Tri Xuân - Lạp Bút Tiểu Tửu
Chương 1
Hầu phu nhân là người tính tình nóng nảy, sợ ta làm loạn sẽ làm hỏng hôn sự của nhị công tử.
Đại công tử còn chưa về nhà, bà ta đã vội vàng ghi tên Lý Cảnh vào dưới danh nghĩa của đại công tử.
Thậm chí bà ta còn không xem xét kỹ thân phận tuổi tác của ta mà đã để ta nhập hộ tịch, trở thành thê tử danh chính ngôn thuận của đại công tử.
Ngược lại, Trương ma ma ít nói bên cạnh bà ta lại có chút đa nghi.
Trương ma ma tỉ mỉ quan sát ta vài lượt, ngờ vực hỏi: "Năm nay ngươi thật sự đã hai mươi bốn tuổi?"
Thứ ta cầm là hộ tịch và giấy đi đường của a tỷ, lúc tỷ ấy mất vừa tròn hai mươi bốn tuổi.
Mà ta thì mấy ngày trước mới tròn mười bảy.
Ta mỉm cười e thẹn nói: "Bẩm ma ma, ta cầm tinh con Hổ. Trông mặt mũi non nớt thế này là bởi ta có biết đôi chút thuật dưỡng nhan. Nếu ma ma không chê, ta xin tặng bà một phương thuốc."
Trương ma ma không vì sự lấy lòng của ta mà làm dịu thái độ.
Bà ta chỉ hờ hững nói: "Trông ngươi cũng coi là an phận, giờ ngươi đã là thiếu phu nhân của Hầu phủ rồi, không cần phải khách sáo với một nô tì như ta."
Bà ta nhận một ít đồ dùng hàng ngày rồi dẫn ta và cháu trai đến một viện lạc hẻo lánh.
Khoảnh khắc đẩy cửa ra, tất cả bọn ta đều sững sờ.
Trong sân mọc đầy cỏ dại, bụi bặm và mạng nhện giăng khắp nơi, rõ ràng là đã lâu không có người chăm sóc.
Lúc đến đây, ta đã nghe ngóng tình hình của Hầu phủ từ bên ngoài.
Nghe nói đại công tử không được Hầu phu nhân yêu thương, ta chỉ nghĩ là mẹ con không hòa thuận.
Nhưng không ngờ chàng đi chinh chiến nhiều năm, người nhà lại có thể bỏ mặc viện lạc chàng từng ở đến mức này.
Trương ma ma dường như cũng không lường trước được tình cảnh này.
Bà ta mở miệng định quát mắng kẻ trông coi sân vườn, nhưng ngước mắt nhìn thấy ta thì lại nhịn xuống.
Dù sao chuyện nhà của Hầu phủ có tồi tệ đến đâu cũng không thể để một kẻ người ngoài như ta xem trò cười được.
Ta mỉm cười nói: "Viện này thanh tĩnh, đại công tử là người học võ, ở đây là hợp lý nhất rồi. Nhìn cây cỏ tốt tươi thế này, chắc hẳn phong thủy nơi đây rất tốt, ta rất thích."
Đôi lông mày nhíu chặt của Trương ma ma dần giãn ra, bấy giờ bà ta mới chính thức nhìn kỹ ta.
Bà ta nói với vẻ mặt phức tạp: "Ngươi là người có phúc. Cứ yên tâm mà ở đi, đừng bận tâm đến những lời đàm tiếu bên ngoài."
Lời này là đang nhắc nhở ta đây.
Đại công tử không được yêu thương, kéo theo người thê tử từ quê lên như ta cũng sẽ bị ghẻ lạnh.
Nếu ta cứ nhảy ngược nhảy xuôi để tranh giành, để tranh luận thì ngược lại sẽ trở nên thấp kém, khiến người ta coi thường.
