Khi hai người chúng ta ở riêng trong ngự hoa viên, Trần Mộc Dao cố ý khoe khoang:

“Tỷ tỷ, đây chính là mệnh rồi. Ai mà ngờ kiệu hoa lại đưa nhầm chứ. Tối qua, Thái t.ử điện hạ thấy tân nương là muội, vui mừng vô cùng, không muốn đổi lại, muội cũng chẳng có cách nào. Giờ đây, muội và Thái t.ử đã viên phòng, càng không thể đổi nữa.”

“Tỷ tỷ bị gả cho vị Tứ điện hạ không gần nữ sắc kia, thật là ủy khuất cho tỷ rồi.”

“Tối qua tỷ sống có tốt không? Muội với Thái t.ử điện hạ thì như cá nước hòa hợp, phong nguyệt thuận hòa.”

Ta suýt nôn.

Trong đầu tự nhiên hiện ra cảnh tượng kia.

Thái t.ử và Trần Mộc Dao sớm đã tư thông, tối qua tất nhiên càng như lửa gặp củi khô.

Ta mỉm cười:

“Muội nói vậy là sao? Ta còn phải cảm tạ chuyện lên nhầm kiệu hoa. Không giấu gì muội, ta sớm đã ái mộ phu quân của ta. Đông cung còn có mấy vị thị thiếp, Vương phủ lại chỉ có mình ta, ta đương nhiên sống thoải mái.”

Trần Mộc Dao nghẹn lời.

Đúng vậy, Thái t.ử ham mê mỹ sắc, lại thích trêu hoa ghẹo nguyệt, nếu không sao có thể sớm tư thông với Trần Mộc Dao.

Trần Mộc Dao ghen tị việc ta được gả cho Thái t.ử, mỗi lần gặp hắn đều cố ý lộ vẻ ái mộ, qua lại vài lần, Thái t.ử liền mắc câu.

Lúc này, Thái t.ử và Tiêu Chất không biết từ khi nào đã đứng cách đó vài bước.

Hai người hẳn đã nghe thấy cuộc đối thoại vừa rồi, sắc mặt Thái t.ử có chút biến hóa vi diệu, nhìn ta mấy lần.

Ta tạm thời không để tâm đến Thái t.ử.

Bởi vì sớm muộn gì, ta cũng sẽ đoạt lấy tất cả những gì hắn để ý — ngôi vị hoàng đế, cùng cả tính mạng hắn.

Lúc này, ta nhấc váy chạy về phía Tiêu Chất, ngọt ngào gọi một tiếng:

“Phu quân!”

Ta đưa tay, vừa định chạm vào cánh tay hắn, lại ngượng ngùng rụt về, còn cố ý nhìn hắn đầy tình ý.

Ta có đôi mắt như thu thủy, trời sinh đa tình.

Bất kỳ ai nhìn vào ánh mắt ấy, cũng sẽ cho rằng ta si mê Tiêu Chất.

Mày Thái t.ử càng nhíu c.h.ặ.t.

Còn Tiêu Chất thì dùng ánh mắt u ám khó dò nhìn ta.

Đến bữa trưa, Hoàng hậu ban thưởng cho ta rất nhiều bảo vật, bề ngoài trông có vẻ hào phóng.

Hoàng hậu đối với việc Thái t.ử đổi tân nương, rõ ràng không mấy hài lòng. Dù sao phụ thân và huynh trưởng ta mới là trụ cột của Trần gia, còn cả nhà tiểu thúc đều là phế vật.

Hoàng hậu nhất định sẽ lo Trần gia ngả về phía Tiêu Chất.

Bà ta sẽ tăng tốc trừ khử Tiêu Chất.

Cho nên, trong bữa tiệc, ta cố ý buông một câu:

“Trà này… thật có chút cổ quái.”

Nhạy bén như Tiêu Chất, quả nhiên động tác khựng lại, nhưng không nói gì thêm.

Hắn tâm tư kín đáo, lại mẫn cảm, sẽ không dễ lộ ra cảm xúc quá rõ, nhưng chắc chắn sẽ sinh nghi.

Tiếp theo, chỉ cần thêm dầu vào lửa.

Trên đường trở về Vương phủ, đột nhiên có thích khách tập kích xe ngựa.

Đối phương đông người, thế tới hung hãn.

Ngay khi có kẻ vung kiếm đ.â.m về phía Tiêu Chất, ta không chút do dự chắn trước mặt hắn.

