Chương 621:

"Hàng Lãng, em tìm ra người kia rồi sao?" Phong Lập Hân hỏi.

Người kia khiên bản thân mình bị liệt thảm hại như vậy, Phong Lập Hân không thể không hận cho nh Anh biệt răng Lam Du Du là bị ép buộc đấy, còn người đứng sau thì mới là người muôn tính mạng hai anh em nhà họ.

"Vâng, em tìm được rồi!" Phong Hàng Lãng bình tĩnh đáp. "Là ai? Tại sao hản lại phải giết anh em nhà chúng ta? Là sát thủ mà Phong Nhất Minh mời về?”

Phong Lập Hân hỏi gấp. Anh ấy đã mắt 9 năm, suốt ngày phải làm bạn với xe lăn và thuốc, tất cả đều đang ban thưởng cho anh.

"Còn chưa rõ! Nhưng em nghĩ với năng lực của Phong Nhất Minh, thì không mời được vệ một đại thần như vậy đâu!" Phong Hàng Lãng bình tĩnh đáp.

"Vậy là ai vậy? Kẻ thù trong công việc của chúng tạo" Phong Lập Hân hỏi lại.

Phong Hàng Lãng lắc đầu nhẹ: "Em cũng muôn biết tại sao hẳn ta lại muốn giết anh em chúng tal Nhưng cho dù là lý do. gì, em cũng sẽ không bỏ qua cho hắn!”

"Hàng Lãng, người kia, rất lợi hại? Em có chắc mình có thể đối phó với được với hắn ta không?”

Phong Lập Hân lo lắng hỏi. Nghe giọng điệu của Lam Du Du, đó là một nhân vật cực kỳ nguy hiểm và cực kỳ lợi hại. "Hàng Lãng thật sự không phải đối thủ của cha nuôi! Cha nuôi của tôi đã nuôi bảy, không, hiện tại đã có chín người con trai nuôi, có lẽ còn có thứ mười, thứ mười một! Trên danh nghĩa là con trai nuôi con gái nuôi, nhưng trên thực tế. chúng tôi chỉ là công cụ giết người của ông ấy mà thôi!” "Lần trước, người làm anh bị thương ở câu lạc bộ là con trai thứ chín của cha nuôi tôi! Ngay cả Tùng cũng vừa bị anh ta đánh trọng thương, Phong Hàng Lãng, anh còn có có thể dùng ai đến đề chồng lại cha nuôi tôi được nữa hả?”

Lam Du Du vừa dứt lời đã khóc.

"Hàng Lãng, đêm nay đừng có đi.

Chúng ta bàn bạc kỹ hơn đã”

Phong Lập Hân ấm giọng thuyết phục.

"Anh, em hôm nay mới chỉ đi gặp mặt hắn, còn có Nghiêm Bang ở đây!”

Phong Hàng Lãng. cố gắng nắm giữ chặt lây bàn tay của Phong Lập Hân, nhưng lại không có siết chặt tay anh: "Anh à, em hứa với anh, đi an tài, trở về cũng an toàn! Không thiêu sợi tóc nào!”

"Phong Lập Hân, anh đừng nghe Hàng Lãng nói! Cha nuôi của tôi cực kỳ hung ác, không thể đề cho Hàng Lãng toàn thân trở lại đâu! Hàng Lãng chỉ muốn an ủi anh thôi!”

Lạm Du Du nghẹn ngào nức nở tiên về phía trước, đi theo sau Phong Lập Hân kéo lầy cánh tay Phong Hàng Lãng. Phong Hàng Lãng nhìn sâu vào đôi mắt đẫm lệ của Lam Du Du: Nếu người phụ nữ này chưa từng làm tổn thương anh trai anh, tất cả mọi chuyện sẽ ra cảnh tượng gì đây? Gặp nhau, quen biết, đến yêu nhau...