Trò Chơi Cầu Sinh: Nghịch Tập Phát Tài Từ Vòng Khởi Động Trên Hoang Đảo

Chương 63: Thê thảm vì bị sen biến dị đuổi đánh

 

【Chúc mừng người chơi Ôn Minh Nguyệt đã đặt chân lên đảo!】

【Thời gian khám phá hải đảo: 3 ngày.】

【Lưu ý: Không thể khám phá lặp lại.】

Ôn Minh Nguyệt bất lực thở dài. Hòn đảo trước mắt rộng lớn thế này, ba ngày ngắn ngủi làm sao mà đi hết cho được. Chẳng còn cách nào khác, cô đành báo tin cho nhóm Triệu Lệnh Tâm và Ninh Thiến rồi mở bảng điều khiển lên thảo luận.

Ôn Minh Nguyệt: Đảo rất lớn nhưng hệ thống giới hạn mỗi người chỉ có 3 ngày và không được quay lại. Mọi người xem sắp xếp nhân sự thế nào? Sau một hồi bàn bạc, nhà họ Triệu quyết định cử thêm một vệ sĩ, phía Ninh Thiến thì có thêm Đường Viên tham gia, hai nhà vẫn gộp thành một đội. Nhờ v.ũ k.h.í trang bị đầy đủ, cộng thêm thời gian chỉ có ba ngày nên một mình Ninh Thiến ở lại trông thuyền cũng không thành vấn đề.

Minh Nguyệt lấy ra hai tấm Thẻ Triệu Tập, đang định dùng thì chợt nhớ ra điều gì đó: Mọi người đợi chút, tôi muốn mời thêm một người nữa. Nhắn xong, cô nhấn vào ảnh đại diện của người đứng đầu danh sách quan tâm.

Ôn Minh Nguyệt: Lập đội khám phá đảo, chỉ có 3 ngày thôi, đi không?

Ở phía bên kia, Đường Tinh Hán vừa hoàn thành việc khám phá hòn đảo của mình vào tối qua, thu hoạch được một mẻ lớn khiến tài sản tăng vọt. Hệ thống 1688 của cậu cũng vừa nâng cấp lên 30%. Cậu đang định nhấn nút nhổ neo để bắt đầu hành trình đ.á.n.h quái thăng cấp thì bỗng nghe tiếng 1688 hét toáng lên.

"Ký chủ! Đừng động đậy! Ôn Minh Nguyệt gửi tin nhắn kìa, mau xem đi!" Giọng nó gấp gáp như thể cháy nhà đến nơi.

Đường Tinh Hán ngơ ngác, không ngờ con mèo nhỏ nhà mình lại có thể phát ra tiếng hét kinh thiên động địa như tiếng gà bị cắt tiết thế kia.

"Ngươi còn đờ ra đó làm gì? Mau lên!" Hệ thống hung dữ giục giã.

"Ờ, biết rồi." Cậu ngoan ngoãn gật đầu, không kịp suy nghĩ nhiều đã vội mở kênh chat dưới sự thúc giục của hệ thống. Nhìn thấy tin nhắn của Minh Nguyệt, cậu không chút do dự trả lời ngay: Đi chứ!

Đại ca cuối cùng cũng triệu hồi cậu rồi! Dù sao con thuyền của cậu đã neo đậu ở bến đảo nửa tháng nay mà chẳng gặp con thủy quái nào, sợ gì chứ. Cùng lắm thì bỏ lại mấy thứ linh tinh, tống hết vật tư quan trọng vào ba lô mang đi là xong. 1688 thấy vậy cũng rất hài lòng, thầm nghĩ ký chủ nhà mình đúng là đứa trẻ dễ dạy.

Sau khi thông báo cho các thành viên về thành phần đội ngũ, Minh Nguyệt mới sử dụng Thẻ Triệu Tập. Năm phút sau, toàn bộ nhân mã đã hội quân đông đủ.

Vừa xuất hiện, Triệu Lệnh Tâm, Từ Phụng Nghi và Đường Viên đã lao thẳng đến ôm chầm lấy Đoàn Tử, hoàn toàn ngó lơ Đường Tinh Hán đang đứng ngơ ngác một bên. Ôn Minh Nguyệt tiến về phía chàng trai cao ráo, dáng vẻ thư sinh tuấn tú kia, chìa tay ra: "Chào cậu, tôi là Ôn Minh Nguyệt."