Ta mỉm cười, lấy từ trong tay áo ra một chiếc túi thơm đưa cho bà ta, ôn tồn nói: "Thấy mắt ma ma có tia máu, sắc mặt hơi vàng, chắc hẳn thường xuyên mất ngủ. Trong này có ít dược liệu an thần do tự tay ta phối chế, lúc ngủ ma ma cứ đặt bên gối sẽ giúp ngủ ngon hơn."
Trương ma ma không đón lấy, trái lại là một tiểu nha hoàn bên cạnh bà ta đã cầm đi.
Sắc mặt căng thẳng của bà ta rốt cuộc cũng giãn ra đôi chút.
Trước khi đi, bà ta lại khẽ nói với ta: "Ta thường xuyên gác đêm cho phu nhân, bên người không được mang theo vật gì không rõ nguồn gốc. Cần phải đưa cho đại phu kiểm tra một chút, ngươi đừng để bụng."
Con bé nha hoàn đang cúi đầu ngắm túi thơm bỗng phì cười nói: "Mẹ à, bình thường mẹ kiệm lời như vàng, vậy mà lại có duyên với thiếu phu nhân, nói nhiều thế này."
Trương ma ma gõ vào đầu con bé một cái để răn đe, mắng: "Tân Vũ, không được vô lễ."
Ta suy nghĩ một chút, rồi lấy từ trong tay nải ra một chiếc khăn lụa mới tinh tặng cho con bé.
Con bé lật đi lật lại ngắm nghía đường thêu trên túi thơm, chắc hẳn là rất thích.
Điều này làm con bé đỏ mặt, lầm bầm một tiếng: "Ta chỉ thấy hoa văn này tươi mới thôi, chứ không phải là hạng chưa từng thấy sự đời đâu."
Con bé nhận lấy, thè lưỡi cười: "Ân tình này, ta ghi nhớ rồi."
Tân Vũ trả ơn cũng nhanh lắm.
Chẳng bao lâu sau, con bé đã dẫn theo rất nhiều người hầu đến giúp dọn dẹp viện lạc, sửa sang lại phòng ốc.
Việc này giúp ta tiết kiệm được bao nhiêu sức lực.
Đến lúc rảnh rỗi, ta ngồi nghỉ dưới cây hoa ngọc lan.
Cháu trai bưng một ấm trà và một đĩa bánh ngọt tới.
Nó vừa quạt cho ta vừa sa sầm khuôn mặt nhỏ nhắn nói: "Bận rộn đến giờ mà một ngụm nước cũng chưa uống. Lý Tri Xuân, người có hối hận khi đưa con đến đây nhận thân không? Con đã nói từ sớm rồi! Con thà theo người học y, sau này làm một đại phu chân đất còn hơn là để người phải chịu cái khổ này! Người nhìn người xem, để lấy lòng những người đó mà mặt sắp cười đến cứng đờ luôn rồi."
Tuy nó nhỏ tuổi nhưng lời lẽ rất già dặn, trong mắt tràn đầy nỗi lo âu.
Gương mặt này giống tỷ tỷ vô cùng.
Nhất là cái dáng vẻ giáo huấn ta lại càng giống hơn.
Ta nhéo cái má nhỏ của nó, dịu dàng nói: "Lý Cảnh, cũng may khi sinh ra con trông giống mẹ con. Nếu không thì ta đã đầu độc chết con từ lâu rồi đấy."
Mặt nó càng xị xuống hơn!
Nó lầm bầm một câu: "Người cũng có ít hạ độc con đâu!"
Ta đá vào mông nó một cái: "Đấy là thuốc bổ! Đi, nấu cơm đi. Ta muốn ăn thịt chua ngọt!"
Nó càng giận hơn, vừa đi vừa lầu bầu: "Người xem cái tiền đồ tốt đẹp người tìm cho con này! Nói cái gì mà đến đây rồi sẽ là cơm bưng nước rót, cuối cùng vẫn phải là con nấu cơm! Theo con thấy, thà chúng ta về thôn Hổ Đầu còn hơn."
