"Anh cũng mong chỉ là anh hiểu lầm." Quan Khởi Kỳ dừng lại, ngửa đầu cười khổ đáp. 

Thấy vậy, Tô Lam hiểu chỉ nói mấy câu thì chẳng thể xóa bỏ nghi ngờ của anh ấy, vậy nên, cô đã kéo balo từ trên vai mình xuống, sau đó mở khóa kéo, lấy ra một con dao gọt hoa quả từ bên trong! 

Ánh sáng lóe lên trước mặt Quan Khởi Kỳ, bỗng thấy Tô Lam lấy một con dao sáng loáng ra từ trong túi, không nhịn được cau mày: "Em định..." Lúc này Tô Lam mới giải thích: "Quan Triều Viễn nói với em, Minh An là đứa con trai năm ấy em sinh ra, năm đó đứa bé kia không chết non. Dĩ nhiên em không tin lời anh ta nhưng lại sợ nhỡ may lời anh ta nói là thật, nên em đã đến nhà anh ta gặp anh ta, nhưng em lại sợ anh ta có ý đồ bất chính với em. Một cô gái yếu đuối như em sao có thể là đối thủ của anh ta, trong lúc cấp bách cũng chỉ có thể tạm lấy con dao này từ trong phòng bếp ra phòng thân. Nếu như anh ta dám làm gì em, em nhất định sẽ đâm anh ta không chút do dự!" 

Lúc này Tô Lam có phần kích động, nhưng lúc đó cô thực sự đã nghĩ như vậy. 

Quan Khởi Kỳ nhìn Tô Lam chăm chú, sau đó vươn tay ra vuốt má cô, đồng thời đặt con dao trên tay cô lên mặt bàn. 

Kế đó, Tô Lam tiến đến, ôm chầm Quan Khởi Kỳ. 

"Chỉ cần tình cảm của chúng ta bền chắc thì dù anh ta có phá hoại thế nào cũng chẳng nên trò trống gì đâu." Quan Khởi Kỳ nhìn Tô Lam nói. Tô Lam đảo mắt đáp: "Nhưng em sợ lời anh ta nói là thật, nếu lỡ Minh An thực sự là con trai em thì em không thể không nhận nó được. Đứa bé đó đáng thương quá, hai năm nay vẫn luôn phải đấu tranh với bệnh tật, khó khăn. lắm mới qua khỏi. Nếu như em là mẹ nó thật thì sao có thể mặc kệ không lo được." 

"Dù em muốn làm thế nào thì anh cũng ủng hộ em" Quan Khởi Kỳ nói. 

Nghe vậy, lòng Tô Lam vơi bớt gánh nặng, thấy được an ủi rất nhiều. Sau đó, cô cũng nói ra suy nghĩ của mình: "Khởi Kỳ, em muốn làm giám định mẹ con với Minh An. Nếu Minh An là con trai em, sau này em chắc chắn sẽ gánh vác trách nhiệm làm mẹ. Nếu Minh An không phải con trai em thì sau này Quan Triều Viễn đừng hòng mang chuyện này ra quấy nhiễu em thêm nữa!" 

Nghe vậy, Quan Khởi Kỳ gật đầu: "Được, anh ủng hộ quyết định của em."

Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi - Tô Lam - Quan Triều Viễn - Bản chuẩn - Chương 483 | Đọc truyện chữ