Ngày thứ hai, Tô Lam đi tìm người của nhóm ba tìm hiểu tình hình, người kế toán viên phụ trách kế hoạch ngân sách của công ty phần mềm Capgemini bên nhóm 3 vẫn kín tiếng, tuy rằng không nói ra trò mèo của án kiện này nhưng cũng ra hiệu ngầm cho Tô Lam huyền cơ của án kiện này rất rõ ràng, ý muốn để Tô Lam giải quyết ổn thỏa, không muốn gặp rắc rối. 

Nói thật, tuy rằng bình thường không thân thiết với kế toán viên này của nhóm 3, nhưng Tô Lam cảm nhận được ý tốt của anh ta, nhưng so với mấy đồng nghiệp của nhóm 6 hiện giờ thì tốt hơn nhiều. Tô Lam bất giác bùi ngùi, hình như mấy đồng nghiệp của nhóm 6 rất có thành kiến với cô, mà mấy đồng nghiệp nữ đó rất xa cách cô, có chuyện gì cũng thảo luận riêng, gặp cô cũng nhiều thì cũng chỉ gật đầu một cái thôi. 

Tô Lam không hiểu sự tình bên trong, chỉ cảm thấy nhân viên nhóm 6 rất khó làm việc chung. 

Tô Lam nghĩ hết một ngày cũng không ra. 

Khi sắp tan làm thì Tô Lam nhanh chóng dọn dẹp đồ đạc sau đó đi theo dòng người ra khỏi cửa lớn của công ty. 

Có kinh nghiệm tăng ca một mình từ lần trước, Tô Lam không muốn để tên Lam Dịch Bân đó lợi dụng nữa, vì thế thà mang tất cả công việc về nhà làm, cũng không muốn ở lại công ty tăng ca nữa. 

Vào lúc Tô Lam đang đợi xe bus thì Lam Dịch Bân mặc áo sơ mi trắng cầm túi hồ sơ đi tới. Nhìn thấy anh ta, Tô Lam nhíu màu, cố ý dịch qua một bên, trong lòng nghĩ: Con mẹ nó trùng hợp thật, anh ta cũng đợi xe bus, bây giờ cô cũng lười để ý đến anh ta, thậm chí còn không muốn nhìn thêm một cái, cảm giác như đôi mắt của anh ta rất hèn hạ. 

Nhưng vài phút trôi qua rồi, xe bus hôm nay vẫn sống chết không chịu đến. 

Cuối cùng, hạ quyết tâm, nghĩ trong lòng thà tiêu tiền nhiều hơn để gọi xe là được rồi, đỡ phải nhìn cái thứ này nhàm chán ở trước mặt. 

Nghe những lời phi lý này, Tô Lam tức giận nghiêm nghị cảnh cáo anh ta: “Lam Dịch Bân, tôi cảnh cáo anh, miệng sạch sẽ một chút, nếu không tôi không khách sáo đâu!”. 

Khi nói những lời này, tay Tô Lam sờ vào con dao gọt hoa quả đặt trong túi. Tuy rằng đây là nơi công cộng, nhưng nếu anh ta dám ăn đậu phụ của cô, lần này cô tuyệt đối không tha cho anh ta. 

Loại người như Lam Dịch Bân, cô quá hiểu rồi, gan không lớn, nhưng lại háo sắc, nếu như không thái độ một chút thì anh ta càng quá quắt hơn, sau này cô mãi mãi sẽ không được yên ổn. 

Đây dù sao cũng là nơi công cộng, Lam Dịch Bạn không ngốc đến mức làm gì cô. Giây kế tiếp, Lam Dịch Bân đổi uy hiếp thành dụ dỗ. “Tô Lam đừng tức giận mà, chúng ta có thể làm một cuộc giao dịch. Tôi biết gần đây đang rầu vì kế hoạch ngân sách của công ty phần mềm Capgemini, tôi có thể giúp cô hoàn thành, chỉ cần có chịu ở bên tôi một lần, chỉ một lần, tôi đảm bảo sau lần này tôi tuyệt đối sẽ không quấy rầy nữa!”

Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi - Tô Lam - Quan Triều Viễn - Bản chuẩn - Chương 553 | Đọc truyện chữ