Trong lúc Bạc Dạ lấy cớ đi WC để ra ngoài một chuyển, sau đó Hàn Thâm đi ra ngoài thanh toán thì mới được thông báo đã có người thanh toán rồi.

Hàn Thâm lập tức hỏi lại một câu, nhân viên thu ngân mới nói một người đàn ông dễ nhìn ở bàn bọn họ đã thanh toán, anh ta lập tức nghĩ tới ngay Bạc Dạ, dù sao ngoài Bạc Dạ đi ra ngoài một lần thì Giang Yết cũng chưa từng đi ra ngoài lần nào.

Hàn Thâm nheo mắt không nói gì nữa, chỉ là sau đó Giang Yết kéo Bạc Dạ đi, Bạc Dạ tâm tình lại có chút không vui.

Đôi lông mày của anh nhắn lại, khuôn mặt tuấn tú lộ rõ vẻ không vui: “Tôi không muốn để người đàn ông này đứng bên cạnh Đường Thi.”

Giang Yết thật muốn đập một cái lên gáy anh: “Người ta không ở cùng một chỗ với anh ta thì chẳng lẽ lại ở với anh à?”

Thế mà Bạc Dạ còn nở nụ cười, cố tình người này cười lưu manh còn đặc biệt đẹp trai, vừa đẹp trai vừa lưu manh, làm cho người ta tức giận đến nghiến răng nghiên lợi rồi lại không nỡ xuống tay đánh người.

Nói chuyện đặc biệt vô lại: “Đúng vậy, đương nhiên là ở cùng tôi! Ai dám có ý đồ với cục cưng của tôi? Tôi sẽ là người đầu tiên giết chết kẻ đó!”

Giang Yết trầm mặc nhìn Bạc Dạ hồi lâu, Đường Thì ở bên cạnh đã tạm biệt bọn họ nói phải về nhà, Bạc Dạ muốn đưa về nhưng bị Giang Yết cản lại, kết quả chỉ đành nhìn Đường Thi lên xe Hàn Thâm rời đi.
Bạc Dạ quay đầu nói: “Anh làm gì vậy?”

Giang Yết nhìn thấy xe rời đi rồi mời dời mắt về phía Bạc Dạ, đi đến bên cạnh Bạc Dạ, hỏi anh: “Anh thật sự không nhớ rõ lúc trước mình đối xử với Đường Thì như thế nào à?”

Bạc Dạ cau mày, cảm thấy vấn đề này có chút buồn cười: “Tôi đã đối xử với cô ấy như thế nào?”

Giang Yết nheo mắt lại, khuôn mặt tuấn lãng mang theo chút tìm tòi đánh giá: “Dù sao cũng khác hoàn toàn thái độ vừa rồi.”

“Lời này là có ý gì?” Bạc Dạ rầu rĩ hỏi: “Hiện tại thái độ của tôi đối với cô ấy rất quái dị à?”

Giang Yết nhíu mày: “Không tin à? Không tin anh có thể ra đường tùy tiện hỏi một người xem có nhớ nửa năm trước có người đàn ông tên Bạc Dạ công khai những lỗi lầm của mình trên đài truyền hình không. Nhân dân cả nước đều thấy được, tội nghiệt phạm phải kia gọi là tội lỗi chồng chất!”

Bạc Dạ cứng cổ: “Tôi của quá khứ không phải tôi của hiện tại, tôi của tương lai cũng không phải tôi của hiện tại, tôi của một giây này cũng không phải tôi của một giây sau, tất cả đều không biết là bao nhiêu qua đi!”

“Dùng một phần nhỏ khái niệm của cơ học lượng tử đi cãi nhau với tôi, tôi là luật sư thế mà anh còn muốn so biện luận với tôi.”

Giang Yết vỗ bả vai Bạc Dạ: “Người anh em, chỉ một câu, hiện tại muốn theo đuổi Đường Thi, gánh nặng mà đường xa.”

Tổng Tài Truy Thê : Cô Vợ Cũ Và Đứa Con Thiên Tài - Chương 536 | Đọc truyện chữ