Tri Xuân - Lạp Bút Tiểu Tửu
Chương 3
Sau khi chẩn trị xong cho ta, đại phu kinh ngạc nói: "Trong cơ thể phu nhân có rất nhiều loại độc tố đan xen, có thể bình an sống đến ngày hôm nay cũng coi là kỳ tích. Nếu muốn khôi phục như ban đầu thì còn cần phải điều dưỡng kỹ lưỡng."
Lý Cảnh khóc lóc nửa thật nửa giả: "Những năm qua mẹ con đã chịu quá nhiều khổ cực, nếu không phải vì sợ mình chẳng còn sống được bao lâu thì mẹ tuyệt đối sẽ không dẫn con đi tìm người thân đâu."
Ta thầm véo nó một cái, cái thằng ranh con này, rủa ta đấy à.
Triệu Chinh Bắc im lặng lắng nghe.
Chàng xoa đầu ta, hồi lâu mới thốt ra một câu: "Sau này, ta sẽ chăm sóc tốt cho mẹ con."
Ta cứ vờ vịt mãi rồi cũng ngủ thiếp đi thật.
Đến khi tỉnh lại thì không thấy bóng dáng Triệu Chinh Bắc đâu nữa.
Tân Vũ mặt mày hớn hở chạy vào nói: "Đại công tử vừa đi tẩn cho nhị công tử một trận tơi bời! Đúng là đấm phát nào ra phát nấy! Xem mà thực sự khoái chí."
Ta ngạc nhiên hỏi: "Phu quân đang yên đang lành sao lại đi đánh nhị công tử?"
Tân Vũ buột miệng: "Dĩ nhiên là vì xót phu nhân rồi..."
Triệu Chinh Bắc chỉ vì xót xa cho ta mà bốc đồng đi đánh Triệu Vinh An.
Nếu chuyện này truyền ra ngoài, vị Đại tướng quân như chàng vừa về nhà đã gây ra tiếng xấu huynh đệ tương tàn.
Chẳng phải sẽ khiến Hoàng thượng có lời ra tiếng vào, ảnh hưởng đến tiền đồ của chàng sao?
Ta thầm nghĩ, chẳng lẽ Triệu Chinh Bắc này chưa từng nếm trải chuyện tình ái?
Chỉ vì công hiệu của độc hoa Mê Tình mà nảy sinh tình cảm với ta, rồi lại để tâm đến mức này.
Lỡ như có ngày ta dùng độc Mê Huyễn với chàng, khiến chàng lầm tưởng cả hai đã mây mưa một trận.
Thì chẳng phải chàng sẽ móc cả tim ra dâng tận tay ta sao.
Tân Vũ biết mình lỡ lời bèn ậm ừ lảng sang chuyện khác, quay người đi bưng thuốc cho ta.
Ta nghe thấy ngoài cửa có hai nha hoàn cố ý cao giọng nói chuyện, lời ra tiếng vào đều bảo ta không xứng với Triệu Chinh Bắc.
Tân Vũ nghe thấy động tĩnh bên ngoài thì lập tức lao ra, cũng không quên khép cửa lại.
Nhưng cuộc đối thoại của bọn họ ta vẫn nghe rõ mồn một.
Ôi, đôi khi thính giác nhạy bén quá cũng là một nỗi khổ, người ta nói xấu mình mà mình cứ phải nghe hết.
Tân Vũ nén giọng giận dữ: "Người ở bên trong là chủ nhân của chúng ta! Là thiếu phu nhân! Ngươi bớt khua môi múa mép đi."
Nha hoàn kia không phục nói: "Ai mà chẳng biết nàng ta chỉ là một mụ đàn bà thôn quê mang theo đứa con riêng! Chẳng biết dùng cách gì mà mê hoặc được đại công tử. Chỉ là uống một bát thuốc thôi mà Xích Mặc cứ cuống cuồng giục ta vào kho lấy cái hộp bát bảo khảm màu bằng gỗ tử đàn lá nhỏ này ra, hóa ra chỉ để đựng mấy quả mứt cho nàng ta!"
Chuyện này trái lại làm ta thấy hứng thú.
Ta đi tới bên cửa sổ, nhìn thấy chiếc hộp trên tay nàng ta được vẽ màu rực rỡ.
Nền vàng, hoa đỏ, lá xanh.
Màu sắc lộng lẫy mà không hề dung tục, đúng là trân phẩm hiếm có.