"Chào đại ca, em là Đường Tinh Hán."

Minh Nguyệt có ấn tượng khá tốt về cậu nhóc này. Nhìn cậu có vẻ rất chính trực, lại còn thuộc kiểu "tiểu soái ca", ai hiểu được niềm vui của hội cuồng nhan sắc thì sẽ biết tại sao cô lại cười tít mắt đến vậy. Đường Tinh Hán không ngờ "đại ca" nhà mình tuổi tác cũng xấp xỉ cậu, trông vừa dịu dàng vừa xinh đẹp, khiến cậu có chút ngại ngùng, đưa tay gãi gãi mái tóc hơi rối.

Sau khi ba người kia nựng gấu trúc đã đời, cả nhóm giới thiệu ngắn gọn rồi bắt đầu hành động. Minh Nguyệt chia sẻ bản đồ hải đảo cho mọi người, vì thời gian có hạn nên không thể lãng phí vào việc đi lòng vòng tìm đường, cuối cùng hai nhóm chia nhau ra hành động.

Tiễn mọi người đi xong, Minh Nguyệt lấy Thảm Bay ra, vẫy tay gọi Đường Tinh Hán: "Lên đây."

"Vâng." Cậu tò mò nhìn tấm t.h.ả.m phong cách Ba Tư trước mắt, ướm chân bước lên. Thảm rất cứng và có cảm giác rất chắc chắn.

"Nếu sợ thì cứ bám lấy Đoàn T.ử nhé."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đoàn T.ử đứng giữa hai người, một tay đã bị Minh Nguyệt nắm lấy, tay kia nó chìa về phía Đường Tinh Hán: "Nè."

Mắt Đường Tinh Hán sáng rực như sao, trong lòng gào thét: Ôi trời ơi gấu trúc kìa, đáng yêu quá, muốn nựng má nó ghê! Cố nén cơn phấn khích, cậu lịch sự cảm ơn rồi nhẹ nhàng nắm lấy tay Đoàn Tử. Cảm giác mềm mềm, mát mát, cực kỳ dễ chịu. Khác hẳn với lời đồn trên mạng là lông gấu trúc cứng như lông lợn, đúng là tin vịt! Có điều cậu không biết rằng, để tăng cảm giác êm ái, Minh Nguyệt đã cài đặt chế độ "đông ấm hè mát" cho bộ lông của nó.

Trên đường đi, cô cũng không quên bồi đắp tình cảm với "đàn em". Cô biết được thiên phú của cậu là tự chữa lành, hiện tại chỉ có tác dụng lên bản thân cậu, giúp các vết thương nhỏ lành lại rất nhanh. Nhưng với những vết thương nặng như bị quái vật c.ắ.n thì cậu chỉ cầm cự được lâu hơn người thường một chút, vẫn cần t.h.u.ố.c thang mới khỏi hẳn. Trước khi vào trò chơi, bố mẹ cậu đều là giảng viên đại học, còn cậu đang là sinh viên y khoa năm thứ hai.

Ngược lại, qua cuộc trò chuyện, Đường Tinh Hán cũng nắm được nhiều thông tin quan trọng. Đầu tiên, Đoàn T.ử chính là hệ thống của đại ca nhà cậu, khi hệ thống nâng cấp đến 60% thì có thể sở hữu thực thể và ra khỏi không gian ý thức. Cậu lén dùng ý thức nhìn con mèo trắng nhỏ nhà mình, thấy nó lúc cười thì dịu dàng thật đấy, nhưng lúc cáu thì đáng sợ vô cùng. Cậu bắt đầu thấy phân vân rồi nha.

Thứ hai là tấm t.h.ả.m bay dưới chân, chỉ cần tiêu tốn điểm bay là có thể điều khiển. Ngay ngày hôm qua, sau khi hoàn thành khám phá đảo, hệ thống đã thưởng cho cậu 20 điểm bay, đủ để bay trong bốn giờ. Cái khó là cậu chẳng biết kiếm t.h.ả.m bay ở đâu, theo lời Minh Nguyệt thì hiện tại người sở hữu vật phẩm này rất hiếm, cô cũng chỉ có ba tấm thôi.

