Chương 581:
Tuyết Lạc không bật đèn. Dựa theo ánh sáng bên ngoài, cô sờ soạng đi vê phía phòng bêp Phong gia.
Một tâm hồn ăn uống vô cùng to lớn.
Tuyết Lạc thế mà sờ soạng thuận lợi một đường vào phòng bếp, mà không đụng tới bât kì đô gì trong nhà. Cũng không phát ra chút xíu tiếng động nào.
ở phòng bếp, _ Tuyết Lạc dựa theo trí nhớ, mạnh mẽ thẳng tay mở cửa tủ lạnh hai cửa bên ngoài
Trong nháy mắt khi mở ra, nước miềng của Tuyết Lạc suýt nữa chảy ra hết.
Đủ loại hoa quả đầy đủ mọi kiểu dáng. Nhưng mấy thứ này đều không chóng đói được.
Ánh mắt của Tuyết Lạc trực tiếp tập trung ở trên một hộp sữa chua †o.
Sữa chua Hoàng Đào cô yêu nhất!
"Cộp" một tiếng, hình như trong phòng khách truyền đến tiếng di chuyên của cái gì đó.
Mà lúc này trong mắt Tuyết Lạc chỉ có sữa chua Hoàng Đào mỹ vị này!
Cô vội vàng múc một thìa đưa vào trong miệng: thơm mát miệng, rất thích hợp cho cô bị khô miệng.
Một muỗng. cơ bản không đã nghiền!
Tuyết Lạc ôm hộp sữa chua lớn này, đơn giản ngồi ở trên tấm thảm chống trượt trong phòng bếp ăn một cách ngon lành.
Phong Hàng Lãng đêm hôm khuya khoäát trở vê nhà, lúc nghe thây âm thanh lạch cạch phát ra từ trong nhà bếp, thì bất giác cau mày.
Anh tháo đôi giày da phát ra tiếng động Ở ngoài ‹ cửa, bước chân cảnh giác tiến lại gần nhà bếp.
Vào giờ này, trong một không gian tối tăm như vậy, ai lại ở trong nhà bêp?
Phong Lập Hân đương nhiên không phải; quản gia Mạc và dì An thì không cân thiệt phải lén lén lút lút như vậy, đến đèn cũng không dám mở.
Vậy chỉ có thể là Lam Du Du hoặc Lâm Tuyết Lạc.
'Yêu tinh Lam Du Du kia trước giờ ăn tối còn ít hơn mèo, chắc chăn không phải cô tal Vậy chỉ còn lại mỗi đồ ngốc Lâm Tuyết Lạc kia sao?
Tít tít một tiếng, không biết đã đụng phải cái nút nào của lò nướng, khiên lò nướng phát ra tín hiệu thông báo.
Khi Tuyết Lạc muốn rút phích cắm lò nướng, thì đèn trong nhà bếp lập tức bật sáng lên, chiêu sáng cả căn phòng bêp. Tuyết Lạc hoảng hốt, có chút khó chịu với ánh sáng đưa tay lên che mắt, một bóng người mạnh mẽ tiến đến áp chế cô.
"Phong.....Phong Hàng Lãng?
Anh.....sao anh lại, lại vê rôi2”