Tân Vũ mắng: "Chi Hoa, ta biết ngươi là thiếp thất mà phu nhân chuẩn bị cho công tử. Nhưng đại công tử đã từ chối rồi, ngươi nên dẹp bỏ ý định đó đi. Không việc gì phải ở đây cạnh khóe với ta. Còn nữa! Tiểu thiếu gia đã được ghi vào gia phả, ngươi cứ mở miệng là 'đứa con riêng', còn ra thể thống gì nữa? Để ta nghe thấy lần nữa, ta nhất định sẽ báo với ma ma quản sự cho ngươi biết tay!"
Chi Lan không chịu thua kém nói: "Đại công tử giờ này đang bị Hầu gia quất roi, trong viện đang loạn cả lên, ai mà thèm để ý chuyện nhỏ này của ta, ngươi bớt hù dọa ta đi!"
Triệu Chinh Bắc lẳng lặng xuất hiện sau lưng họ, sắc mặt trầm xuống nói: "Tân Vũ, đuổi nàng ta ra khỏi phủ."
Chi Lan giật bắn mình, vội vàng khóc lóc: "Đại công tử! Nô tỳ biết lỗi rồi! Cả nhà nô tỳ đều làm việc trong phủ mấy chục năm qua, không có công lao cũng có khổ lao. Xin ngài tha cho nô tỳ lần này!"
Nô tỳ trong nội viện Hầu phủ đều là nô bộc từ đời này sang đời khác, một người phạm lỗi cả nhà liên lụy, để tránh có kẻ nảy sinh lòng phản chủ.
Triệu Chinh Bắc nói giọng đanh thép: "Vậy thì đuổi hết đi, tránh để người nhà ngươi nảy sinh oán hận, sau này mưu hại thiếu phu nhân."
Ta ngẩng đầu nhìn cây bạch ngọc lan trong sân.
Bất giác nhớ lại những lời tỷ tỷ đã nói với mình.
"Tri Xuân, nếu muội cứ luôn dùng hoa độc để có được tình yêu của người khác, lỡ như gặp được người thật lòng đối đãi với mình thì chẳng phải sẽ bỏ lỡ sao."
Nhưng hoa độc thực sự rất hữu dụng mà.
Nó có thể khiến cha hồi tâm chuyển ý với mẹ.
Nó có thể khiến tổ mẫu không còn ngó lơ tỷ muội bọn ta.
Nó còn giúp ta có được xâu kẹo hồ lô hằng mong ước, giúp tỷ tỷ có được cây tỳ bà tỷ ấy thích.
Tình yêu của con người là thứ không thể kiểm soát.
Nhưng tình yêu từ hoa độc lại nằm trong tầm tay ta. Tỷ tỷ à, muội chỉ hận năm xưa công lực mình chưa đủ thâm hậu.
Mới khiến mẹ phải chết trong uất hận, khiến tỷ muội chúng ta phải lưu lạc đầu đường xó chợ, không chốn dung thân.
Giờ thì khác rồi, hoa độc muội nuôi cấy đã đủ tốt rồi.
Muội sẽ nuôi dạy Lý Cảnh nên người, cho nó tất cả những gì nó muốn.
Muội cũng đang sống rất nghiêm túc, tỷ tỷ, tỷ đừng lo cho bọn muội.
Triệu Chinh Bắc xách hộp bát bảo đi vào, nhìn thấy bát thuốc đã cạn, cũng không nói gì.
Chàng ngồi xuống cạnh ta, lấy ra một bản vẽ cho ta xem.
"Đây là ngôi nhà được Hoàng thượng ban thưởng, vẫn đang trong quá trình tu sửa, nàng xem có chỗ nào cần thay đổi không?"
Ta nhìn thấy lòng bàn tay chàng quấn băng gạc, chắc hẳn là do đỡ đòn roi của Hầu gia.
Cũng phải thôi, giờ chàng là Đại tướng quân lẫy lừng, sao có thể để mặc cha mình đánh đập được.
Chỉ là chuyện nhà cửa, ta không có tâm trí đâu mà xem.
Dù sao ta cũng chẳng định thật lòng thật dạ sống cả đời với chàng, bèn thuận miệng nói một câu: "Đều tốt cả, nghe theo phu quân."
Trong lòng ta thầm nghĩ, không có việc gì thì đi nhanh cho khuất mắt.
Ta còn muốn ngủ thêm một lát nữa.
Chỉ cần chàng không đuổi ta và Lý Cảnh đi là đủ rồi, ta chẳng muốn ngày nào cũng phải đối phó với chàng.
