Trầm Tịch Thần Đế - Vân Viễn (FULL)
Ta cũng muốn sống một cuộc đời oanh liệt
“Tư Đồ đại sư, tình trạng thân thể của Tiểu Viễn thế nào rồi? Có nghiêm trọng lắm không?”, Tiêu Linh Tịch vội vàng hỏi, trong lời nói ẩn chứa sự lo lắng, căng thẳng.
Ánh mắt Tiêu Liệt nhìn về phía Tư Đồ Doãn, tuy rằng không nói gì nhưng trên mặt lại mang vẻ nghiêm trọng…Sao ông ấy có thể không phát hiện ra, lúc trước, Tiêu Viễn bỗng nhiên hôn mê là có chuyện không bình thường.
Tư Đồ Doãn chậm rãi đứng dậy, nhẹ nhàng cười nói: “Tiêu đại sư không cần lo lắng, tình trạng thân thể của cháu trai ông rất tốt, đừng nói là bệnh nặng, ngay cả bệnh nhẹ cũng không có. Vừa nãy hôn mê, có lẽ do tâm tình quá mức kích động nên khí huyết lên đầu, dù sao thì hôm nay cháu trai ông cũng thành hôn với thiên kim nhà họ Hạ, đệ nhất mỹ nhân của Cửu Châu Thành chúng ta mà, haha”.
Tuy rằng Tư Đồ Doãn cố gắng che giấu, nhưng trong lời nói vẫn để lộ ra chút cảm xúc tiếc hận. Một thiên chi kiêu nữ như vậy mà lại gả cho một tên không làm nên trò trống gì, là kẻ vô dụng không ai bằng, thật sự khiến cho người ta không thể nào tiếp thu được.
“Vậy thì tốt rồi”, Tiêu Liệt thở phào nhẹ nhõm, gật đầu nói: “Thật sự là vất vả cho Tư Đồ đại sư rồi, mới sáng sớm đã bị ta kéo qua đây, lão Hồng, dẫn Tư Đồ đại sư đến phòng khách nghỉ ngơi”.
“Không cần”, Tư Đồ Doãn khoát tay chặn lại, hắn ta nhấc hòm thuốc lên: “Nếu cháu trai ông không có việc gì thì ta cũng không cần ở lại nữa, chúc mừng Tiêu trưởng lão. Đón được cháu dâu ưu tú nhất Cửu Châu Thành về nhà, không biết là có bao nhiêu người hâm mộ đấy, haha, tạm biệt”.
“Nhớ phải đến uống rượu mừng đấy. Lão Hồng, tiễn Tư Đồ đại sư”.
“Viễn Nhi, thân thể của con thực sự không sao chứ? Có thấy chỗ nào không khoẻ không”, Tư Đồ Doãn vừa mới rời đi, Tiêu Liệt lập tức nhíu mày, trong lòng vẫn lo lắng như trước. Vừa nãy, Tiêu Viễn bỗng nhiên té xỉu, nhiệt độ cơ thể đột ngột hạ xuống, sức sống tán loạn, đây chắc chắn không phải là do quá mức kích động. Nhưng nhìn thấy dáng vẻ bình yên vô sự lúc này của Tiêu Viễn, trong lòng ông ấy không khỏi nghi hoặc.
“Ông nội yên tâm, cháu thực sự không sao cả”, Tiêu Viễn thoải mái nói. Nhìn thấy vẻ mặt lo lắng và một đầu tóc bạc của Tiêu Liệt, hắn không kìm lòng được mà cay cay sống mũi.
Tiêu Môn có năm vị trưởng lão, tuy rằng Tiêu Liệt là ngũ trưởng lão nhưng lại là người có huyền lực mạnh nhất Tiêu Môn, từ năm năm trước đã bước vào cảnh giới Linh Huyền cấp mười, bây giờ đã đạt đến cảnh giới Linh Huyền cấp mười đỉnh phong, chỉ cần một cơ hội là có thể đột phá, tiến vào cảnh giới Địa Huyền mà vô số huyền giả thiết tha mơ ước.
Năm nay, Tiêu Liệt chỉ mới năm mươi lăm tuổi, lại có thực lực cảnh giới Linh Huyền đỉnh phong, nhưng mái tóc đã trắng muốt. Mỗi lần nhìn thấy mái đầu bạc của ông ấy, trong lòng Tiêu Viễn lại cảm thấy chua xót.