Nó đi đến cửa bếp nhỏ, lại thò đầu ra hỏi ta: "Thêm một món măng xào nữa nhé?"
Ta lười biếng xua tay, ý bảo nó tự liệu mà làm.
Gió nhẹ khẽ thổi qua, một đóa ngọc lan tàn héo rơi trên tóc ta.
Có một câu ta không hề lừa Trương ma ma.
Ta thực sự rất thích viện lạc này, vì hoa ngọc lan trồng ở đây là loại hoa mà tỷ tỷ ta thích nhất.
Ta nhẹ nhàng v**t v* đóa hoa, lòng tràn đầy sự mềm mại.
Tỷ tỷ, muội nhất định sẽ không phụ tâm nguyện của tỷ, nuôi dạy Lý Cảnh khôn lớn bình an.
Vì ở nơi hẻo lánh nên không có ai đến làm phiền ta và Lý Cảnh, trái lại rất thanh tịnh.
Lúc đầu Lý Cảnh còn miễn cưỡng, kết quả đi học ở tộc học một ngày, lúc về mắt sáng rực lên.
Xem ra những đại nho đương triều giảng dạy, quả thực không phải là hạng thầy đồ ở tư thục trong thôn có thể so sánh được.
Chắc là Hầu phu nhân cứ thấy ta là đau đầu nên đã miễn lễ thỉnh an cho ta, để ta yên phận mà ở.
Ta cũng vui vẻ hưởng thụ những ngày tháng nhàn tản.
Suốt ngày ở trong sân nhỏ trồng hoa, phơi thảo dược.
Trước kia cái sân này hoang vu tiêu điều, sau khi nhổ sạch đám cỏ dại hoa dại thì chỉ còn lại một gốc ngọc lan.
Nhìn lướt qua, nơi này lạnh lẽo trống trơn, chẳng chút sức sống.
Ba gian phòng lại càng khỏi phải nói.
Phòng chính chỉ có một chiếc giường, trải một chiếc chiếu lạnh lẽo.
Tuy có một bộ chăn nệm nhưng để nhiều năm không dùng đã mọc đầy nấm mốc.
Trong thư phòng lại càng trống rỗng, đừng nói là kệ đa bảo, ngay cả một chiếc bàn viết ra hồn cũng không có.
Gian sương phòng còn lại đặt thùng tắm, chắc là nơi tắm rửa.
Thật lòng mà nói, xem xong ba gian phòng đó, ta khó mà tưởng tượng được đại công tử trước đây đã sống như thế nào.
Hầu phu nhân coi ta như không tồn tại.
Đám nha hoàn sai vặt trong cả Hầu phủ thấy ta thì cũng đều tránh mặt mà đi.
Sai bảo bọn họ làm việc là chuyện không thể nào, ta đành phải tự mình thong thả sắm sửa đồ đạc.
Cũng may Hầu phủ phát tiền tiêu hàng tháng khá hào phóng, giúp ta có tiền dư để mua những thứ mình thích.
Ta mua hai xấp vải, làm cho phòng chính một bộ màn giường thêu họa tiết bách điệp xuyên hoa.
Lý Cảnh lúc giúp ta treo màn đã la toáng lên: "Cái này sặc sỡ quá rồi!"
Ta ngắm nhìn bộ màn hoa lá sum suê, tràn ngập sắc xuân mà vô cùng mãn nguyện.
Sặc sỡ chỗ nào, rõ ràng là rất nhộn nhịp, ngủ cũng cảm thấy có hương thơm.
Lý Cảnh treo xong, bỗng nhiên cảnh giác nhìn ta: "Phòng của con treo cái gì?"
Ta mỉm cười với nó.
Nó lao ra ngoài xem rồi tuyệt vọng im lặng.
Mỗi ngày ta đều ra ngoài dạo chơi, dần dần lấp đầy ba gian phòng.