Ngờ đâu Triệu Chinh Bắc cởi áo ngoài rồi ôm chầm lấy ta chen chúc trên chiếc sập nhỏ.
Ta gối đầu lên ngực chàng, nghe nhịp tim chàng đập liên hồi như sấm, rồi chợt thấy đ*ng q**n chàng cộm lên một khối.
Ta: "..."
Không phải chứ, hôm nay ta đâu có xông độc hoa Mê Tình đâu.
Triệu Chinh Bắc chú ý thấy ánh mắt của ta bèn kéo tấm chăn đắp ngang hông, bình thản nói: "Phu nhân, dù sao ta cũng là một người đàn ông máu nóng hừng hực. Tình cảnh này sau này sẽ rất thường xuyên, hy vọng phu nhân làm quen dần, và cũng mong phu nhân bao dung cho."
Chàng nhắm mắt lại, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng ta như đang dỗ dành đứa trẻ ngủ.
Khi đàn ông đ*ng t*nh thì trên người sẽ toát ra một mùi hương đặc trưng.
Mùi hương trên người Triệu Chinh Bắc có chút lạnh lẽo.
Tâm thần ta xao động, căn bản không tài nào ngủ được.
Tính toán ngày tháng, còn khoảng ba năm ngày nữa là đến kỳ kinh nguyệt của ta.
Cứ đến lúc này, ta lại rất dễ nảy sinh tình cảm.
Triệu Chinh Bắc v**t v* mái tóc ta và nói: "Nếu phu nhân không ngủ được, vậy chúng ta cùng trò chuyện chút đi."
Nói nhiều tất hớ, ta thà giả vờ ngủ còn hơn.
Ta nhắm mắt lại, nằm im như chết.
Triệu Chinh Bắc thấy dáng vẻ này của ta thì bật cười khe khẽ.
Chàng nhéo má ta rồi nói: "Thú thật với phu nhân một chuyện, hồi trẻ ta từng bị người ta hạ độc, làm tổn thương đến gốc rễ. Sau đó phải dùng độc trị độc suốt hai năm mới khỏi, nhưng ta lại không thể có h*m m**n như những người đàn ông bình thường khác."
Ta thầm nghĩ, giờ ngươi đang "dựng" đứng lên thế kia mà.
Rõ ràng là muốn cùng ta làm chuyện đó nên mới nói lời dỗ ngon dỗ ngọt đây mà.
Thôi được rồi, chuyện nam nữ rốt cuộc cũng chỉ có ngần ấy việc thôi.
Muốn ở lại nơi này, suy cho cùng cũng phải trả một cái giá nào đó.
Ta mở mắt, vòng tay ôm cổ chàng, dịu dàng mỉm cười: "Phu quân, chúng ta trở lại giường có được không?"
Tay quàng qua cổ chàng, ta lặng lẽ xoay xoay chiếc vòng bạc, hạ độc Mê Huyễn.
Triệu Chinh Bắc bế thốc ta lên, sải bước đi về phía giường nằm.
Chàng nhẹ nhàng đặt ta xuống, hôn lên trán ta rồi nhìn sâu vào mắt ta nói: "Lại thú thật với phu nhân thêm một chuyện, kể từ lần trúng độc đó, tổ phụ đã đến Dược Vương Cốc cầu cho ta một viên Bích Độc Châu ngàn vàng khó kiếm."
Chàng giơ cổ tay lên, trên một sợi dây đỏ có buộc một viên châu bóng bẩy.
Ngay lúc này đây, màu sắc của viên châu đang từ từ đậm dần.
Lòng ta chùng xuống.
Bích Độc Châu lừng lẫy thiên hạ, sao ta lại chưa nghe qua chứ, chỉ cần gặp độc là viên châu này sẽ đổi màu đậm hơn.
Độc càng mạnh, màu sắc viên châu càng thẫm.
Nói cách khác, ngay từ đêm Triệu Chinh Bắc tiếp cận ta, chàng đã nhận ra trên người ta có độc hoa Mê Tình rồi.
Ta chớp chớp mắt, vẻ mặt vô tội nói: "Vậy thì tốt quá, sau này phu quân không còn sợ bị người ta hạ độc nữa rồi."
Một trong những tôn chỉ sống của ta là: Dù có bị người ta nắm thóp, ném bằng chứng ngay trước mặt thì cũng phải cứng họng đến cùng.
Chỉ cần chưa chết thì vẫn còn cơ hội lật ngược thế cờ.
