Tổng Tài Anh Quá Độc Ác Rồi
Chương 1441
Chương 1448
“Bố, trong nhà xảy ra chuyện lớn như vậy rồi mà bố vẫn chưa rút ra được bài họ à? Sao lại phải làm thế này chứ? Cũng vì bố vô dụng, từ nhỏ đến giờ chỉ biết ăn và nằm, tiêu tiền như nước, vứt hết cả tay nghề gia truyền của nhà mình sang một bên. Chẳng lẽ bố định làm sâu mọt cả đời, cứ thế mà dựa vào người khác mãi à?”
“Đồ bất hiếu! Mày lại dám dạy đời tao à? Lại còn dám nói tao là đồ sâu mọt, chỉ biết ăn nằm, tiêu tiền như nước?”
Tô Khôn nghe thấy Tô Lam nói như vậy thì giận đến mức đỏ bừng mặt lên.
“Chẳng lẽ con nói sai? Bố có hiểu gì về kinh doanh đâu, lại còn mở rộng công ty như vậy, cuối cùng bây giờ vừa thua cái là đã ngã khuỵu xuống luôn rồi! Tất cả đều là do bố mà ra, bởi vì bố tham lam, vì bố vô dụng!”
“Im ngay! Mày lại còn dám nói mấy lời láo toét như vậy! Mày cút ngay đi cho tao! Tao không có đứa con gái nào như thế này cả!”
“Bố, bố có biết khuyết điểm lớn nhất của bố là gì không? Khuyết điểm lớn nhất của bố: rõ ràng chỉ là một người đàn ông vô dụng, nhưng lúc nào cũng sĩ diện, cũng ra vẻ khí phách, muốn có danh dự, đã thế lại còn liều lĩnh, tự cao tự đại. Chính những khuyết điểm đó của bố đã hại chết mẹ con đấy! Đã hại nhà họ Tôn phá sản! Chẳng lẽ bố còn không biết à?”
Tô Lam cũng hét lớn với Tô Khôn, cô thật sự hi vọng rằng mình có thể quát cho Tô Khôn tỉnh ra.
“Mày cút đi cho tao! Cút ngay đi!”
Làm gì có chuyện Tô Khôn lại chấp nhận để người khác nói mình như vậy, đã vậy, đây còn là con gái ông ta nữa.
“Bố, bố tỉnh táo lại đi, từ trước đến giờ bố chưa bao giờ thử nhìn lại xem mình là ai. Bây giờ bố có còn trẻ nữa đâu, đừng có ngây thơ như trẻ con nữa.”
Tô Khôn bị Tô Lam chọc tức đến mức không nói ra hơi, chỉ có thể ngồi ở ghế sofa, há miệng thở dốc.
“Ở đâu ra chuyện con gái đứng ra dạy dỗ bố ruột mình chứ? Bọn tôi ăn muối nhiều hơn cô ăn cơm đấy, vậy mà cô lại dám đứng đây mà dạy đời bố cô!”
Vương Vãn Hương cười khẩy: “Được lắm, Mợ Quan, cô bảo tôi và bố cô ra ngoài đi tìm việc làm vậy thì tôi cũng muốn hỏi cô. Cô cảm thấy những người như chúng tôi có thể ra ngoài làm gì đây?”
“Gia đình chúng tôi định sống qua thời gian này thế nào thì cũng không phiền cô phải quan tâm đến. Mợ Quan, dù thế nào thì bố cô cũng là bố ruột cô đấy, mặc dù tôi là mẹ kế nhưng tôi cũng đã nuôi cô bao nhiêu năm trời rồi. Cô muốn cắt đứt quan hệ với chúng tôi thì cũng được. Đưa tiền đây!”
Vương Vãn Hương xòe tay ra, vênh váo nhìn Tô Lam.
“Bà còn mặt dày đòi tiền tôi?” Tô Lam cảm thấy rất nực cười.
“Tất nhiên rồi, bố cô sinh ra cô, cô có nghĩa vụ phải phụng dưỡng ông ấy. Dù bố cô chỉ sống đến năm tám mươi tuổi thôi thì cũng còn hai mươi năm nữa, mỗi năm tốn khoảng hai triệu gì đó, tính tổng lại là bốn triệu. Từ nhỏ đến lớn, cô và em trai cô sống trong cái nhà này, rồi còn bệnh tật ốm đau, cộng lại cũng phải thêm một triệu nữa, tổng cộng là năm triệu.”