm lẫn coi thường, khiến người ta không nghi ngờ chút nào một giây sau y sẽ nhổ nước bọt vào mặt Lục Diên.
Chỉ có Triệu Ngọc Chướng tiến lên lo lắng hỏi: "Phong Lăng Vương! Rốt cuộc ngươi đưa Quân Niên đi đâu rồi? Y đang ở đâu!?"
Từ cái đêm Thương Quân Niên bị đưa đi, chưa một đêm nào Triệu Ngọc Chướng ngủ yên giấc, hết sợ y chịu nhục lại sợ y chọc giận Lục Diên rồi bị giết chết, tự dọa mình đến nỗi mồ hôi chảy ròng ròng.
Lục Diên đứng thẳng lên nhìn về phía Triệu Ngọc Chướng, cố tình nói: "Thương quốc tướng vẫn khỏe lắm, Ngọc Chướng thái tử sốt ruột cái gì? Nếu ngươi không tin thì cũng về phủ cùng bản vương là được."
Nói xong, hắn khoát tay áo với Kim Ô Vệ đứng phía sau, nói thẳng: "Đưa cả ba mỹ nhân này về phủ cho bản vương."
Lời vừa dứt, cả đám Triệu Ngọc Chướng còn chưa kịp hoảng, Hạ Kiếm Sương đã dẫn đầu tiến lên ngăn Lục Diên lại, đoạn trầm giọng nói: "Phong Lăng Vương, mạt tướng có hoàng mệnh trên người, phủ con tin hiện giờ do Long Tuyền Ti cai quản, ngài tùy tiện dẫn người đi thế này e là không thích hợp!"
Lục Diên ngoáy lỗ tai: "Bản vương biết ngươi có hoàng mệnh rồi, Hạ chính sứ không cần phải nhắc lại nhiều như vậy, nếu ngươi có gì bất mãn thì đến trước mặt phụ hoàng tố cáo bản vương là được."
Nói xong, hắn quay người, ra hiệu cho hộ vệ dẫn ba con tin đi, người Long Tuyền Ti đang muốn ngăn cản thì bị Kim Ô Vệ lớp lớp bao vây. Dưới nắng chói chang, đường vân trên cẩm phục nền đen phản quang, vai trái thêu tam túc Kim Ô dang cánh bay, không thuộc bất cứ binh phủ nào của Tiên Linh.
Kim Ô Vệ là tử sĩ do Đế Quân ban riêng cho Lục Diên, chỉ nghe lệnh của mình Lục Diên, nói cách khác, kể cả Lục Diên có bảo bọn họ tạo phản thì bọn họ cũng sẽ nhất nhất nghe theo, hiển nhiên Long Tuyền Ti không dám xung đột cùng đám điên này nên chỉ có thể trơ mắt ra nhìn Lục Diên dẫn người đi.
Lục Diên rời khỏi phủ con tin, lên thẳng xe ngựa, rèm xe vén lên rồi lại hạ xuống, ngăn cách hàn khí bên ngoài, chỉ còn lò than tinh xảo cùng ngọn lửa nhảy múa bên trong.
Lục Diên hơ tay sưởi ấm, cười khẽ nói: "Xem ra lần trước ta cải trang vào phủ vẫn gây chú ý, Hạ Kiếm Sương này chẳng phải kẻ dễ đối phó, phải rồi, bảo ngươi âm thầm theo dõi phủ Cô Tư Vương, có tin gì không?"
Hạc công công tựa quỷ mị xuất hiện trong xe ngựa: "Bẩm vương gia, Cô Tư Vương tuy đã bắt một phần người Thiên Cơ cung định trói lại giao nộp cho Thánh thượng, nhưng lại âm thầm thả đi số lượng lớn thích khách, trời trưa sáng đã dùng lệnh bài đưa bọn chúng ra khỏi vương thành."
Lục Diên không ngạc nhiên chút nào: "Bắt được chưa?"
Hạc công công gật đầu: "Đã bí mật dẫn người bắt được rồi, hiện giờ đang giam giữ trong địa lao của vương phủ."