Lưỡi kiếm sắc bén đ.â.m vào da thịt, vai ta lập tức trào m.á.u.

Tiêu Chất hẳn không ngờ phản ứng của ta lại nhanh như vậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Không phải ta giỏi võ, cũng không phải ta không sợ c.h.ế.t, mà là tất cả chuyện này vốn do ta sắp đặt.

Sáng nay trước khi vào cung, ta đã sai tâm phúc gọi huynh trưởng tới, nói chuyện riêng một lúc.

Ta kể cho huynh trưởng mọi chuyện kiếp trước.

Việc ta bị hại, âm mưu của đường muội, cùng tính toán của cả nhà tiểu thúc, ta đều nói hết.

Sau khi ta và hài t.ử trong bụng một xác hai mạng, hồn phách ta không tan, tận mắt thấy Thái t.ử cấu kết với tiểu thúc, g.i.ế.c phụ thân và huynh trưởng ta, đoạt binh quyền Trần gia.

Ta từ nhỏ đã mất mẹ, huynh trưởng vô cùng yêu thương ta, bất kể lời ta là thật hay giả, huynh ấy đều sẽ giúp ta.

Ta bảo huynh trưởng sai người giả làm thích khách, lại ngụy trang thành người của Đông cung.

Ta vừa có thể dùng khổ nhục kế, lấy được lòng tin của Tiêu Chất.

Cũng có thể nhân chuyện này, khiến Tiêu Chất và Thái t.ử càng thêm đối địch.

Thái t.ử dã tâm bừng bừng, nhưng điều ta lo nhất, chính là Tiêu Chất không muốn tranh đoạt vị trí kia.

Ta phải ép hắn tự nguyện đi tranh.

Vết kiếm đ.â.m đúng vị trí, không tổn thương nội tạng, nhưng đủ để diễn khổ nhục kế.

Ta ngã vào lòng Tiêu Chất, trước khi nhắm mắt, thấy trên mặt hắn thoáng qua một tia lo lắng cùng kinh ngạc.

Ta tiếp tục diễn:

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

“Phu… phu quân, chàng không sao là tốt rồi…”

Nói xong, ta liền “ngất” đi.

Tiêu Chất cuối cùng cũng ôm c.h.ặ.t lấy ta, giọng vẫn lạnh, nhưng lại có chút gấp gáp:

“Để lại một nửa người ứng chiến, số còn lại lập tức hộ tống xe ngựa về phủ!”

Huynh trưởng thấy mục đích đã đạt, đương nhiên không ham chiến.

Vì vậy trận đ.á.n.h nhanh ch.óng kết thúc.

Nhưng những chứng cứ để lại, đều sẽ chỉ về phía Đông cung.

Chẳng bao lâu, xe ngựa về tới Vương phủ. Tiêu Chất bế ngang ta, sải bước vào nội viện.

Phủ Liễu khóc nức nở:

“Hu hu hu, đại tiểu thư sợ đau nhất…”

Điều này là thật, ta đúng là sợ đau.

Nhưng giờ đã đến mức không nỡ bỏ mồi thì không bắt được sói.

Ta được đặt lên giường, Tiêu Chất vừa sai người gọi lang trung, ta đã ôm c.h.ặ.t cánh tay hắn, giả vờ mộng mị:

“Phu quân, chàng mau đi đi! Đừng lo cho thiếp!”

Hắn sững lại, cũng không rút tay về nữa.

Ta lẩm bẩm vài câu, lại bắt đầu gọi “nương”.

Ta và hắn đều là người không có mẫu thân, càng dễ sinh lòng đồng cảm.



Đúng như ta dự liệu, Tiêu Chất vốn không phải người sinh ra đã lạnh lùng vô tình. Chỉ là bị Hoàng hậu hạ độc mãn tính giày vò, mới khiến tính tình trở nên như hiện tại.

Hắn vẫn luôn ở bên trông coi ta, cho đến khi lang trung xử lý xong vết thương.

Sau đó, ta thật sự ngủ thiếp đi.

Hôm sau tỉnh lại, Tiêu Chất nghe tin liền đến. Thái độ của hắn so với hôm qua đã hoàn toàn khác.

Hắn chủ động quan tâm ta, cũng đáp lại lời ta.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Trần Vãn Kiều - Chương 3 | Đọc truyện chữ