Trong đầu suy nghĩ lung tung, chẳng mấy chốc cô đã đến ngã rẽ. 

Lúc này, Tô Lam cảnh giác dừng lại. Cô nhìn vào ngã rẽ yên tĩnh, không nhìn được bên đó, cô thầm nghĩ: Lẽ nào hôm nay Minh An cũng do Quan Triều Viễn sắp xếp? 

Lúc đang do dự, Minh An kéo Tô Lam đi về phía trước. 

Lúc này, Tô Lam cũng hơi ngỡ ngàng và luống cuống, vì nếu cậu bé trước mắt là Minh An, trái tim cô vẫn bị cậu bé ảnh hưởng, cô vẫn nhớ cảnh năm đó cậu bé vừa biết đi. 

Sau khi vào ngã rẽ, Tô Lam nhìn thấy người đàn ông anh tuấn mặc áo gió màu đen đứng ở góc tường. 

Anh đeo kính râm, cô không nhìn rõ ánh mắt của anh, nhưng nhìn thấy anh, chân vô vẫn mềm nhũn. 

Cô giận mình lại mắc bẫy của anh, bị cậu bé đang nắm tay cô đưa đến trước mặt anh. 

“Mẹ, đó là ba!” Lúc này Minh An chỉ tay về phía Quan Triều Viễn rồi nói. 

Nghe thế, Tô Lam cau mày rồi cúi đầu nói với Minh An: “Không được gọi lung tung, dì không phải mẹ cháu” 

“Mẹ là mẹ con, mẹ chính là mẹ con!” Minh An tranh luận. 

“Dù không phải!” Vẻ mặt Tô Lâm nghiệm lại, thẹn quá hóa giận. Cô không phải tức giận với Minh an mà là tức giận với Quan Triều Viễn, cô không biết lần này anh lại giở trò gì? Nhưng lần này cô không sợ, bởi vì Quan Khởi Kỳ đứng bên kia của ngã rẽ, chỉ cần bây giờ cô la lớn. một tiếng thì anh ấy sẽ lập tức chạy đến! Quan Triều Viễn đừng hòng làm chuyện xấu gì. 

“Ba con nói mẹ chính là mẹ con!” Minh An cũng hơi lo lắng, hốc mắt lập tức đỏ lên. 

Chuyện này cũng khó trách, cậu bé mong đợi mẹ đã lâu như vậy, bây giờ cuối cùng cũng tìm được mẹ rồi, nhưng mẹ lại không thừa nhận là mẹ của cậu bé, cậu bé lo đến nỗi sắp bật khóc. 

Nhìn thấy nước mắt trong hốc mắt Minh An, trái tim Tô Lam lập tức mềm đi. 

Thế nên cô không tiếp tục tranh luận với cậu bé này nữa, chỉ có thể đi thẳng về phía kẻ đầu têu. 

Tô Lam đi tới chỗ cách Quan Triều Viễn một mét rồi dừng lại, cô vẫn hơi sợ anh. 

“Quan Triều Viễn, anh dù tôi đến đây là có ý gì?” Tô Lam giận dữ chất vấn. 

Quan Triều Viễn đưa tay tháo kính xuống, day đầu mày, nói bằng giọng điệu như lẽ đương nhiên: “Ý vẫn chưa rõ ràng sao? Con trai nhớ em, thế nên tôi đưa thằng bé đến tìm em!” 

Nghe thế, Tô Lam tức giận: “Là anh dạy thằng bé gọi tôi là mẹ đúng không?” 

Lúc này Tô Lam xác định Quan Triều Viễn nói dối để lừa mình, cậu bé này giống anh như vậy, còn không biết là con của anh với người phụ nữ nào ấy chứ! Quan Triều Viễn biết chỉ dựa vào mấy câu thì cô sẽ không tin, thế nên anh bèn đưa tay ra không trung, nói: “Tô Lam, chuyện này rất phức tạp, một hai câu tôi không thể nói rõ được, chi bằng chúng ta tìm một chỗ ngồi xuống nói cho rõ ràng được không?” 

Nghe vậy, Tô Lam cười khẩy một tiếng: “Hừ, Quan Triều Viễn, tôi sẽ không bị anh lừa đâu. Bây giờ tôi rất bận, bận kết hôn với Quan Khởi Kỳ, anh vẫn nên đi tìm người phụ nữ khác để diễn kịch đi, tôi không rảnh để diễn vở kịch này với anh!” 

Nói xong, Tô Lam xoay người bỏ đi. 

Lúc này, Minh An nắm lấy vạt váy của Tô Lam, nói bằng giọng nài nỉ: “Mẹ ơi, mẹ nghe lời ba nhé?” Tô Lam đảo mắt nhìn cậu bé đáng yêu trước mắt, đặc biệt là đôi mắt to tròn đang lo lắng đến nỗi sắp rơi nước mắt, cô lại mềm lòng.

Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi - Tô Lam - Quan Triều Viễn - Bản chuẩn - Chương 473 | Đọc truyện chữ