Lục Diên vuốt ve đầu ngón tay đang ấm dần: "Hay lắm, ngày khác nếu bản vương đưa đám thích khách này đến trước mặt phụ hoàng, chẳng biết Cô Tư Vương sẽ có biểu cảm gì nhỉ... Thôi, việc quan trọng nhất bây giờ là làm sao để moi được tâm pháp kiếm tông của ba nhà kia, sao phụ hoàng lại ném củ khoai lang bỏng tay như thế vào tay bản vương không biết."
Hôm đó Lục Diên vào cung xin Huyết Thiềm Hoàn, Đế quân nói kỳ bảo vô công khó nhận, chỉ đích danh muốn hắn moi tâm pháp kiếm tông của Vu Vân, Đông Ly và Thiên Thủy, như vậy mới đổi được nửa viên Huyết Thiềm Hoàn còn lại.
Phủ con tin nguy cơ tứ phía, lần trước là Vạn Tích Cương gây chuyện, lần này là Hạ Kiếm Sương gây chuyện, Lục Diên dứt khoát bắt cả ba tên kia vào trong phủ, đỡ phải chạy tới chạy lui.
Hạc công công trầm tư chốc lát mới nói: "Triệu Ngọc Chướng và Liễu Khuyết Đan đều cứng đầu, sợ là khó mà phun ra tâm pháp kiếm tông được, còn Công Tôn Vô Ưu, tuổi cậu ta nhỏ nhất, tâm tính không kiên, có lẽ có thêm mấy phần khả năng."
"Tâm tính không kiên?"
Lục Diên nghe vậy thì khẽ cười một tiếng, như thể nghe thấy chuyện gì thú vị lắm, hắn khẽ lắc đầu, gò má láng mịn như ngọc nhuộm một tầng cam nhạt bên ánh lửa: "Nếu cậu ta tâm tính không kiên thì lúc ở địa lao đã không chịu nổi hình phạt mà trở thành nam sủng của ta rồi, ngươi đừng thấy Công Tôn Vô Ưu tỏ ra nhát gan dễ bắt nạt, cậu ta lại là người lanh lợi nhất trong đám này đấy."
"Tóm lại mấy người này chẳng có ai là đèn đã cạn dầu cả, về phủ rồi bàn bạc thêm."
Lục Diên rõ ràng rất sầu, thở dài thườn thượt, nhưng Hạc công công lại lo cho hắn chuyện khác, dò xét hỏi: "Vương gia?"
Ngay cả mí mắt Lục Diên cũng chẳng buồn ngước: "Chuyện gì?"
Hạc công công chần chờ mở miệng: "Nếu ngài đưa ba con tin này về phủ, liệu Thương quốc tướng có nghi ngờ ngài có ý gì khác rồi hiểu lầm không?"
Lục Diên: "..." Hỏng rồi, sao lại quên mất Thương Quân Niên nhỉ?
Thiền điện vương phủ thì từ sáng đã vỡ một đống đồ sứ, sau khi tỳ nữ bẩm báo chỗ Lục Diên đi xong thì thấy vị Thương quốc tướng như tiên giáng trần trước mặt bỗng nhếch khóe miệng, nở nụ cười khiến người ta nhìn mà rợn tóc gáy, y trầm giọng nói:
"Lục Diên... Phong Lăng Vương à... ngươi giỏi lắm..."
Rốt cuộc Lục Diên khinh võ công y bị phế, hay khinh y lưu lạc đến bước đường làm tù nhân, ai cũng có thể giẫm một cái, đêm qua mới nói lời tâm tình với y xong, vừa quay đầu đã nhớ thương ba kẻ khác.
Thương Quân Niên nhắm mắt lại, giấu đi cảm xúc hung ác nham hiểm trong mắt, nhìn kỹ còn thấy ngay cả đầu ngón tay cũng đang run lên, nhưng y còn chưa kịp nghĩ ra cách xử Lục Diên thì ngoài điện đã truyền tin vương gia về phủ.
...
Tác giả nhắn lại:
Vương gia về phủ (×) Vương gia tự chui đầu vào lưới (√)