Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi - Tô Lam - Quan Triều Viễn - Bản chuẩn
Có phải đồ giả không?”
Nghe thấy câu nói này, không chỉ Sở Thanh Diện chấn động mà Tô Lam cũng ngạc nhiên đến nỗi không ngậm được miệng.
Phản ứng đầu tiên của Tô Lam là phản bác lại: “Không thể nào, cái vòng tay vàng đó rõ ràng là chị mua ở trung tâm thương mại với giá hơn ba nghìn tệ, sao có thể là giả được?”
Tô Lam cảm thấy vô cùng tức giận, vậy mà lại có thể dùng những lời lẽ như vậy xúc phạm cô. Tuy hiện tại bản thân cô không cũng giàu có, nhưng cũng không tồi tệ đến mức phải mua một chiếc vòng tay giả để tặng cho người khác!
“Không tin thì tự chị xem lại đồ chị mua đi, xem em có đổ oan cho chị không!” Tô Yên hết sức căng thẳng nhìn chằm chằm vào Tô Lam.
Nghe vậy, Tô Lam mở chiếc hộp nhung màu đỏ trên tay mình ra, lấy chiếc vòng tay vàng nhỏ nhắn từ trong đó ra.
Tô Lam cẩn thận xác định. Mặc dù kiểu dáng của chiếc vòng tay này rất giống với cái mà bản thân mình mua, tuy nhiên rõ ràng là vòng tay này rất nhẹ, cẩn thận nhìn kỹ lại thì thấy màu sắc không đúng.
Tô Lam biết rằng chiếc vòng ở trong tay mình thật sự là đồ giả. Cô nhớ rõ ràng chiếc mà cô mua ở trung tâm thương mại không phải cái này, nhưng chiếc vòng tay giả đang ở trên tay cô từ đâu mà có?
Tô Lam ngẩng đầu lên nhìn về phía Tô Yên, cô ta luôn nhìn chằm chằm vào bản thân cô từ giây phút cô nâng cằm lên, khóe miệng còn lộ ra ý cười mờ nhạt. Quả rõ ràng, chắc chắn là cô ta đã làm trò gì rồi!
Tô Lam loạng choạng suýt nữa thì ngã xuống.
Tô Lam nhìn chằm chằm vào Tô Yên với ánh mắt không thể tin được. Cô thực sự không ngờ rằng Tô Yên lại có thể dùng cách tự đánh vào mặt mình để đối phó với cô. Hôm nay bạn bè người thân của nhà Trịnh Hạo đều có mặt, bao gồm cả ba mẹ của Trịnh Hạo. Trong chốc lát. Tô Lam đã hiểu ra mục đích mà Tô Yên làm nhục mình ở nơi có nhiều người như vậy. Cô ta. muốn bạn bè người thân cùng với ba mẹ của Trịnh Hạo biết được cách đối nhân xử thế của Tô Lam, để cho bọn họ biết rằng bản thân cô là một người phụ nữ không biết phép xã giao và không lên xuất hiện trước đám đông.
Có lẽ Tô Yên sợ cô thực sự sẽ tranh giành Trịnh Hạo với cô ta chăng? Bằng cách này, cho dù sau này cô với Trịnh Hạo có quan hệ gì thì người nhà Trịnh Hạo cũng sẽ không bao giờ đồng ý để cho Trịnh Hạo và cô qua lại với nhau.
Nghĩ đến đây, Tô Lam thực sự cảm thấy Tô Yên quả xảo trá, độc ác và nham hiểm. Cô thực sự cảm thấy vô cùng sợ hãi bởi vì người này chính là em gái ruột của bản thân cô, người không thể thân hơn nữa! Giây phút tiếp theo, Tô Yên kéo lấy tay của Sở Thanh Diên và bắt đầu khóc lóc thảm thiết. “Mẹ, vốn dĩ nhà mình với nhà Trịnh Hạo đã không môn đăng hộ đối. Mấy người họ hàng của nhà bọn họ cũng đều là có uy tín danh dự. Hai năm nay con ở nhà họ Trịnh thực sự đã cố gắng hết sức để làm tròn bổn phận của bản thân. Cũng may là ba mẹ chồng con văn minh tiến bộ, không hề khinh thường xuất thân của con. Nhưng chuyện hôm nay mà chị đã làm ra khiến cho sắc mặt của ba mẹ chồng con rất khó coi, ánh mắt bọn họ có hơi xem thường con. Còn có Chi Chi, ở trước mặt Chi Chi bọn họ cũng không nói gì quá nặng lời, nhưng bản thân con thực sự cảm thấy xấu hổ vô cùng. Mẹ nói xem chỉ toàn làm ra những chuyện gì vậy?” Lúc này, đến cả Sở Thanh niên cũng tin lời của Tô Yên, quay đầu tức giận vô cùng nói với Tô Lâm: “Lam Lam, sao con lại có thể làm ra chuyện như vậy? Mẹ biết hiện tại con rất khó khăn về mặt tài chính, con có thể nói với mẹ. Mặc dù mẹ không có tiền, những lúc trước tiền sinh hoạt phí con đưa mẹ mỗi tháng, mẹ cũng không nỡ tiêu. Tiền mua một chiếc vòng vàng nhỏ mẹ vẫn có đủ để đưa cho con!”