Nguyên nhân khiến Tiêu Liệt mới trung niên đã bạc đầu, cả Cửu Châu Thành này không ai không biết. Đứa con trai duy nhất của ông ấy, cũng chính là phụ thân Tiêu Ưng của Tiêu Viễn, năm đó, có thể nói là thiên tài số một Cửu Châu Thành, mới mười bảy tuổi đã đột phá cảnh giới Sơ Huyền, hai mươi tuổi tiến vào cảnh giới Nhập Huyền cấp năm, hai mươi ba tuổi trực tiếp đột phá cảnh giới Nhập Huyền, đạt tới cảnh giới Chân Huyền, chấn động cả Cửu Châu Thành, trở thành niềm kiêu ngạo của Tiêu Môn, niềm kiêu ngạo của Tiêu Liệt. Dường như tất cả mọi người đều cho rằng, sau khi Tiêu Ưng đến tuổi trung niên sẽ trở thành người có tư cách kế thừa chức vị môn chủ của Tiêu Môn nhất.
Nhưng đáng tiếc, có lẽ trời cao đố kỵ anh tài, một tháng sau khi Tiêu Viễn được sinh ra, Tiêu Ưng bỗng nhiên gặp phải ám sát, mà đúng lúc mấy ngày trước Tiêu Ưng vì cứu con gái nhà họ Hạ mà hao tổn lượng lớn huyền lực, khi gặp phải ám sát, ngay cả thực lực bằng một nửa bình thường cũng không thể phát huy được, cuối cùng bỏ mạng. Thê tử của ông vì đau thương mà cũng cắt tay tự vẫn. Dưới sự đả kích to lớn ấy, Tiêu Liệt bạc đầu trong một đêm, chín tháng sau, Tiêu Linh Tịch được sinh ra, nhưng thê tử của ông ấy dưới sự tra tấn của nỗi đau mất đi con trai, cũng hậm hực mà chết sau khi Tiêu Linh Tịch được một tháng.
Có một người ông như vậy, tuy rằng Tiêu Viễn bị người khác coi thường, thậm chí là lớn lên trong ánh mắt trào phúng của người khác, hắn vẫn như trước cảm thấy bản thân mình rất may mắn.
Nhìn thấy mái đầu bạc phơ của Tiêu Liệt, ánh mắt hắn dần dần trở nên đông cứng…Nếu như trời xanh cho ta một cơ hội sống lại, còn để cho ta có được ký ức của cả hai kiếp, cho dù là để ông nội vui thêm một chút, ta cũng muốn sống một cuộc đời oanh liệt! Huyền mạch bị tổn thương thì như thế nào! Ta chính là truyền nhân của y thánh, chỉ cần tìm được dược liệu thích hợp, trong ba tuần ngắn ngủi, ta có thể khiến cho huyền mạch của mình khôi phục hoàn toàn.
“Không sao là tốt rồi”, thấy dáng vẻ của hắn, cuối cùng Tiêu Liệt cũng yên tâm, ông ấy nhìn thoáng qua những tia sáng bên ngoài, nói: “Sắp đến giờ rồi, Viễn Nhi, chuẩn bị cho tốt, ta đi sắp xếp đội ngũ đón dâu…Đúng rồi, cháu muốn cưỡi ngựa đi trước, hay là…ngồi kiệu?”
Nếu như là Tiêu Viễn của ngày hôm qua, tất nhiên hắn sẽ trả lời là “ngồi kiệu”. Tuy rằng hắn là cháu của trưởng lão, nhưng ngoại trừ thân phận này, có thể nói hắn không có điểm nào tốt, chênh lệch một trời một vực với Hạ Linh Lăng. Trên đường đón dâu, không có gì phải nghi ngờ việc hắn sẽ bị vô số người ghen tị, trào phúng, tiếc hận, chỉ chỉ trỏ trỏ, nếu như lộ mặt ra ngoài, cảm giác đó có thể tưởng tượng được. Nhưng bây giờ, Tiêu Viễn mỉm cười nói: “Đương nhiên là cưỡi ngựa rồi! Ông nội yên tâm, cho dù Hạ Linh Lăng cao quý tới đâu thì cũng đã được ấn định là con dâu của nhà họ Tiêu chúng ta từ lâu rồi, cháu sẽ quang minh chính đại, đường đường chính chính cưới nàng về, tuyệt đối sẽ không làm cho Ông nội mất mặt đâu”.