Cạnh giường phòng chính, ta đặt một chiếc sập mềm để nghỉ ngơi.
Chỉ cần mở cửa sổ là có thể nhìn thấy đủ loại hoa ta trồng, gió thổi qua, hương thơm dễ chịu.
Trên sập mềm đặt một chiếc bàn nhỏ, bày biện bánh ngọt mứt hoa quả.
Sau giấc ngủ trưa ăn một chút lót dạ, kèm thêm một chén trà thanh, quả là sảng khoái nhất trần đời.
Nói đi cũng phải nói lại, cũng là nhờ phúc của Trương ma ma.
Bà ta tìm được từ trong kho ra một tấm thảm, nghe nói là mua từ Tây Vực.
Hầu phu nhân chê nó quá lòe loẹt nên bỏ không dùng.
Ngược lại lại làm lợi cho ta.
Trải trong phòng, giẫm lên vừa mềm vừa êm.
Chăn nệm mới làm được phơi nắng nên rất tơi xốp.
Ta lại cho thảo dược an thần vào quả cầu hương, xông kỹ một lượt.
Ban đêm lúc ngủ, ôm chiếc gối mềm mại, cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
Lý Cảnh giúp ta đặt chân nến mới mua vào chỗ, uể oải nói: "Người đúng là không để mình chịu thiệt, coi nơi này là nhà thật rồi. Hôm nay ở học đường con nghe nói đại công tử sắp về rồi, người mau nghĩ xem nên làm thế nào đi."
Ta vừa lau tóc vừa lơ đãng nói: "Đại công tử gì chứ, đó là cha con. Hắn về cũng tốt, đỡ cho ta phải vò võ phòng không, thêm phần cô quạnh."
Lý Cảnh nghe xong càng thêm tức giận, gào lên: "Con không muốn người vì con, vì mẹ con mà đánh đổi bản thân mình! Đợi con lớn lên, con sẽ tự mình báo thù cho mẹ!"
Nó vừa nói, hốc mắt vừa đỏ lên.
Lý Cảnh đi tới, ôm lấy ta run rẩy nói: "Tiểu di, con chưa bao giờ quên mẹ con đã phát điên như thế nào. Con là con trai của súc sinh, trong người con chảy dòng máu bẩn thỉu. Sớm muộn cũng có ngày, con sẽ trưởng thành đủ mạnh mẽ để khiến kẻ đó phải trả giá đắt!"
Ta đợi nó âm thầm rơi lệ một hồi rồi lấy khăn tay lau mặt cho nó.
Bên ngoài bỗng nhiên vang lên tiếng mưa rơi tí tách.
Ta lập tức vui mừng, sai bảo Lý Cảnh: "Nhanh, mang cái lò đất đỏ ta mua hôm nọ ra đây, chúng ta ra dưới hiên vây quanh lò nấu trà, ngắm mưa xem hoa."
Lý Cảnh bực bội: "Sáng sớm con đã nói với người là trời không tốt, sắp mưa rồi, bảo người bê mấy chậu hoa kia vào dưới mái hiên. Kết quả đi học về vẫn thấy để ngoài sân! Cũng may là con siêng năng, nếu không giờ này người còn ngắm hoa cái gì, sớm đã bị nước mưa đánh rụng hết rồi! Cứ đứng đấy mà nhìn cành hoa trọc lóc mà khóc đi!"
Ta xoa đầu nó, trêu chọc: "Con nhỏ tuổi mà lo nghĩ nhiều quá, nếu hoa rụng thật thì đêm nay chúng ta uống trà đánh cờ. Ngày mai trời quang lại trồng tiếp là được."
Lý Cảnh thấy ta không hưởng ứng lời nó thì có chút nản lòng, ủ rũ nói: "Lý Tri Xuân, sao lúc nào người cũng có nhã hứng như vậy. Chúng ta đến đây để báo thù mà."