Triệu Chinh Bắc không trực tiếp vạch trần ta, chứng tỏ chàng chưa có ý định dồn ta vào đường cùng.
Chàng buộc viên châu lên cổ tay ta, nhìn ta đăm đăm và nói: "Đã là độc thì sẽ hại thân, phu nhân nên biết trân trọng cơ thể mình."
Ta cụp mắt xuống, không dám nhìn thẳng vào chàng.
Lời này, tỷ tỷ ta cũng từng nói với ta.
Tỷ ấy lo lắng bảo: "Tri Xuân, đã là độc thì sẽ hại thân. Dù muội có thuốc giải, nhưng dùng độc quá nhiều thì cũng sẽ làm tổn thương chính mình thôi."
Năm bảy tuổi, để cứu tỷ tỷ, ta đã bán mình vào dược đường làm dược nhân.
Cũng nhờ vậy mà gặp họa được phúc, luyện thành một thân xác thuốc nào cũng không chết.
Những năm qua để thử hoa độc, trong người ta đủ loại độc tố đan xen mà ta vẫn sống sờ sờ ra đấy thôi.
Cái giá phải trả cũng có, ta gần như đã mất đi vị giác.
Hai năm nay, ngay cả nhiều màu sắc ta cũng nhìn không rõ nữa.
Đến đêm, nếu không có ánh nến thì ta hoàn toàn không thấy được gì.
Vậy nên cái thân xác này đã ra nông nỗi này rồi, cũng chẳng có gì gọi là trân trọng hay không nữa.
Trong lòng ta đang đấu tranh, không thể dùng độc hoa Mê Huyễn với Triệu Chinh Bắc thêm nữa.
Nếu chàng muốn ngủ với ta, chẳng lẽ ta phải "lâm trận" thật sao.
Ta nhìn dáng vẻ của chàng, có chút đăm chiêu suy nghĩ.
Thực ra, cũng không phải là không thể.
Triệu Chinh Bắc nắm lấy tay ta hôn nhẹ, cười nói: "Ta biết phu nhân đang nôn nóng, nhưng đại phu nói cơ thể nàng đang suy kiệt, còn cần phải uống thuốc bổ một thời gian nữa. Đợi nàng khỏe hẳn, vi phu nhất định sẽ thỏa mãn nàng."
Ta thực sự không nhịn nổi nữa rồi.
Ta giơ chân đá Triệu Chinh Bắc, ngược lại bị chàng tóm lấy cổ chân.
Ta cảm thấy hơi thở của chàng bỗng chốc trở nên nặng nề.
"..."
Không ổn rồi, chàng là kẻ b**n th**.
Triệu Chinh Bắc kìm nén hôn lên mu bàn chân ta một cái, ngẩng đầu nói: "Phu nhân, dù là yêu từ cái nhìn đầu tiên hay thấy sắc nảy lòng tham cũng được. Ta chỉ biết rằng cơ thể ta có cảm xúc mãnh liệt với nàng. Ta là người cố chấp, cũng là người chung thủy, đã xác định rồi thì tuyệt đối sẽ không buông tay. Ta cũng hy vọng phu nhân có thể nghiêm túc đối đãi với tình cảm này giống như ta vậy."
Cái gì mà "cơ thể chàng có cảm xúc mãnh liệt với ta" chứ?
Chẳng phải là tên sắc lang sao? Nói năng nghe thanh cao gớm!
Triệu Chinh Bắc tiếc nuối nói: "Mặc dù rất muốn cùng phu nhân chung gối, nhưng ta ở đây chắc hẳn phu nhân sẽ không ngủ được. Ta vẫn nên ra sập nhỏ ở gian ngoài nằm thì hơn, phu nhân có nhu cầu gì thì cứ gọi ta bất cứ lúc nào."
Đầu óc ta có chút rối loạn, cố gắng giữ vững tâm thế, mỉm cười dịu dàng: "Phu quân yên tâm, ta sẽ không có nhu cầu gì đâu."
Sau khi chàng đi khỏi, ta quấn chặt mình trong chăn.
Trong cơ thể có một luồng sóng ngầm không tên khẽ cuộn trào, khiến tâm trạng ta cũng trở nên dính dấp ẩm ướt.
Có lẽ là do thời gian trước hít phải quá nhiều độc hoa Mê Tình chăng.
Không hạ độc được Triệu Chinh Bắc, trái lại khiến bản thân ta tâm thần bấn loạn.
Chẳng lẽ, cơ thể ta cũng nảy sinh cảm xúc với Triệu Chinh Bắc rồi sao?