Khoan đã, ba tấm? Đường Tinh Hán một tay vịn Đoàn Tử, rướn người nhìn Minh Nguyệt với đôi mắt to tròn lấp lánh.

Minh Nguyệt quay lại mỉm cười với cậu: "Tôi có thể đổi cho cậu một tấm. Dù sao cậu cũng là đàn em đầu tiên của tôi, coi như ưu tiên đặc biệt."

Đường Tinh Hán mừng đến mức suýt rơi khỏi t.h.ả.m bay, may mà Đoàn T.ử kịp thời đưa tay ôm ngang thắt lưng cậu.

"Cảm ơn đại ca! Em nhất định sẽ làm việc chăm chỉ, lát nữa đại ca cứ việc nghỉ ngơi, để em lo hết cho!"

Minh Nguyệt gật đầu hài lòng. Cô tất nhiên là không lười biếng rồi, nhưng quan trọng là phải khơi dậy được sự tích cực của đối phương. Nhìn bộ dạng hăng m.á.u như gà chọi của cậu, cô thấy rất an tâm. 1688 cũng thấy mát lòng mát dạ, dù ký chủ nhà nó không thông minh lắm nhưng được cái ngoan ngoãn và biết điều.

Rất nhanh, hai người một gấu dừng chân tại một đầm sen. Hoa sen nở rộ khắp hồ, tỏa ra hương thơm thanh khiết thoang thoảng. Đúng lúc đó, trong đầu Minh Nguyệt vang lên thông báo của hệ thống:

【Hệ thống: Phát hiện sen biến dị cấp 8.】

Vừa dứt lời, cô đã hứng ngay một trận "mưa đạn" từ đám sen biến dị. Giữa hồ, một đóa sen khổng lồ đang lắc lư cái đầu to bự, phun đạn liên tạch tạch tạch.

Minh Nguyệt ôm mặt đau điếng, rủa xả: "Mẹ kiếp! Có giỏi thì đừng có nhắm vào mặt bà đây mà b.ắ.n chứ!" Cánh hoa rụng lả tả, cô gào lên: "Ngon thì sang đ.á.n.h thằng bên cạnh kìa!"

Đoàn T.ử đã sớm chạy tót ra nấp dưới gốc cây gần đó hóng hớt. Đường Tinh Hán thì đứng đờ người ra, không biết cậu thiếu cảm giác tồn tại đến mức nào mà đạn toàn né cậu ra để "tập hỏa" lên người đại ca.

"Thằng ngốc kia! Mau vào giúp đi, đứng đó làm gì? Thật là vô dụng mà!" 1688 trong đầu cậu gào thét hung dữ. Nếu thực lực cho phép, nó đã lao ra khỏi không gian để đỡ đạn cho Minh Nguyệt rồi.

Đường Tinh Hán vội vàng cúi người, lôi Minh Nguyệt đang tức tối đ.ấ.m đá loạn xạ ra một bên. Nhìn ánh mắt hung dữ của đại ca, cậu nuốt nước miếng cái ực, thề thầm là tuyệt đối không được chọc giận cô.

Cậu nói khẽ: "Đại ca, chị cứ ở đây đợi, để em lên c.h.é.m nó!" Nói đoạn, cậu cầm d.a.o định xông lên.

Minh Nguyệt giữ cậu lại, thong thả bóc vài hạt sen bỏ vào miệng nhai ngấu nghiến, còn chẳng buồn bỏ tâm sen. Cô nhìn đóa sen biến dị đang ngạo mạn thè lưỡi trêu chọc mình đằng kia, lạnh lùng nói: "Cậu cứ ở yên đây, tôi lo được."

Cô đứng bật dậy, chạy lùi ra xa một đoạn rồi rút cung tên ra, dứt khoát b.ắ.n một mũi tên về phía "mặt" đóa sen.

10 điểm. Mũi tên cắm thẳng vào điểm đỏ hồng tâm.

Đường Tinh Hán vỗ tay rần rần tán thưởng cho sự soái khí của đại ca. Ôn Minh Nguyệt nghiến răng, xoa xoa cái mặt đau nhức rồi ngoắc tay gọi Đường Tinh Hán và Đoàn T.ử tiến lên mở rương.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Trò Chơi Cầu Sinh: Nghịch Tập Phát Tài Từ Vòng Khởi Động Trên Hoang Đảo - Chương 63 | Đọc truyện chữ