Ta véo má nó nói: "Phải rồi, chúng ta đến để báo thù. Hay là bây giờ con xông vào viện của kẻ đó, đâm hắn một nhát. Sau đó con mang danh tội đồ giết cha, ngồi tù mục xương, cả đời bị hủy hoại. Ta cũng vào đại lao, chịu đủ mọi cực hình rồi chết thảm."
Lý Cảnh nhìn ta, vẻ nôn nóng trong đôi mắt dần dần tan biến.
Chắc hẳn nó đã nghe lọt tai những lời ta nói.
Chuyện báo thù không thể vội vàng.
Hầu phủ canh phòng cẩn mật, các cửa ngoại viện đều có thị vệ trấn giữ, nội viện lại càng có những bà tử thô khỏe canh chừng.
Nếu không phải ta mạo danh tỷ tỷ đến nhận thân thì căn bản không thể vào được đây.
Hôm nay ta dùng một gói thuốc để dò đường mới biết quy tắc của Hầu phủ cũng rất khắt khe.
Một ma ma mà còn chẳng dễ lừa gạt, nếu muốn ra tay với nhị công tử thì chẳng phải là khó hơn lên trời sao?
Kế sách hiện giờ chỉ có thể là yên ổn ở lại Hầu phủ, từ từ tính kế.
Cũng may, thứ con người ta không thiếu nhất chính là sự kiên nhẫn.
Lý Cảnh đỏ mặt xin lỗi ta: "Là do con quá l* m*ng rồi."
Ta an ủi nó: "Có những việc không vội được đâu. Con hãy tin ta, nếu ta định ra tay nhất định sẽ bàn bạc với con. Bây giờ việc quan trọng nhất của con là chăm chỉ học hành. Con phải đủ ưu tú để người trong Hầu phủ không thể ngó lơ, như vậy nếu chuyện ta mạo danh tỷ tỷ bị bại lộ, con mới có thể làm chỗ dựa cho ta."
Lý Cảnh nhớ lại dáng vẻ vừa rồi ôm ta khóc, có chút ngượng ngùng.
Nó lầm lì nói: "Con hiểu, người từng bảo con đừng vì lỗi lầm của kẻ khác mà hủy hoại cuộc sống của chính mình, con vẫn luôn ghi nhớ. Con đi lấy lò nấu trà cho người."
Ta ngáp một cái, chui vào trong chăn: "Mưa sắp tạnh rồi, còn nấu trà gì nữa. Con thấy đấy, vẻ đẹp của cuộc sống đôi khi chỉ thoáng qua thôi. Con đã làm lỡ mất việc ngắm mưa của ta, tối nay nhất định phải thấy cắn rứt đến mức không ngủ được đấy nhé."
Lý Cảnh bị ta làm cho tức điên: "Người mơ đẹp quá nhỉ, con nhất định sẽ ngủ rất ngon!"
Nó hầm hầm định đi, ra đến cửa bỗng như nhớ ra điều gì, lại quay lại thắp cho ta một ngọn nến mới.
Lý Cảnh dặn dò: "Nếu đèn tắt người đừng có dậy, phải gọi con, con nghe thấy được đấy."
Nó thấy ta không thèm đáp.
Bèn đi tới vỗ vỗ ta.
Ta buồn ngủ rũ rượi, ậm ừ đáp một tiếng.
Đêm khuya đang ngủ, ta đột nhiên mở trừng mắt.
Ánh nến đã tắt.
Ta lấy từ dưới gối ra một cái ống bùi nhùi, nhanh chóng châm một ngọn nến nhỏ.
Ta nhìn thấy một bóng dáng cao lớn đứng bên cạnh chân nến, chính là người đó đã thổi tắt.
Người đó thấy ánh sáng bèn liếc nhìn về phía ta một cái.
Người đó thản nhiên nói: "Ban đêm không thổi đèn mà ngủ dễ xảy ra hỏa hoạn."
Ta ngồi dậy, nở một nụ cười dịu dàng với người đó: "Phu quân nói phải lắm."